Khách sạn mà ông Đàm đang ở, luôn nhộn nhịp, gần như không lúc nào yên tĩnh. Mới sáng sớm, những chiếc taxi đã đỗ kín sân, chờ đón khách đi thăm quan thành phố và đến các điểm du lịch.
Ông Đàm cũng dậy sớm và chuẩn bị đi thăm vài nơi ở trung tâm Thủ đô. Ông có dự định đến khu vực hồ Hoàn Kiếm và vào đền Ngọc Sơn vãn cảnh. Ông không hẹn ông Đường, cũng không hẹn gặp người bạn cũ nào trong cuộc đi thăm hôm nay. Ông dành thời gian để một mình vào thành phố. Ngày mai, ông sẽ đi cùng ông Đường ra ngoại thành. Với ông Đàm, việc vào trung tâm thành phố hôm nay là một kế hoạch đã được trù định trước.
Chiếc taxi đưa ông Đàm lượn một vòng quanh hồ Hoàn Kiếm. Xe chạy chầm chậm để ông ngắm cảnh hồ buổi sáng. Sau cả chục năm xa Hà Nội, đây cũng là dịp để ông nhớ lại những kỷ niệm của thời thơ ấu. Hồ Gươm vẫn nên thơ và cổ kính. Những hàng cây bằng lăng vẫn rủ những cành lá ngả vàng xuống mặt hồ. Những cây liễu lá xanh dài xen lẫn những cây lộc vừng, cây sấu sum suê, vươn đám lá xanh xẫm trên những hàng ghế đá ven hồ. Mặt hồ vẫn lăn tăn gợn sóng, như muôn đời vẫn thế. Nước hồ vẫn xanh sẫm như xưa. Tháp Rùa cổ kính vẫn mờ trong sương sớm.
Nhưng di tích nổi tiếng của Hồ Gươm này đã được tu bổ lại, không được giống như trước, tuy vẫn biểu hiện nét cổ kính độc đáo của nó. Bờ hồ cũng được lát gạch mới, được xây kè quanh những vạt cỏ và những luống hoa nở quanh năm. Vẫn rất đông người quanh Hồ Gươm, đi lại và ngồi trên những hàng ghế đá
ngắm cảnh.
Xe dừng lại trước cổng đền Ngọc Sơn, gần phía tượng đài “Cảm tử
cho Tổ quốc quyết sinh” được xây dựng từ cuối những năm một chín chín mươi. Ông Đàm xuống xe, đi một vòng quanh khu đền Bà Kiệu rồi mới sang khu vực đền Ngọc Sơn. Đã mười năm rồi ông mới lại qua đây. Từ bao năm nay, ông vẫn cảm thấy nơi này đối với ông thật thân quen, gần gũi. Thời ấu thơ, ông thường tới đây cùng những đứa bạn nhỏ chạy nhảy, trèo cây, thậm chí lội xuống hồ, nghịch đùa thoải mái. Những năm còn học phổ thông, ông cũng đã cùng các bạn đi bộ quanh hồ để được ăn kem Tràng Tiền, được ngồi trong nhà Thủy Tạ uống nước mát và cười đùa thoả thích. Giờ đây, ông mới xa Hà Nội có khoảng chục năm thôi, thế mà sao ông thấy như có gì bỡ ngỡ, có gì xa cách nữa. Có phải vì ông đã quen với Thành phố Hồ Chí Minh, hay có phải ông đã già đi? Ông Đàm không nghĩ thế. Ông lý giải cho chút xa lạ này chính là vì công việc của ông. Lẽ ra ông có thể gọi điện cho các bạn, những người thân quen ngày trước, cùng ra đây gặp nhau vui vẻ. Song, ông không thể. Ông còn phải thực thi một nhiệm vụ. Một nhiệm vụ đã được lên kế hoạch và sắp đặt sẵn trong thông tin bí mật bằng mật mã mà ông đã nhận được từ hòm thư
chết hôm trước khi ra đây. Nhiệm vụ đó là ông phải gặp một người mà ông đã nhận lệnh. Cái việc trớ trêu này làm cho tâm trí ông không còn sự vô tư để thỏa thuê ngắm nhìn cảnh sắc Hồ
Gươm như xưa nữa, như những kỷ niệm của ngày ấu thơ nữa.
Trong ông chỉ còn là nỗi băn khoăn lo lắng, mong làm sao cho mọi việc êm đềm, xuôn xẻ.
Nhưng ông Đàm vẫn tỏ ra bình thản tản bộ một vòng quanh cổng đền, bên khu vực Tháp Bút, nhìn ngắm cầu Thê Húc và đền Ngọc Sơn. Ông bước lên cầu, chầm chậm lần theo hàng lan can mà nhìn sang phía Tháp Rùa. Nơi đây đã nhiều lần ông chụp ảnh cùng bạn bè và người thân khi trước. Nhưng lúc này ông đang phải chú ý quan sát những dòng người và các khách du lịch đang rảo bước quanh đây về phía trong cổng đền. Ông thong thả qua cầu, bước vào cổng đền, nơi có Đài Nghiên cổ kính, để vào đền Ngọc Sơn. Đúng lúc đó ông đã nhận ra một người nước ngoài cũng đang lững thững đi từ phía cây đa bên cổng, vòng về phía trước cửa đền. Ở đó có rất nhiều người đang vãn cảnh. Có cả
người Việt và những người nước ngoài đang tham quan, du lịch quanh đền Ngọc Sơn, phía Thủy Đình và vào cả trong đền lễ
thánh. Cùng trong số du khách ấy, người ngoại quốc nọ vừa đi
vừa chụp ảnh phong cảnh ngôi đền. Rồi ông ta bước vào phía cửa đền chính. Ông ta mặc chiếc áo thun màu xanh đen, bó sát người, chiếc quần bò cùng màu với chiếc áo và đôi giày thể thao màu trắng, làm cho dáng đi của ông ta trở nên khoẻ khoắn.
Khuôn mặt hồng hào, mắt sâu, mũi cao, và hàng ria dài. Trên ngực áo ông ta cài một chiếc phù hiệu màu xanh, điểm xuyết ba ngôi sao vàng và một viên sa-phia đỏ ở giữa. Những người tinh ý, biết ngay là một cách chơi khá độc đáo. Nhưng đó chính là ký hiệu của người cần liên lạc đã được quy định. Ông Đàm đã nhận ra người này ngay khi ông vào cổng chính của đền. Lúc ấy, người này cũng vòng ra cửa trước ngôi đền. Hắn cũng nhận ra ông Đàm.
Ông Đàm hôm nay mặc chiếc quần ka-ki màu xám, chiếc áo sơ
mi màu kem, đi đôi giày thể thao màu trắng. Tay ông cầm chiếc túi sách bằng vải bò màu xanh nhạt. Trên túi có thêu con sư tử có đôi mắt đỏ. Chiếc túi được gia công khá cầu kỳ, nhưng trông lại rất giản dị. Ông Đàm còn đội một chiếc mũ kê-pi màu trắng, trên có lô-gô của nhà hàng Kim Thành. Ngoại hình khá là đẹp mắt này cũng là ký hiệu để họ nhận ra nhau. Và tay ngoại quốc đã nhận ra Đàm từ trước. Hắn nhìn đồng hồ. Đã đến giờ liên lạc. Hắn lững thững bước vào trong đền. Khi hắn đến gần ông Đàm, lúc đó cũng khá đông người, làm như chưa quen với cái ngưỡng cửa, hắn nói một câu bâng quơ bằng tiếng Pháp, ngụ ý về cái ngưỡng:
“Đến ngưỡng. Chỗ khó cũng phải qua”.
Cùng lúc đó, ông Đàm cũng bước vào đến cửa đền. Nghe thấy câu đó, Đàm nhận ra mật khẩu đã mở đúng tín hiệu. Đàm cũng chép miệng nói: “Phải bước qua ngưỡng”. Hai người đã nhận được đúng mật khẩu. Họ gần như bước qua ngưỡng cửa cùng lúc.
Làm như bị lỡ bước, Đàm nghiêng người ngã về phía tay ngoại quốc. Người này cũng né người theo phản xạ tự nhiên, giơ tay ra đỡ ông Đàm dậy. Lập tức ông Đàm đã chuyển được một vật nhỏ
xíu vào tay người ngoại quốc. Còn ông Đàm nhận lại một vật nhỏ
khác, cũng nhanh như vậy.
Đúng lúc đó, ông Đàm đã bước vào trong đền và gật đầu ra dấu cảm ơn vị khách lạ. Vị khách ngoại quốc cũng cười như chào lại.
Hai người đi theo hướng của mình. Nhưng chỉ trong một phút đó thôi, cuộc chuyển giao bí mật của họ đã thực hiện được.