Trong tay người ngoại quốc là bản báo cáo bằng mật mã của Đàm. Đàm đã ghi chép tất cả những bí mật mà ông ta tìm kiếm và nắm bắt được, cùng những tin tức tình báo của nhóm điệp viên của ông ta. Trong đó đặc biệt là kế hoạch nghiên cứu về vũ khí nguyên tử của Việt Nam.
Người ngoại quốc này chính là một viên chức cao cấp trong Toà đại sứ Pháp tại Hà Nội. Tên anh ta là Francoise Henry. Henry sang Việt Nam đã hơn hai năm. Hắn là một điệp viên kỳ cựu, công tác trong ngành ngoại giao chỉ là bề ngoài. Thực chất Henry sang Việt Nam là muốn nắm lại những tổ chức chính trị thân Pháp trong giới trí thức và một số nhà chức trách hiện nay. Trong các tổ chức có xu hướng dân chủ ở Việt Nam hiện nay có nhiều phần tử quá khích, công khai viết báo hoặc phát tán tài liệu chống phá Nhà nước của ta. Bọn này đã bị các thế lực ngoại quốc như Mỹ, Pháp và cả Trung Quốc đẩy lên thành từng đợt khá rầm rộ. Nhưng một số nhân vật quá khích đã bị chính quyền truy tố trước pháp luật.
Trong số đó có những nhân vật liên hệ trực tiếp với những tên điệp vụ như Henry và một số kiều bào tại Pháp.
Henry được lệnh đưa tổ chức thân Pháp vào hoạt động kín đáo và có hiệu quả hơn trong bối cảnh quan hệ quốc tế mới giữa Việt Nam và Pháp. Đồng thời hắn tập trung liên lạc với những điệp viên chìm để nhận những thông tin mật về an ninh và kinh tế của Việt Nam. Trong số ít ỏi điệp viên ấy có ông Đàm.
Đàm là một điệp viên đã giấu mình an toàn suốt mấy chục năm nay. Bề ngoài, Đàm được coi là một luật sư có tài năng và có quan điểm trung lập, tranh biện cho nhiều vụ án có tính chính trị, nhưng không bao giờ tỏ rõ chính kiến của mình. Với sự công khai trong lý lịch, Đàm là luật sư được đào tạo cao học tại Pháp, có vợ
người Pháp, có con cũng ở Pháp. Người vợ hiện đang là giảng viên một trường luật tại Paris. Vì thế, Đàm thường xuyên được con gái gửi quà và có khi cả tiền nữa cho ông ta. Những điều này giới chức an ninh Việt Nam đều rất rõ.
Hoạt động trong giới luật sư của Đàm tại Hà Nội trước đây nhiều người đã biết. Kể cả mười năm qua ở Thành phố Hồ Chí Minh, mọi việc làm của Đàm cũng đều rõ ràng, minh bạch. Hiện nay Văn phòng luật sư riêng của Đàm ở Thành phố Hồ Chí Minh có tới gần
chục thành viên, hoạt động khá hiệu quả. Một phần vì Đàm là luật sư nổi tiếng. Phần nữa là giá dịch vụ thấp, kết quả vụ việc đa số thành công, Do đó uy tín của văn phòng cũng được nhiều người biết đến.
Với tất cả những ưu thế đó, Đàm đã hoạt động khá yên ổn và có nhiều điều kiện phát triển. Tuy nhiên, trong hoạt động nghề
nghiệp của mình Đàm lại rất ít quan hệ với người nước ngoài. Ông ta chỉ tới Lãnh sự quán Pháp tại Sài Gòn khi cần liên hệ thăm hỏi gia đình. Ông ta rất ít khi đi nước ngoài. Cách đây bốn năm, Đàm xin đi du lịch Châu Âu và thăm gia đình ở Pháp hơn nửa tháng.
Đó là một chuyến đi khá thuận lợi và không có chuyện gì đáng tiếc xảy ra. Mọi sinh hoạt của Đàm diễn ra bình thường. Tất cả
các hoạt động này của Đàm hầu như không có gì giấu giếm các con mắt an ninh hay các nhà chức trách. Lần này Đàm ra Bắc, cơ
quan Công an cũng đã được thông báo về tạm trú, tạm vắng của Đàm.
***
Khi đã liên lạc được với Francoise Henry, Đàm đi đến bàn thờ, thắp hương và lễ. Xong, ông ta lững thững bước ra thủy đình, đứng nhìn mặt hồ đã sáng hơn, in bóng những đám mây trắng bay lơ lửng trên bầu trời. Trong ánh nắng mùa Thu, Hồ Gươm có vẻ êm đềm, phẳng lặng. Mặt nước như trong xanh hơn và cũng nên thơ hơn.
Thế nhưng, trong lòng Đàm lúc này, một nỗi lo lắng mơ hồ đang xâm lấn. Ông không hiểu rõ lắm về người ngoại quốc nọ. Ông chỉ
biết, đó là một viên chức cao cấp của toà đại sứ Pháp, Francoise Henry, đã ở Việt Nam hai năm. Trong máy tính của Đàm luôn luôn mở để tiếp nhận thông tin. Đêm qua tín hiệu an toàn mà ông mong đợi đã xuất hiện. Nhưng ông không được phép viết báo cáo, dù là bằng mật mã, liên lạc bằng điện thoại, hay email đều không được. Đó là quy định. Vì vậy, ông phải gặp mặt “sếp” bằng cách bất đắc dĩ như thế này.
Hơn nữa, Đàm cũng không khỏi lo lắng vì cái cách liên lạc hết sức cổ điển này, rất dễ bị phát hiện. Nhưng ông ta cũng không được phép thay đổi. Những người liên lạc kiểu này thường lợi dụng sự
bất ngờ và điều ngẫu nhiên để xử lý các tình huống cấp bách cần thiết.
Tuy Đàm biết rất ít về nhà ngoại giao này, kể cả qua thư mật mã,
nhưng chưa khi nào ông ta được tiếp xúc trực tiếp như lần này.
Phần lớn liên lạc của Đàm trước đây với đồng nghiệp, đều qua hộp thư chết. Mà hộp thư chết cũng cứ phải thay đổi luôn luôn.
Do vậy, trong chuyến ra Bắc ngắn ngày này, cấp trên quyết định cuộc gặp gỡ táo bạo ấy là một việc bất đắc dĩ. Qua đó chúng cũng muốn kiểm tra kỹ xảo thực tế của tên gián điệp luật sư này.
Thêm nữa, đây cũng là một tín hiệu để chúng tìm kiếm và theo dõi những cặp mắt khác có thể đang chú ý tới những hành vi của tên gián điệp ngầm mà chúng vẫn muốn từ đó tìm ra những bí mật của cha hắn. Một mũi tên muốn nhằm tới nhiều đích. Cuộc liên lạc tưởng như vô tình ấy, diễn ra ở nơi đông đúc, ồn ào, náo nhiệt, lại là chỗ du lịch tâm linh, theo chúng, cũng có thể sẽ là rất an toàn.
Nhưng tất cả những điều bí mật này cũng có những bất ngờ của nó, mà những kẻ điệp viên kỳ cựu cũng không ngờ tới. Xin bạn đọc hãy chờ đợi một chút.
Ngoài ra, trong lần ra Bắc này, Đàm còn phải tập trung tìm kiếm một người nữa mà ông ta luôn luôn không yên tâm. Ngày nào chưa tìm được người đó, ngày ấy ông không yên. Đó là người có khả năng nắm được toàn bộ bí mật về danh sách điệp viên mà cha ông đã dày công vun đắp.