Cuộc viếng thăm đền Ngọc Sơn của Francoise Henry tuy đơn giản và rất bình thường ấy, đối với một nhà ngoại giao của một nước có mối quan hệ
gần gũi với Việt Nam, hầu như chẳng có gì đáng nói. Tất cả những cán bộ
ngoại giao đều có quyền tự do đặc biệt, được quyền miễn trừ ngoại giao, do dó công tác an ninh của ta đối với các nhà ngoại giao có một đặc thù riêng biệt, cần hết sức bảo vệ họ.
Với Henry, những sĩ quan an ninh Việt Nam không lạ lẫm gì. Anh ta là một điệp viên kỳ cựu của Pháp, được mang hàm Tham tán sứ quán Pháp tại Việt Nam đã hai năm. Mọi hoạt động của anh ta ở đây chúng ta luôn phải biết.
Song anh ta hoạt động không vượt quá khuôn khổ ngoại giao, cũng chưa có gì khuất tất. An ninh Việt Nam chưa phát hiện được những cuộc gặp gỡ đặc biệt nào ngoài công vụ. Càng không phát hiện được những cuộc liên lạc bí mật của một nhà tình báo kỳ cựu với những điệp viên Pháp đang nằm vùng. Biết rõ bộ mặt thật của nhà ngoại giao này, nhưng quả là chưa có điều gì sơ hở ở con cáo già này. Ta vẫn chưa nắm được đuôi con cáo. Hoạt động của hắn quả thực rất khôn khéo và tài giỏi. Không biết hắn đang có nhiệm vụ bí mật gì. Các nhà an ninh ngoại giao của ta hiểu rất rõ con người này, nhưng dù có chú ý theo dõi, song cũng chưa nắm được điều gì bất thường về hắn.
Henry hoạt động thật sự kín đáo. Tuy hắn có một số cuộc tiếp xúc với người Việt, nhưng đều diễn ra tại sứ quán Pháp và được lên kế hoạch đúng khuôn khổ quy định của luật pháp quốc tế. Vì thế, những cuộc du lịch của hắn cũng được chú ý. Nhưng đấy là công tác nghiệp vụ của khâu an ninh, phải rất kín, rất an toàn, tránh mọi sự sai sót, nếu không sẽ bị tố là xâm phạm nhân quyền.
Từ khi lập Ban chuyên án đặc biệt do Hùng phụ trách, anh đã phân công trung tá Miên có kế hoạch cộng tác với khâu an ninh ngoại giao để nắm rõ tình hình các nhà ngoại giao. Đặc biệt là các nhân vật như Henry của Pháp,
hay tình báo viên của các nước khác đóng vai nhà ngoại giao chính thức đến Việt Nam. Miên sẽ có quyền được tham gia điều tra, và được báo cáo trực tiếp khi có những vụ việc xảy ra đối với những tên như Henry. Vì thế
anh cũng được nghe báo cáo của các trinh sát viên ở các địa bàn.
Cuộc thăm viếng đền Ngọc Sơn của Henry, theo báo cáo của trinh sát địa bàn, không có vấn đề gì cần chú ý. Song dẫu sao, đó cũng là một điều lạ.
Không phải Henry chưa đi Ngọc Sơn bao giờ. Hắn cũng đã có vài lần đi thăm Bờ Hồ. Lần này rất thong thả và dường như thăm khu đền hơi lâu so với những lần trước. Henry đi đến đâu chụp ảnh đến đó, rất cẩn thận và kín đáo. Song, chỉ có một điều hơi bất ngờ là Henry đã bâng quơ nói tiếng Pháp khi anh ta vào đền và rồi đưa tay đỡ một người Việt bị trượt chân.
Trong lúc người trinh sát địa bàn báo cáo công việc của mình, trung tá Miên hỏi:
– Người bị ngã là ai?
– Tôi cũng chưa rõ. Đó là một vị khách du lịch, người thấp đậm, nước da hơi đen, đi lại chậm chạp và chắc chắn.
– Thế mà còn trượt chân. Cũng lạ - Miên buột miệng nói:
– Vậy họ có nói gì với nhau không?
– Không. Hình như có gật đầu cảm ơn.
– Đề nghị cậu lưu ý tìm hiểu về nhà ngoại giao đó nhé.
Sau đó Miên thông báo cho Hùng tình hình này và anh nhận định, các nhà ngoại giao vẫn luôn là điều bí ẩn. Hùng cũng chú ý tới chi tiết này và anh cho kiểm tra máy quay khu vực đền Ngọc Sơn vào giờ đó. Hùng nghĩ, thận trọng vẫn hơn. Không nên bỏ qua bất cứ một chi tiết nào dính líu tới các nhà ngoại giao, nhất lại là nhân vật như tên điệp viên đội lốt ngoại giao Henry này.
Khi những chiến sĩ an ninh tìm lại hình từ máy quay đền Ngọc Sơn lúc Henry bước vào đền, thì chỉ thấy mờ mờ vì khói hương và vì đông người.
Hơn nữa máy quay bị khuất ở chỗ Henry bước qua ngưỡng cửa. Ở một góc độ khác thì chỉ thấy những người từ ngoài vào, trong đó có Henry và một người mặc bộ đồ màu kem. Các anh liền tiến hành kiểm tra máy quay ở
khu vực ngoài đền, và họ bất ngờ vì đã thấy người mặc bộ đồ màu kem này đi từ ngoài vào. Công việc xác minh được tiến hành ngay. Và không khó khăn gì, đã phát hiện ra luật sư Đàm, trước ở Đoàn luật sư Hà Nội đã đi Nam nhiều năm rồi.
Chi tiết này được báo cáo ngay với Hùng, và anh đề nghị tìm hiểu hồ sơ của Đàm. Điều này thì không có gì khó khăn cả. Hùng được biết, Đàm có nhà ở
làng Linh Quang, phường Văn Miếu, nhưng vừa báo tạm trú ở khách sạn trên đường Hoàng Đạo Thúy mấy ngày trước. Thế là Hùng nghĩ ngay tới Vân. Anh muốn tìm gặp Vân để hiểu thêm về con người Đàm.