Chiều hôm ấy, khi trên đường từ công sở về nhà, Vân ghé vào hiệu sách mua cho con gái cuốn sách mà cô bé yêu thích. Anh đang vẩn vơ tìm kiếm chưa ra cuốn sách đó, định hỏi cô nhân viên bán hàng, thì chợt có người đến gần, hình như đang cười.
Vân ngước nhìn. Anh à lên một tiếng và giơ tay vừa như chào, vừa như muốn bắt tay người đó. Rồi hai người đến gần nhau, nắm tay nhau chào hỏi. Thì ra, đó là đại tá Nguyễn Hùng. Vân nói:
– Kính chào. Ngọn gió nào mà được gặp đại tá “Rồng xanh” tại đây thế. Không ngờ anh vẫn có phong độ cầu thủ bóng đá quá.
Hùng cười:
– Ngọn gió “Tinh vân” đấy. Nó làm mát cả sân gôn. Mà lâu lắm sao không thấy cậu vậy? Dạo này thế nào rồi? Sao không về Cục mà cứ làm mãi ở Dân số vậy?
Vân cũng cười nói:
– Hỏi gì nhiều vậy. Ai trả lời được cùng lúc chứ. Mà sao cứ phải về
Với anh vậy?
– Thì nghĩ là cậu buồn.
– Có các ông buồn. Tôi ở đâu lâu quen đấy rồi.
Nghe cái cách họ nói với nhau khá thân mật, đủ biết họ rất quen nhau. Thực ra, Hùng và Vân từng là cầu thủ trong đội bóng đá của trường an ninh thời trai trẻ. Hơn nữa, họ còn rất thân nhau trong các cuộc thi đấu thể thao. Khi Hùng là vận động viên nghiệp dư của ngành thì Vân là học viên trường an ninh. Lúc đó trường vẫn giữ một vài cầu thủ xuất sắc đã học xong ở lại đội bóng, để đội có sự kế tục vững vàng. Hùng tuy đã ra trường nhưng vẫn là thành viên của đội. Vân đang là học viên của trường, đã được chọn là cầu thủ cứng của đội bóng. Vì thế hai người biết, rồi thân nhau. Sau này họ còn đi chơi gôn với nhau nữa. Thời gian này hai người được các đồng đội đặt cho biệt danh đáng yêu là “Rồng xanh” và “Tinh vân”. Khi Vân ra trường, thì vị
đại tá, Trưởng Công an thành phố là người bạn của bố Vân trước đây, vì muốn tăng cường nghiệp vụ an ninh cho cảnh sát khu vực, đã đưa Vân về làm cảnh sát khu vực, phụ trách an ninh dân phố. Lúc đó quận Đống Đa và nhất là khu Văn Miếu, Linh Quang có nhiều phần tử phức tạp, cần những sĩ quan có nghiệp vụ vững vàng và sắc sảo đảm nhiệm, nên Vân được cử về phường Văn Miếu. Vân đã quen dần với công việc này.
Song thực tế thì công việc của Vân cũng là làm công tác an ninh.
Anh đã có những đóng góp về thông tin xác thực, cung cấp cho các cấp có thẩm quyền điều tra và xét xử nhiều vụ án đúng người, đúng tội. Vì thế anh có mối quan hệ khá thân thiết với các cán bộ ngành Toà án và Đoàn Luật sư.
Ngày ở phường Văn Miếu, Vân có một người bạn là Đỗ Lân, một nghệ nhân làm gốm. Trước đây nghề gốm tư nhân rất nhiều.
Nhưng sau này vào hợp tác xã, rồi xí nghiệp, các lò tư nhân không còn nhiều. Bạn anh vì sở hữu lò gốm từ ông cha để lại, nên không muốn để mai một mất nghề. Khi thi vào đại học, Đỗ Lân đã chọn trường Mỹ thuật công nghiệp. Ở đây anh đã học được những kiến thức bổ ích cho nghề nghiệp gia truyền của mình. Sau khi ra trường, Lân về tổ chức lại sản xuất. Nhưng trước đó, vì đã có thời kỳ hợp tác làm ăn với một vài người, nên một số lò nung đã bị họ chiếm giữ. Lân đòi mãi không được, đành kiện ra toà.
Nhưng lúc đó Toà án căn cứ vào hợp đồng sản xuất của những người bị kiện, đã nghiêng về phía họ. Lân phải tìm luật sư giúp đỡ. Anh hỏi ý kiến và nhờ Vân tìm giúp. Vân đã nghĩ tới ông Đàm và liền đưa bạn đến nhờ Đàm giúp. Vụ kiện đó Đàm đã tìm ra đủ
chứng cứ xác đáng, nên khi xét xử, toà đã tuyên án Lân thắng kiện. Từ đó mối giao tình của họ càng đậm đà hơn.
Những chuyện này của Vân, Hùng không rõ lắm, song anh biết, Vân vẫn thường gặp gỡ các bạn học và những cầu thủ bóng đá thời trẻ. Thậm chí anh còn biết Vân có người thân là đại tá Trưởng công an thành phố, nay đã về hưu. Vân vẫn là một nguồn tin an ninh rất đáng tin cậy. Hùng rủ Vân vào quán cà phê ngồi với nhau.
***
Chờ Vân hỏi cô nhân viên mua cho con cuốn sách, rồi hai người vòng qua quán cà phê Nắng bên đường. Vừa uống cà phê, vừa quan sát cảnh tấp nập của đường phố, Hùng nhìn bạn cười nói:
– Công việc của cậu dạo này thế nào? Phố phường nhộn nhạo thế
này, có lẽ không bận lắm hả? Chẳng bù cho bọn này.
Rồi Hùng lại cười. Vân nhìn Hùng:
– Anh sao thế? Không bận sao được. Dân phố một quận, phức tạp lắm. Trước ở Văn Miếu tuy có nhiều rắc rối, song còn đỡ, vì địa bàn nhỏ. Nay lên quận, lại ít người, cũng chẳng nhàn nhã gì.
– Thế mà vẫn tham gia thể thao được? Mình chỉ đi tập buổi tối
thôi. Chúng mình đang muốn nhờ Vân giúp thêm chút việc, kiểu này chắc không được rồi.
Vừa nói Hùng vừa nghĩ đến những báo cáo khá chính xác mà Vân cung cấp cho đại tá Trưởng công an thành phố khi trước, lúc anh mới về Văn Miếu. Khi đó Hùng cũng đã về tạm nhận công tác ở
bộ phận an ninh thành phố. Anh đã được đại tá gọi lên cho biết tin tức đó và đề nghị Hùng tham gia phá án. Hùng và Vân lại càng quý nhau. Song anh không nói cho Vân biết về việc đại tá trao đổi tin tức của Vân với mình để tránh Vân hiểu lầm và nhất là giữ bí mật hoạt động này của Vân. Sau Hùng được biệt phái vào Thành phố Hồ Chí Minh, họ cũng ít liên lạc với nhau. Từ khi Hùng về Cục Phản gián, anh cũng có điện cho Vân gặp nhau một hai lần. Nay, vì sự việc cần thiết, anh rất cần nhờ Vân giúp. Chắc Vân sẽ nhận lời. Nếu được, Hùng cũng muốn Vân cộng tác với anh. Song, mỗi người đều có chủ ý của mình. Anh tôn trọng Vân ở điều đó.
Lúc ấy Vân nói:
– Việc thì cũng không ngại. Chỉ có điều phức tạp quá thì hơi vất chút xíu. Với lại, các anh thì thiếu gì quân.
– Thiếu thì không. Nhưng người có địa bàn thì thiếu. Gần đây có một thông tin cần xác minh ở chỗ cậu. Tin này mới là suy diễn, chưa có gì quan trọng lắm.
– Lại chuyện gì đây?
– Có một nguồn tin cho biết, ông luật sư Đàm ở khu vực Văn Miếu, đã đi Nam, nhưng vừa xuất hiện ở Hà Nội. Chúng mình muốn hiểu rõ về ông ta. Mình nghĩ có thể nhờ Vân giúp đỡ.
– Giúp bằng cách nào, có manh mối gì?
– Thì cứ từ từ. Mình nói đã.
Rồi Hùng trao đổi với Vân về thông tin anh mới nhận được. Anh có chút băn khoăn về cuộc viếng thăm đền Ngọc Sơn của Đàm.
Để làm rõ những điều nghi ngờ mà về nghiệp vụ an ninh cần phải làm.
Nghe Hùng nói, Vân cũng cảm thấy có điều gờn gợn. Anh chưa từng nghi ngờ ông Đàm, mà chỉ thấy ông Đường lại có phần khó hiểu hơn. Vân chợt nghĩ, hay là mình có thiện cảm với Đàm nên tin tưởng ông ta. Nhất là sau vụ Đàm giúp Đỗ Lân, anh càng thấy không hề có chút gì lo lắng về ông ta. Song, ông Đàm đi Bờ Hồ
ngay hôm sau khi vừa ra Hà Nội mà không có các bạn như ông Đường cùng đi, thì cũng hơi lạ. Chẳng lẽ đó là việc tâm linh? Vân
chợt nhớ, chính ngày hôm đó anh có công việc phải đến Đoàn Luật sư Hà Nội, trao đổi với người bạn luật sư về một vụ việc họ
đang thụ lý. Bạn anh đang điện thoại với cậu Liên ở bên Toà án.
Thấy Vân phải đợi, nói điện thoại xong, anh xin lỗi, rồi nói:
– Cậu Liên ở Toà án, anh cũng quen đấy, vừa gọi điện báo tin nhìn thấy ông Đàm ở đền Ngọc Sơn. Chắc vừa từ Sài Gòn ra.
Nhưng Liên không tiện gặp, nên đã gọi hỏi thăm tôi. Anh biết đấy, vì tôi khá thân với ông Đàm mà. Nhưng tôi cũng không biết là ông ta đã ra Hà Nội.
Vân không lạ gì những người ở Toà án và cả Đoàn Luật sư nữa.
Nghe bạn thanh minh, Vân chỉ cười và cho biết là mình đã gặp ông Đàm. Anh cũng hơi ngạc nhiên vì sao ông Đàm chỉ đi một mình. Đàm có rất nhiều bạn. Họ có thể thông báo cho nhau để
cùng gặp gỡ, vui vẻ. Song lúc đó anh chỉ nghĩ, chắc Đàm có việc riêng cần đi lễ đền. Và anh không hỏi gì cả, cùng anh bạn luật sư
trao đổi công việc. Bây giờ, khi Hùng cho biết có chuyện một nhà ngoại giao mà ta đang phải chú ý cần theo dõi, cũng xuất hiện ở
đó. Điều này khiến Vân cũng cảm thấy có gì đó không ổn. Dẫu sao những người làm công tác an ninh không thể bỏ qua những sự việc như vậy. Anh nói với Hùng:
– Tôi không biết ông Đàm đi Bờ Hồ. Nhưng tối hôm trước, khi ông ấy ra Hà Nội, tôi đã gặp trong cuộc liên hoan lên nhà mới của ông Đường.
– Như vậy là ông ta mới ra hôm trước. Hôm sau đi Bờ Hồ một mình luôn. Có chuyện cần thiết như vậy không nhỉ? Từ trước tới nay ông ấy có thói quen như vậy không đây?
Hùng nói với Vân nhưng cũng như tự hỏi mình. Anh không ngờ
chính Vân cũng có ý nghĩ như anh. Hùng nói tiếp:
– Này Vân, không biết có phải ông Đường ở Sở Văn hoá thông tin, vợ cậu từng khen đấy không?
– Đúng vậy.
Vân đáp. Anh chợt nghĩ lại lần anh tổ chức cúng giỗ cha anh cách đây vài năm. Lúc đó Hùng cũng từ Sài Gòn được điều về Hà Nội nhận công tác, anh đã mời Hùng tới dự. Ông cụ thân sinh ra Vân, cũng như bố Hùng đều là Liệt sĩ trong thời kỳ chiến tranh. Anh và Hùng tuy bận công tác khác nhau, cũng ít liên lạc, nhưng trong lòng họ đều có chút thân tình khó nói. Vì vậy, khi Hùng nhắc chuyện vợ anh kể về ông Đường, lại làm Vân nghĩ tới những điều băn khoăn của mình. Vân nói:
– Thực ra tôi cũng không bận tâm về ông Đàm lắm. Anh biết đấy, trước đây tôi cũng có quen biết ông ấy mà. Thậm chí còn
phải nhờ ông ta nữa. Nhưng chuyện này tôi cũng thấy hơi lạ. Có lẽ cũng phải tìm hiểu lại mới được. Còn với ông Đường, thực ra chưa có gì đáng nói, nhưng tôi thấy nể ông ta quá, đâm ra có chút đắn đo.
– Sao vậy?
– Ông Đường tròn trịa quá. Thậm chí có phần thánh thiện nữa.
Một người sống chí tình, chí cốt thế, khó thấy lắm.
– Ra thế. Mình cứ nghĩ đã có chuyện gì.
– Chuyện gì thì không có. Nhưng ông ấy mới được phân nhà mới vào cái tuổi về hưu mà cứ bình thản như không vậy.
– Chẳng qua khổ mãi cũng thành quen rồi, nên tính nết của ông ta thế chăng?
– Có thể thế. Song, nhà cũ là của ông Đàm. Ông ấy đến nhà mới, trả nhà cũ. Họ là bạn rất thân với nhau. Có lẽ cần phải tìm hiểu từ ông Đường xem việc ông Đàm đi lễ đền có phải chuyện thường xảy ra không. Anh thấy được không?
Rồi Vân cũng nói thêm những băn khoăn của mình về ông Đường cũng như những hiểu biết của anh về Đàm. Nhất là những năm anh ở Văn Miếu. Nghe xong Hùng trầm ngâm một lát rồi nói:
– Mình cũng băn khoăn chưa biết bằng cách nào. Nhưng giả sử.
Giả sử đấy, nếu có chút liên quan nào đó giữa ông Đàm và tên Henry thì sao nhỉ?
– Ông Đàm là lưu học sinh ở Pháp mà. Nếu là người bình thường, họ có thể nói chuyện với nhau bằng tiếng Pháp. Và nếu ông Đàm có cần gặp hay liên hệ, chắc ông ấy phải vào sứ quán chứ.
– Thì thế. Có thể bọn mình hơi bị thói quen nghề nghiệp chăng?
Tiếc là chưa biết hai người có gặp nhau không. Máy quay không ghi được.
– Tôi nhớ rồi. Hình như cậu Liên ở Toà án đã thấy ông Đàm tại đền Ngọc Sơn thì phải.
Vân nói với Hùng. Rồi anh kể lại chi tiết nghe anh bạn bên Đoàn Luật sư nói chuyện sau cuộc điện thoại với Liên. Vân nói thêm:
– Có lẽ để tôi nhờ anh bạn ở Đoàn luật sư hỏi xem sao.
– Liệu có lộ liễu quá không? Nếu ta gặp trực tiếp cậu Liên có thể
tốt hơn không? Có điều, bằng cách nào để cho có vẻ tự nhiên được nhỉ?
– Cách khác chắc cũng có. Nhưng hãy để tối nay tôi hỏi ông Đường xem lúc nào họ đi thăm Hà Nội. Hình như tối hôm trước họ
có hẹn nhau thì phải.
– Nhưng còn gặp Liên thì sao đây?
- Tôi có cách. Có lẽ vẫn phải nhờ anh bạn ở Đoàn Luật sư thôi. Có thể uống bia với nhau. Anh ta hỏi, Liên sẽ nói thôi. Còn nghe được hay không lại là một chuyện.
– Có lẽ đành vậy. Vân bố trí giúp nhé. Mà này. Mình định báo cáo cụ Cương kéo Vân về Cục được không? Ông cụ đại tá của cậu cũng vẫn muốn thế mà. Cụ ấy nghỉ hưu lại khoẻ ra đấy.
– Thế ra anh cũng sát cụ quá nhỉ?
– Thì các bố nhà mình đều gần gũi chứ có xa đâu.
– Để tôi nghĩ xem. Cũng chẳng còn lâu nữa đã nghỉ rồi.
– Còn khuya. Mình chưa “chào”, sao ông đã “chiều” được. Về đây nhiều việc lắm, nhưng rất cần cậu đấy.
– Được rồi. Cảm ơn anh. Tôi sẽ liên lạc ngay.
Họ chia tay nhau khi đường phố vẫn đông nghìn nghịt, xe cộ vẫn chưa vãn.
***
Có những sự kiện gây chấn động cả thế giới. Song cũng có những sự việc lại gây những bất ngờ không đoán được, khiến người trong cuộc trở thành một con cá nằm trên thớt. Sự việc của Đàm gặp Henry là một trường hợp như vậy.
Không phải việc Đàm vào đền Ngọc Sơn gặp “sếp” chỉ có một đôi mắt của Liên bắt gặp, rồi lại có một kẻ khác nữa chụp ảnh. Việc này qua vài chương nữa bạn đọc sẽ rõ. Vậy mà vẫn chưa hết. Còn có cả ánh mắt của một chiến sĩ trinh sát địa bàn để ý đến Henry như trên ta đã biết. Ấy là chưa kể đến máy quay của Ban bảo vệ
khu di tích đặc biệt này.
Ngay cả Henry cũng bố trí một kẻ có nhiệm vụ quan sát Đàm và hắn khi họ vào đền. Kẻ đặc vụ này hết sức kín đáo. Hắn có nhiệm vụ phát hiện những sơ hở của Đàm và phát hiện những kẻ tình nghi khác đang chú ý tới Đàm và Henry.
Tên này ngay sau đó đã báo cáo với Henry những phát hiện của mình. Hắn đã chụp được một tấm hình anh chàng ở toà án, và hình phía sau một người chụp ảnh khi vào đền rồi ra ngay. Người này hắn không nhận được là ai.
Tất cả những thông tin này, Henry lập tức thông báo bằng mật mã lên mạng facebook để Đàm biết. Đàm đã nhận được tín hiệu báo động. Hắn sẽ phải hết sức thận trọng hơn trong những ngày tới. Đàm cũng không ngờ rằng, những băn khoăn về phương cách liên lạc cổ điển này rất dễ bị sơ hở, đã là một sự thật. Tuy nhiên,
Đàm nghĩ, mình nên mượn gió bẻ măng, tiến tới liên hệ trực tiếp với Sứ quán Pháp, xin chuyển quà cho con gái ở Pari.
Và, hai hôm sau Đàm tới Sứ quán Pháp xin gặp một nhà ngoại giao để đề đạt nguyện vọng. Đàm đã đề nghị Đường cùng đi với mình để thêm phần khách quan.