Bí Mật Quân Cờ

Lượt đọc: 1369 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
II

Tối hôm đó, Vân gọi điện thoại cho Hùng. Anh thông báo ông Đàm và Đường sẽ có chuyến ra ngoại thành vào ngày mai. Mai anh cũng sẽ bố trí cùng anh chàng ở Đoàn luật sư gặp Liên. Anh sẽ thông tin cho Hùng ngay sau đó. Rồi Vân nói:

– Gọi lại cho anh sau nhé.

Hùng cũng nói:

– Cảm ơn Vân. Liên lạc sau nhé.

Họ chào nhau và cúp máy.

Hùng hiểu rằng, người như ông Đàm, một luật sư có tiếng, được mọi người cho là người rất thông minh, chín chắn, làm việc rất chắc thắng và lại giỏi ngoại ngữ, nếu quả là có chuyện nào đó khuất tất, nhất là dính líu đến người như Henry, thì thật sự không phải bình thường, thậm chí quá không bình thường nữa và rất đáng quan tâm. Anh rất muốn gặp Liên xem anh chàng đó có gặp hai người họ khi vào đền với nhau không. Điều nghi ngờ này đành phải gác lại, kẻo rút dây động rừng. Hùng nghĩ thế và mở máy vi tính làm việc.

Buổi tối, bao giờ cũng vậy, sau tất cả các việc như giúp con gái thu dọn bếp núc, nhà cửa, đâu vào đấy, để con vào phòng ngồi vào bàn học xong xuôi, Hùng mới lại mở máy để tập hợp lại một ngày làm việc của mình.

Trên email, vợ anh đã gửi thư cho anh báo ngày ra Hà Nội, và khoe đã mua quà cho hai cha con. Diệu Linh còn nói, sẽ có điều làm anh ngạc nhiên.

Hùng tự mỉm cười và cũng không muốn đoán già đoán non điều bí mật mà vợ anh khoe. Hùng chỉ cảm thấy nhớ và vui vui khi nghĩ tới ngày vợ về. Anh cũng mong, mà con cũng mong. Nhà cần phải có người phụ nữ. Vắng họ là vắng mọi thứ ngay. Hùng vừa nghĩ vậy, vừa cười một mình. Anh nhớ vợ

cũng phải. Diệu Linh là vợ anh nhưng còn là một chiến sỹ an ninh, từng là bạn chiến đấu sát cánh cùng anh bao năm nay trong ngành, mà nhiều lúc Hùng như muốn gửi cả tâm tư của mình vậy.

Giờ đây khi có chút thời gian riêng tư, khi có chút rỗi rãi trong buổi tối để

nghỉ ngơi, Hùng muốn dành cho vợ con. Song, anh cũng chẳng thể nào không nghĩ tới công việc của mình. Nhất là nhiệm vụ của Ban chuyên án đang càng ngày càng thấy nặng nề và khó khăn hơn. Đã có lúc như chẳng biết phải làm gì, chẳng biết bắt đầu từ đâu, thậm chí cứ phải tìm kiếm vòng vo, quanh co như đi trong đêm tối. Chỉ có một tin đặc biệt, thế mà cũng làm cho tình hình như nóng lên. Nhưng chỉ thế thôi, nếu ta không xét đoán cho

chính xác, cũng đủ để kẻ địch có điều kiện khám phá bí mật của ta. Ngược lại, ta cũng vì thế mà muốn tìm cho ra chúng, tìm cho ra ánh sáng ở cuối đường hầm. Thế mà cũng đã mất rất nhiều thời gian vẫn chưa có được một chút manh mối. Giờ đây, công việc đã le lói chút xíu thông tin có thể bắt đầu lần theo dấu vết của sợi dây bí mật để tìm kiếm, anh càng không thể ngồi yên mà ngơi nghỉ được. Anh càng phải gấp rút nối lại mọi nguồn thông tin, mọi hướng tìm tòi để xem thực chất của những mối quan hệ, những hiện tượng bất chợt xảy ra như thế nào và diễn biến tiếp đó sẽ ra sao.

Hùng hiểu rằng, công tác của Ban chuyên án không nhất thiết cứ phải bám lấy một vấn đề về dầu khí, đó có khi chỉ là cái cớ. Rất có thể những kẻ bí mật, những tên điệp viên đang có thể nhằm vào một việc khác, những mục tiêu khác nữa. Kể cả những chính khách, những nhà quân sự... mà các anh chưa hiểu được ý đồ của chúng. Nghĩ thế, Hùng lại nhớ tới những nỗi băn khoăn của thiếu tướng Thành Cương và trung tướng Tổng cục trưởng. Hùng đã từng thấy các ông phải đứng lên, ngồi xuống hoặc đi đi, lại lại nhiều lần để suy nghĩ. Anh càng hiểu sự lo lắng và tinh thần trách nhiệm với quốc gia của cấp trên khi công việc cụ thể của Ban chuyên án hiện giờ cũng đang là lúc khó khăn mà chính Hùng cũng đang phải suy nghĩ khá nhiều. Anh cứ

muốn ngày mai trời sáng nhanh để có thể bắt tay vào những việc mà anh đang nghĩ đến bây giờ.

Hùng nhìn lên cửa sổ, ánh sáng ngọn đèn đường hắt lên một vầng sáng mờ

mờ qua cửa kính. Nơi đó là một điểm sáng rất thân quen, gần gũi, mà hằng đêm anh thường bắt gặp. Vầng sáng đó mờ dịu và có chút huyền ảo nữa.

Mỗi khi anh suy nghĩ mông lung, nhìn vào vùng sáng đó, Hùng cảm thấy ý nghĩ của mình tập trung hơn, sáng suốt hơn. Có nhiều lúc, vùng sáng huyền ảo mà lạnh lùng trên khung cửa sổ ấy làm cho anh có những ý nghĩ lóe lên một cách minh mẫn hơn trong những lúc trăn trở với công việc. Và lúc này cũng vậy, nhìn lên phía có vùng ánh sáng mờ ảo từ cửa sổ, Hùng bỗng nghĩ

tới những mối quan hệ mới của Thái Hà. Nhất là với Na Na và Nguyễn Long.

Những mối quan hệ mới này quả có những điều cần suy nghĩ. Trong khi gia đình Na Na đang có những cuộc gặp gỡ với những người thân đã ra nước ngoài suốt mấy chục năm. Mà đó lại là những nhà tư sản lớn, có tài sản cả ở

Mỹ và nhiều nước khác. Chưa hết, họ còn có nhiều cuộc gặp gỡ khác, có thể

có cả những cuộc liên lạc bí mật nữa không chừng. Lại thêm một điều đáng lưu ý nữa là những thông tin đang rộ lên về vấn đề dầu khí ở miền Bắc và thềm lục địa ngoài này, đang thu hút những kẻ săn tìm bí mật quốc gia. Mà, Thái Hà lại là một trong những đầu mối quan trọng. Anh không thể loại trừ

bất cứ điều gì có liên quan tới vấn đề mà Ban chuyên án của anh đang điều tra, khám phá. Anh cần phải gặp Thái Hà vì được bạn thông báo sẽ đón Nguyễn Long ra Hà Nội trong vài hôm nữa. Lúc này anh cần phải hiểu rõ sự

thực về gia đình Na Na trước khi gặp họ. Hùng bỗng thấy lóe ra một ý nghĩ

Về những sự việc còn mù mờ, nhưng đã có gì đó mong manh như là một chút hy vọng mà trong quá trình tìm kiếm thông tin vẫn làm cho anh băn

khoăn, lo lắng. Đó là những dấu hiệu cần tìm hiểu về các mối quan hệ của đại gia đình giàu có của Na Na. Anh sẽ đề nghị các cộng sự giúp sức chú ý vấn đề này.

Nghĩ tới các mối quan hệ của những đối tượng mà anh đang quan tâm, Hùng bất chợt nhớ tới một người cùng trong ngành an ninh, nhiều tuổi hơn anh, đã nghỉ công tác, đang bị ốm nằm liệt trong bệnh viện. Đó là trung tá Hà Văn Tường. Người đã từng được cử sang ngành ngoại giao đi sứ Trung Quốc.

Hùng muốn đến thăm anh và cũng để hỏi tin tức một người mà anh đã gặp khá lâu rồi, có quan hệ tới Đường và Tường, nhưng không còn thông tin.

Anh hy vọng là Tường còn địa chỉ người này.

« Lùi
Tiến »