Điều băn khoăn suy nghĩ của Hùng quả nhiên là có căn cứ.
Không phải Tường có một chút chần chừ khi nói về người này, mà thực ra anh ta còn lo lắng nữa. Tường là một chiến sĩ an ninh thực sự. Song, khi anh ta sang ngành ngoại giao thì đã là một con người khác. Không phải chỉ mang hàm ngoại giao ở Đại sứ
quán Việt Nam tại Trung Quốc mà Tường còn có trọng trách với ngành an ninh. Nhưng không chỉ có thế, chỉ một thời gian ngắn sau đó, Tường đã trở thành một điệp viên hai mặt, một con dao hai lưỡi. Anh ta đã là một tên gián điệp đôi cho cả Việt Nam và Trung Quốc.
Lý do nào đã khiến Tường bán mình, bán nghề và bán linh hồn cho nước khác? Điều này chỉ có Tường và những kẻ đã bắt buộc được Tường làm thế mới biết mà thôi. Và đó là điều bí mật mà Tường đã “sống để dạ, chết mang đi”. Sự việc đó xảy ra khi Tường vừa nhận công tác ở Sứ quán Việt Nam tại Trung Quốc được năm tháng. Ngày hôm đó, toà đại sứ nhận được tin báo: Bố
Tường và một người chị của Tường bị nước lũ cuốn trôi mất cả
người, cả xe cộ, đồ đạc, không tìm thấy thi thể. Bố Tường lúc đó đang lên thăm và ở lại với con gái đã hơn một tháng. Chị Tường dạy học ở Lào Cai. Hôm đó bố Tường cùng con gái về thăm nhà ông thông gia ở một xã vùng biên giới. Khi hai người trở về thì bị
lũ ập tới. Trên đường họ phải qua một con suối sâu, có một chiếc cầu tre bắc ngang. Lúc đó cầu vẫn qua lại được. Vì có mưa lớn, hai người không chờ đợi được, cứ đi qua. Không ngờ lũ rất to ập đến quá nhanh, làm cầu bị sập, cuốn phăng tất cả mọi thứ. Hai bố con ông cũng bị mất tích. Mấy ngày vẫn không tìm được thi thể.
Tin đau lòng này đến với Tường như là một đòn sét đánh. Tường đã mất ngủ mấy đêm liền. Cơ quan đã chuẩn bị mọi nghi thức để
đưa Tường về nước làm ma chay theo tục lệ cho gia đình chị và cho gia đình Tường. Xong xuôi, Tường chuẩn bị trở lại công tác.
Nhưng oái oăm thay, khi chuẩn bị sang Bắc Kinh thì Tường chợt nhận được một tin nhắn: “Cần gặp ngay một người bạn để có tin quan trọng”.
Và, người nhắn tin đó đã thông báo cho Tường rõ: Bố và chị
Tường đã được bí mật đưa sang Trung Quốc. Họ đang là con tin của Cục Tình báo Hoa Nam. Đấy là cái giá để Tường phục vụ cho họ. Nếu không, bố và chị Tường sẽ nhận lãnh đủ những điều khủng khiếp. Không chỉ có vậy. Thậm chí cả với Tường nữa. Bọn này hẹn Tường sau khi gặp cha mẹ mình, sẽ phải hoạt động cho chúng. Và, cũng từ sau khi Tường gặp lại bố và chị, thì anh ta đành chấp nhận số phận và chấp nhận sự thật đắng cay này.
Từ đó, Tường trở thành một điệp viên kép. Hắn đã hoạt động tốt cho Việt Nam về tin tức của Việt kiều và những thông tin mật về
chính trị và văn hoá của Trung Quốc. Nhưng ngược lại, hắn đã cung cấp cho Trung Quốc mọi tin tức có liên quan đến dầu khí ở
thềm lục địa miền Bắc Việt Nam.
Tên gián điệp tài ba này không ngờ đã trở thành một người có thế
lực ở cả Sứ quán Việt Nam và ở cả cơ quan Cục Tình báo Hoa Nam. Hắn đã có những mối quan hệ mật thiết với nhiều cán bộ
cao cấp nước ta khi hắn là phiên dịch xuất sắc cho các chính khách. Nhờ đó, hắn đã có nhiều thông tin về bí mật quốc gia bán cho Trung Quốc. Hơn nữa, lại là một cán bộ an ninh của Việt Nam, hắn càng có nhiều tin tức quan trọng để cung cấp cho cả
hai phía. Trong đó có một thông tin mà không ai có được: Đó là việc Trung Quốc sẽ mở rộng vùng hải đảo, nhất là khu vực Trường Sa, để khoan thăm dò dầu khí ở biển Đông và mở ra công trình xây dựng thành phố Tam Sa. Tin này đã được đánh giá rất cao. Đổi lại, hắn cung cấp cho Cục Tình báo Hoa Nam biết ý đồ
hợp tác khoan thăm dò dầu khí của ta với các nước Châu Âu và Việt kiều Mỹ.
Chưa hết, hắn còn có nhiệm vụ tìm kiếm một điệp viên của Pháp đã nắm được một bí mật lớn về nhân sự Trung ương, về vũ khí hạt nhân của ta. Tên điệp viên này có một mạng lưới gián điệp ngầm chưa bị phát hiện. Tên này chỉ có một chút manh mối le lói mà Tường phải nắm lấy để tìm kiếm cho được. Đây là một kẻ
sống rất kín đáo, giỏi giấu mặt mà lại rất có tài săn tin. Chỉ biết rằng, kẻ này đã được đào tạo rất kỹ và rất giỏi.
Tường đã bỏ nhiều công sức để tìm kiếm người này. Nhưng cho đến nay vẫn chưa tìm ra được. Những người hắn nghi ngờ, được đặt trong một danh sách tìm kiếm của hắn, có ông Đường, sau
này có cả Nguyễn. Nhưng qua nhiều lần thử thách, ở Nguyễn hắn chưa thấy có dấu hiệu gì đáng khả nghi. Đến khi hắn có kết luận này thì bất chợt Nguyễn bộc lộ những mối quan tâm tới những bí mật mà hắn cũng đang tìm kiếm. Lúc này Tường đã bị bệnh hiểm nghèo, chưa có cách nào hiểu được điều gì đã đến với Nguyễn.
Thành ra Tường có vẻ nghi ngờ và ngại ngần khi nghe Hùng nhắc tới anh ta.
Còn với ông Đường thì Tường hầu như rất yên tâm. Tường không hề nghi ngờ. Hắn đã nghĩ tới việc lôi kéo được Đường làm việc cho mình trong hệ thống tình báo của hắn. Song hắn vẫn chưa biểu lộ ý đồ này.
Dấu vết kẻ bí mật kia hắn chỉ biết được rằng, đó là một người đã được tình báo Pháp đào tạo, có khả năng ngoại ngữ, giỏi cả tiếng Anh, tiếng Pháp. Người này có một bộ sưu tập tiền cổ và những hiện vật đúc bằng kim loại thể hiện đủ các loại sao và huy hiệu.
Nhưng những nghi ngờ của hắn vẫn chưa có gì chắc chắn, vì chưa bao giờ hắn thấy người này xuất hiện trong những tình huống thử
thách, cũng như giăng bẫy mà hắn đặt ra.
***
Sau cuộc đến thăm của Hùng, rồi các bạn khác nữa, Tường bỗng nằm đờ ra mệt mỏi. Lúc này trong lòng Tường bỗng có chút băn khoăn. Không hiểu sao anh ta lại nghĩ tới việc Hùng đến thăm và hỏi tin tức của Nguyễn. Tường sợ rằng mình đã có chút sơ hở nào chăng? Hoặc có những điều gì về Nguyễn mà Hùng đã biết.
Bỗng trong óc Tường hiện lại toàn bộ chi tiết về những lần gặp gỡ
Và quen biết với Nguyễn. Tất cả những cuộc tiếp xúc, chuyện trò ấy diễn ra trong óc anh ta như một cuốn phim mờ nhạt và đứt quãng. Song Tường nhớ như in lần mới nhất anh ta gặp Nguyễn ở
công viên có tượng đài Lý Tự Trọng. Đó là lần Tường có một cuộc liên lạc qua hộp thư chết với người đưa tin của Cục Tình báo Hoa Nam.
Hôm ấy, cũng như thường lệ, Tường vẫn đi bộ tập thể dục dọc đường ven Hồ Tây, qua đường công viên Lý Tự Trọng, khoảng gần một tiếng đồng hồ. Lúc 6 giờ tối, theo thói quen thường ngày, Tường đi quanh vườn hoa một vòng. Thấy an toàn, anh ta liền bước đến bên cây sấu, vạch một đường phấn nhỏ lên cây, đó là ám hiệu. Rồi Tường thả viên phấn xuống gốc cây trong đám lá khô. Khi anh vòng lại, viên phấn đã không còn ở đó nữa. Hẳn là
một người quét rác đã đến và lấy đi, như một vài lần và để lại cho anh một vật nhỏ như viên bi dính kẹo cao su ở cái cây đó. Như
Vậy, Tường biết cuộc liên lạc đã hoàn tất. Lần sau sẽ là một hộp thư chết ở nơi khác. Những cuộc truyền tin kiểu này phải thay đổi luôn luôn.
Song Tường bỗng ngạc nhiên khi anh ta đi được một quãng thì gặp Nguyễn. Tường có linh cảm không được yên tâm lắm khi thấy Nguyễn rất ung dung đi dạo ngược lại với mình. Xung quanh không có một người quét rác nào cả. Lúc đó hai người hồ hởi chào nhau. Nhưng Tường nhác thấy nụ cười nhẹ của Nguyễn khi anh ta nói:
– Trung tá chịu giữ gìn sức khỏe quá ta. Hình như anh đã nghỉ
hưu rồi nhỉ?
Tường ngạc nhiên:
– Bạn hữu gì mà rủa nhau quá thế. Tôi nghỉ mà vẫn còn sức. Đi bộ thành thói quen rồi.
– Tốt quá. Tôi cũng thỉnh thoảng đi thôi. Song có những lúc cũng đã thấy mệt mỏi rồi.
– Anh còn trẻ hơn tôi đấy.
– Thì thế. Nhưng tôi đau yếu lắm. Lại sắp phải tổ chức hội thảo quốc tế nữa. Rất bận. Đã thế lại phải tìm kiếm mấy người thợ kim hoàn làm nhái vài đồng tiền cổ triển lãm.
Nói vậy rồi Nguyễn cười. Khi hắn nhắc đến tiền cổ, trong Tường liền nghĩ ngay đến kẻ mà anh ta đang tìm kiếm, một người có bộ
sưu tập tiền cổ. Có lẽ nào đây là người liên lạc với Tường? Trong câu nói của Nguyễn có nhiều điều ẩn chứa của một mật khẩu liên lạc. Tường cũng vờ như không quan tâm lắm đến chuyện này, nhưng chú ý đến cuộc triển lãm. Anh ta nói:
– Sao? Hội thảo về tiền cổ ư? Sao lại nói đến triển lãm tiền cổ
Vậy?
Trong câu nói ấy Tường nhấn mạnh hai chữ “tiền cổ”. Không ngờ
Nguyễn nói luôn.
– Đúng là tiền cổ và thợ kim hoàn. Nhưng triển lãm ở ngoài nội dung hội thảo.
Tường nhìn Nguyễn. Rõ ràng hắn ta là người đã biết câu mật khẩu, nhưng chưa chịu nói ra cho đủ và đúng. Câu ấy phải là:
“Tìm nhà kim hoàn có bộ sưu tập tiền cổ”. Câu trả lời là: “Tìm tiền cổ cần thợ kim hoàn”. Tường nghĩ, nếu hắn chưa nói đúng thì có nghĩa là chưa được liên lạc. Có thể hắn đang ở mức độ tìm kiếm và chờ đợi thời cơ để hai người gặp nhau một cách chính
thức. Bằng vào sự nhạy bén và trí phán đoán của mình, Tường hiểu, có thể Cục Tình báo Hoa Nam đang muốn đưa anh ta ra khỏi vị trí hiện nay. Anh ta lờ mờ hiểu rằng, kể từ sau khi về
nước, mọi hoạt động của Tường đã có một kẻ nào đó giám sát.
Nhưng đó là ai thì Tường chưa biết được. Nhưng hôm nay nghĩ lại, Tường bỗng hiểu ra rằng, chính Nguyễn là kẻ đó. Không ai khác, chính Nguyễn là một điệp viên của Cục Tình báo Hoa Nam. Ngày ở Sứ quán Việt Nam tại Bắc Kinh, đã có lần Tường biết được một thông tin từ một nhân viên của Cục Tình báo Hoa Nam ở nước ngoài tiết lộ về một điệp viên trong nước là Tiến sĩ khảo cổ học.
Bây giờ lắp ráp mọi thông tin, Tường thấy giật mình vì anh ta đã không nhận ra được bộ mặt thật của Nguyễn từ trước. Lúc này thì đã muộn rồi. Những lần hai người gặp nhau uống bia hoặc tiếp xúc, Nguyễn thường là người chủ động mời Tường, thậm chí có nhiều lần còn tự tay pha cà phê cho Tường nữa.
Và, giờ thì anh đã hiểu. Hiểu cả cái vị lạ lùng mà ngây ngất sau mỗi tách cà phê ấy. Những tách cà phê mang chất độc chết người. Thì ra, đó chính là một kẻ vừa là bạn, vừa là thù của Tường vậy.
Nghĩ như thế và Tường chợt thấy căm giận, giận ngay cả chính bản thân mình. Tường liền gọi điện cho Hùng và chỉ nói được mỗi một câu vắn tắt: “Nguyễn - Trung Quốc”.
***
Bệnh của Tường đã đến lúc nguy ngập. Anh ta nằm đó, không lật nổi thân mình, nhưng trí óc còn có chút tỉnh táo. Đã có lúc Tường muốn gặp người của mình để trút hết những bí mật của cuộc đời làm gián điệp đôi của hắn. Nhưng Tường không thể nào làm nổi.
Anh ta cũng hiểu rằng, chỉ cần lòi ra một chút đuôi thôi, mọi sự
coi như chấm hết. Do đó Tường chỉ im lặng chịu đựng tất thảy những đau đớn cả thể xác và tâm hồn của mình.
Sau đó mấy người bạn khác lại tới thăm. Lúc này Tường đã quá mệt mỏi. Cho đến khi Tường biết là cái chết đã đến gần, cũng là lúc anh mới hiểu rằng, mình đã bị Cục Tình báo Hoa Nam loại ra khỏi cuộc chơi bằng một thứ chất độc tiêu tán sức lực mà anh không ngờ được. Lúc này anh muốn trối trăng thì cũng không còn kịp nữa. Nói không được, viết cũng không xong và cũng chẳng thể ra hiệu gì được. Anh đã bị xốc và dần đi vào hôn mê. Mọi bí mật đã theo anh xuống mồ.
***
Khi nhận được điện thoại của Tường chỉ với một lời nói ngắn ngủi như trối trăng: “Nguyễn - Trung Quốc”. Hùng chợt hiểu rằng, Tường đã biết được điều bí mật gì đó ở Nguyễn. Có phải Tường định nói Nguyễn đi Trung Quốc. Hay “Nguyễn - Trung Quốc” là một ẩn ý? Anh chưa kịp quay lại gặp Tường ngay vì định sẽ lục tìm tài liệu và hồ sơ trước rồi sẽ đến với Tường sau. Nhưng khi đọc xong tài liệu lưu trữ, Hùng bỗng ngộ ra rằng, Tường muốn anh hiểu rõ một bí mật rất lớn về Nguyễn.
Hùng liền vội vã quay lại bệnh viện. Thật trớ trêu, lúc này Tường đã đi vào hôn mê, không nói được và cũng không còn ra hiệu được nữa.
Bác sĩ trực ca cho biết: Khi trước có một vài người bạn đến thăm Tường. Gần một giờ sau khi họ ra về thì Tường bị xốc và hôn mê.
Những người trong gia đình Tường đã đến bệnh viện và đang chờ
Tường ở ngoài phòng cấp cứu.
Tường đã ra đi nhanh chóng như vậy ngay ngày hôm đó.
***
Trở về cơ quan, Hùng suy nghĩ rất nhiều về câu nhắn nhủ của Tường. Anh lật giở tài liệu mà anh thu thập được về Nguyễn. Một Tiến sĩ khảo cổ học có danh tiếng, có phòng trưng bày riêng, lại tham gia nhiều hội thảo quốc tế. Anh muốn được hiểu rõ ràng những hoạt động nghề nghiệp của Nguyễn cũng như những người đã và đang giúp Nguyễn bước lên con đường danh vọng đó. Về
những người bạn Việt kiều ở Anh, ở Đức và những nhà khoa học nước ngoài quen thân với Nguyễn, thì tài liệu với Hùng còn quá ít ỏi. Hơn nữa những mối quan hệ với Đường, có thể cả Đàm nữa nếu có, theo anh cũng chưa có gì rõ ràng. Liệu có thể như Tường nghĩ: Nguyễn có liên quan tới Trung Quốc? Liệu có phải Nguyễn là một điệp viên của Cục Tình báo Hoa Nam? Có đúng là như thế
không và vì sao Tường biết như thế? Vì sao? Nguyễn là thế nào đây? Nếu đúng như thế thì vấn đề càng trở nên phức tạp và rắc rối hơn.
Trong óc Hùng nêu ra rất nhiều câu hỏi, rất nhiều thắc mắc mà anh chưa hiểu được. Anh liền mời Miên và Trực đến và trao đổi gấp với hai người.
Anh đề nghị Miên cùng tìm hiểu kỹ về Nguyễn. Trực cố gắng nắm bắt tin tức từ phía ông Đường và mối quan hệ này. Hùng sẽ nhờ
Duy Thành giúp đỡ tìm hiểu về nhà giáo lưu vong Duy Đức đang
sống ở Anh quốc và vị giáo sư người Anh. Với Nguyễn như vậy là một nghi vấn lớn. Công việc của Ban chuyên án càng trở nên bề
bộn hơn.