Bảy giờ tối. Bàn ăn đã được sắp xếp xong xuôi cho tiệc tối trong phòng ăn. Freddy đã chuẩn bị xong thức ăn, nghĩa là còn nửa tiếng trống. Tôi quyết định đi ra nghĩa trang. Những bông hoa cần tưới nước và ngày mai chúng tôi sẽ bận tối mắt tối mũi.
Khi tôi bước ra ngoài, mặt trời đang lặn, phả những quầng lửa trên mặt nước. Sương mù nhuốm hồng đã bắt đầu bảng lảng trên đầm lầy, che khuất những bí mật của nó. Đây là thời khắc ưa thích trong ngày của tôi.
Nhóm phù rể đang ngồi trên nóc pháo đài: Tôi nghe tiếng họ vọng xuống khi rời Folly—ồn ào hơn và có phần nhừa nhựa hơn trước đó, hẳn là vì bia Guinness, tôi chắc chắn là thế.
“Phải tiễn họ đi một cách thật hoành tráng.”
“Đúng, tụi mình phải làm gì đó. Phải theo truyền thống…”
Tôi nửa muốn đứng lại nghe để biết chắc họ đang không lên kế hoạch phá hoại gì ngay trước mắt mình. Nhưng nghe qua có vẻ vô hại. Hơn nữa, tôi chỉ có khoảng thời gian ngắn ngủi này cho riêng mình.
Hòn đảo rực rỡ nhất vào buổi chiều muộn, được thắp lên bởi thứ ánh sáng hiu hắt của mặt trời trên đà biến mất. Nhưng có lẽ hòn đảo không bao giờ được đẹp như trong ký ức của tôi, trong những chuyến đi mà gia đình tôi đã đến đây khi tôi còn nhỏ. Một nhà bốn người chúng tôi ở trên đảo suốt kỳ nghỉ hè. Không nơi nào trên thế giới có thể sánh bằng những tháng ngày êm đềm ấy. Nhưng đó là cách vận hành của sự hoài niệm, sự tàn khốc của những kỷ niệm thời thơ ấu vàng son, thật hoàn hảo.
Có tiếng thì thầm trong nghĩa trang khi tôi đến đó, tiếng gió vi vu giữa các ngôi mộ. Có lẽ là báo hiệu về thời tiết ngày mai. Thỉnh thoảng, khi trời nổi gió, tiếng vọng của những phụ nữ từ hàng thế kỷ trước thực hiện nghi lễ caoineadh , tiếng khóc than người chết của họ, tâm nguyện của họ dành cho những người đã khuất, dường như cũng được gió cuốn theo.
Những ngôi mộ ở đây đặt gần nhau một cách lạ thường, vì trên đảo rất hiếm đất khô. Kể cả thế, rìa của đầm lầy cũng bắt đầu cắn xé, nuốt đi vài ngôi mộ cho đến khi chỉ còn lại vài phân trên nóc mộ. Một vài tảng đá đã xích lại gần hơn, ngả vào nhau như thể đang chia sẻ một bí mật. Những cái tên, đúng hơn là những cái tên còn thấy được, đều quen thuộc với vùng Connemara: Joyce, Foley, Kelly, Conneely.
Quả là một điều dị thường khi nghĩ đến sự thật rằng số người chết trên hòn đảo này còn nhiều hơn số người sống, kể cả bây giờ, khi nhiều khách khứa đã đến. Con số sẽ cân bằng vào ngày mai.
Người dân địa phương rỉ tai nhau rất nhiều những điều mê tín về hòn đảo. Khi Freddy và tôi mua lại lâu đài Folly vào khoảng một năm trước, ngoài chúng tôi ra không có một ai đấu giá. Dân trên đảo luôn gánh chịu sự hoài nghi, bị xem như một giống loài hoàn toàn khác biệt.
Tôi biết những người nơi đất liền xem tôi và Freddy là người ngoài. Tôi là Jackeen , tức gái thành phố từ Dublin, còn Freddy là người Anh, một cặp đôi chẳng biết gì nhiều và có lẽ đã đâm lao thì phải theo lao. Những người không biết gì về quá khứ đen tối của Inis an Amplóra và những bóng ma của nó. Thật ra, tôi biết nơi này nhiều hơn họ tưởng. Hòn đảo thân thuộc với tôi hơn bất cứ nơi nào khác tôi từng biết đến trong đời. Tôi không lo lắng về việc mình bị ám. Tôi có những bóng ma của riêng mình và tôi mang chúng theo bất cứ nơi nào mà tôi đi.
“Chị nhớ em,” tôi nói khi quỳ gối xuống. Phiến đá nhìn lại tôi, trống rỗng và câm lặng. Tôi chạm vào đá bằng đầu ngón tay. Nó lạnh ngắt, thô ráp và cứng đờ—khác hẳn với hơi ấm của gò má hay mái tóc xù mềm mại mà tôi vẫn nhớ rõ mồn một. “Nhưng chị mong em sẽ tự hào về chị.” Mỗi lần quỳ ở đây, tôi lại cảm thấy đúng một điều: cơn thịnh nộ bất lực quen thuộc trỗi dậy trong tôi, để lại dư vị đắng nghét nơi khoang miệng.
Và rồi tôi nghe thấy tiếng rúc rích từ đâu đó phía trên đầu tôi, như thể đang mỉa mai, chế giễu lời tôi nói. Bất kể đã nghe bao nhiêu lần, âm thanh này luôn làm máu tôi đông lại. Tôi nhìn lên và trông thấy nó ở đó: một con chim cốc lớn đậu ở chỗ cao nhất của nhà nguyện đổ nát, cặp cánh vặn vẹo của nó bung ra để hong khô như một cây dù bị hư. Con chim cốc đậu trên tháp chuông: đó là một điềm gở. Người ta vẫn gọi nó là loài chim của quỷ sứ. Cailleach dhubh , phù thủy đen, sứ giả của thần chết. Tôi hy vọng cô dâu và chú rể không biết điều này… hoặc họ không phải là kiểu người hay mê tín.
Tôi vỗ tay đuổi nó đi nhưng con chim vẫn đứng lì ở đó. Thay vì bay đi, nó chậm rãi quay đầu lại để tôi thấy được trọn vẹn mặt nó, hình dạng của cái mỏ ác độc. Rồi tôi liền nhận ra nó đang quan sát tôi từ một bên bằng con mắt tròn lấp lánh, như thể nó biết điều gì đó mà tôi chẳng hay.
Khi quay lại lâu đài Folly, tôi mang một khay những ly sâm-panh đến phòng ăn để sẵn sàng cho thức uống của buổi tối hôm nay. Khi mở cửa, tôi thấy một cặp đôi đang ngồi trên xô-pha. Phải mất vài giây tôi mới nhận ra đó là cô dâu và một người đàn ông khác: người còn lại trong cặp đôi mà Mattie đã đưa đến trên thuyền. Hai người họ ngồi rất gần nhau, đầu chạm đầu, thì thào khe khẽ. Họ không hẳn tách nhau ra khi thấy tôi bước vào nhưng họ nhích ra xa một chút, đồng thời cô ấy bỏ tay khỏi đầu gối của anh ấy.
“Aoife,” cô dâu gọi tôi. “Đây là Charlie.”
Tôi nhớ tên anh ta trong danh sách. “Anh là MC cho bữa tiệc ngày mai đúng không?”
Anh ta khẽ ho. “Phải, chính là tôi.”
“Vâng, và vợ anh là Hannah?”
“Đúng rồi,” anh đáp. “Cô nhớ tốt quá!”
“Chúng tôi đang soát lại những gì Charlie cần làm ngày mai,” cô dâu lên tiếng.
“Dĩ nhiên rồi,” tôi đáp. “Tốt lắm.” Tôi tự hỏi tại sao cô ấy cảm thấy cần giải thích với tôi. Hai người họ nhìn có vẻ khá thân mật với nhau trên xô-pha nhưng tôi không ở đây để phán xét đạo đức khách hàng của mình hay thậm chí thích hay không thích và có quan điểm riêng. Như vậy không phải là cách làm việc. Nếu mọi chuyện ổn thỏa, Freddy và tôi chỉ đơn giản là khuất vào phía sau. Chúng tôi chỉ xuất hiện nếu có điều gì đó không ổn, và tôi phải chăm chút mọi thứ để đảm bảo điều này không xảy ra. Cô dâu, chú rể và những người thân thiết nhất của họ nên cảm thấy nơi này là của họ, thực lòng cảm thấy họ là chủ. Chúng tôi chỉ ở đây để vận hành tất cả, đảm bảo cuối tuần này mọi chuyện đều suôn sẻ, trơn tru. Nhưng để làm được điều đó, tôi không thể hoàn toàn thụ động. Đó là tính chất căng thẳng kỳ lạ trong công việc của tôi. Tôi phải để mắt đến tất cả bọn họ, theo dõi những diễn biến đáng lo ngại. Tôi sẽ phải cố gắng luôn đi trước một bước.