Bí Mật Trong Đêm Bão

Lượt đọc: 4007 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
HIỆN TẠI
HÔN LỄ

Dư âm của tiếng hét vang vọng trong không gian sau khi nó kết thúc, như một mảnh thủy tinh vỡ. Những vị khách cứng đờ người. Họ nhìn quanh, tất cả đều nhìn ra ngoài rạp cưới, hướng mắt vào bóng tối gào thét từ ngoài kia. Ánh đèn nhấp nháy, dọa dẫm lại sắp sửa cúp điện.

Rồi một cô gái lảo đảo tiến vào. Chiếc áo sơ-mi trắng cho biết cô là một nhân viên phục vụ. Nhưng khuôn mặt cô như của một con thú hoang, đôi mắt mở to tối sầm, tóc rối bời. Cô đứng đó trước mặt mọi người, nhìn chăm chăm không hề chớp mắt.

Cuối cùng, một người phụ nữ tiến lại gần cô, không phải vị khách mời nào mà là người tổ chức tiệc cưới. “Có chuyện gì vậy?” Cô ấy hỏi nhẹ nhàng. “Chuyện gì đã xảy ra?”

Cô gái không trả lời. Có vẻ như những vị khách chỉ có thể nghe được tiếng cô hít thở. Tiếng thở ấy mang trong nó cảm giác hoang dại đứt quãng và khô khốc.

Người tổ chức tiệc cưới bước đến gần hơn, đặt một tay lên vai cô gái. Cô không phản ứng. Khách khứa đều bất động, đứng yên tại chỗ. Một số người nhớ mang máng khuôn mặt của cô gái này. Cô là một trong số nhiều người phục vụ tươi cười mang đến cho họ món khai vị, món chính và món tráng miệng. Cô dọn dẹp đĩa, tiếp thức uống, rót rượu đầy chuyên nghiệp, tóc đuôi ngựa đỏ nhún nhảy khéo léo theo từng bước chân. Áo cô trắng tinh, sạch sẽ và thẳng thớm. Một vài vị khách nhớ đến thổ âm dịu dàng như hát của cô: họ có muốn thêm rượu không, có cần cô lấy thêm gì cho họ không? Còn lại, nói một cách dễ nghe, cô là một phần của những món đồ nội thất. Một phần trong cỗ máy trơn tru của ngày hôm nay. Thật sự không đáng quan tâm chút nào hơn cây cảnh bài trí sang trọng hay ngọn lửa bập bùng trên những đế nến bằng bạc.

“Đã xảy ra chuyện gì?” Người tổ chức tiệc cưới hỏi lại lần nữa. Giọng cô vẫn nhẹ nhàng, nhưng lần này có thêm một chút nghiêm nghị, dấu hiệu của người chủ. Cô phục vụ bắt đầu run rẩy, nghiêm trọng đến nỗi nhìn cô như sắp ngất xỉu đến nơi. Người tổ chức tiệc cưới đặt tay lên vai cô gái một lần nữa, ra ý muốn cô yên lặng. Cô phục vụ đưa tay che miệng, và dường như trong một thoáng cô sắp sửa nôn ra thốc tháo. Cuối cùng, cô lên tiếng.

“Ngoài kia.” Đó là một âm thanh the thé, nghe không có chút nào giống tiếng người.

Những vị khách nhích lại gần hơn để nghe cho rõ.

Cô buột ra một tiếng rên rỉ khe khẽ.

“Nào,” người tổ chức tiệc cưới nói một cách bình tĩnh, khẽ khàng. Lần này, cô lắc nhẹ người cô phục vụ. “Nói đi. Tôi ở đây, tôi muốn giúp đỡ—tất cả mọi người đều muốn thế. Không sao đâu, ở đây cô an toàn. Nói tôi nghe chuyện gì đã xảy ra.”

Cuối cùng, bằng chất giọng the thé kinh khủng, cô gái mở miệng lần nữa. “Ngoài kia. Rất nhiều máu.” Và rồi, ngay trước khi cô gục xuống: “Một cái xác.”

« Lùi
Tiến »