Tôi bặm môi lên khăn giấy để son lan đều. Nơi này có vẻ đáng để thoa son. Phòng của chúng tôi rất rộng, phải to gấp đôi phòng ngủ ở nhà. Không một tiểu tiết nào bị bỏ quên: xô đá với một chai vang trắng đắt tiền cùng hai chiếc ly ở bên trong; đèn chùm cổ trên trần cao; cửa sổ lớn nhìn ra biển. Tôi không thể đến quá gần cửa sổ, nếu không sẽ bị chóng mặt khi nhìn thẳng xuống những ngọn sóng vỗ mạnh vào bờ đá bên dưới cùng bãi cát ướt nho nhỏ.
Chiều nay, ánh hoàng hôn sắp tắt nhuộm cả căn phòng thành màu vàng hồng. Tôi đang nhấm nháp một ly vang lớn ngon lành trong khi sửa soạn. Uống rượu khi bao tử trống rỗng và sau vài điếu thuốc mà tôi hút với Olivia, tôi đã sớm cảm thấy hơi chếnh choáng.
Hút thuốc trong hang động thật thú vị—cảm giác như một niềm hân hoan từ quá khứ. Điều đó khiến tôi có hứng tận hưởng cuối tuần này. Cả tháng nay tôi đã luôn cảm thấy bồn chồn và buồn bã: giờ là lúc để thư giãn một chút. Vì vậy, tôi khoác lên người một chiếc váy lụa màu đen hiệu & Other Stories mua từ khi chưa có con; tôi vẫn luôn cảm thấy tự tin khi mặc nó. Tôi cũng đã sấy tóc cho mượt mà. Rất đáng để nỗ lực chưng diện, kể cả khi tóc tôi lát nữa sẽ tiếp xúc với không khí ẩm bên ngoài và lại phồng lên, như phiên bản tóc của quả bí ngô trong Công chúa Lọ Lem. Tôi đã nghĩ Charlie sẽ bực mình vì phải đợi tôi, nhưng anh chỉ vừa trở về phòng vài phút trước, vậy nên tôi có thời gian đánh răng và tống khứ mùi thuốc lá ra khỏi miệng, cảm giác như một cô nàng tuổi teen hư hỏng. Mà tôi đã ôm chút hy vọng rằng anh sẽ ở đây. Chúng tôi có thể cùng tắm trong chiếc bồn tắm có chân đế đứng.
Có một sự thật là tôi hầu như không thấy Charlie đâu kể từ lúc xuống thuyền: anh và Jules dành cả buổi chiều với nhau, xem lại những việc anh cần làm khi là một MC. “Xin lỗi Han,” anh nói khi về phòng. “Jules muốn xem lại mọi việc cho ngày mai. Em không thấy mình bị bỏ rơi chứ?”
Anh trao cho tôi một ánh nhìn tán thưởng khi tôi bước ra từ phòng tắm. “Trông em…” Anh nhướng mày. “Quyến rũ lắm.”
“Cám ơn anh,” tôi nói và khẽ đong đưa người. Tôi thấy mình thật quyến rũ; tôi cho rằng đã khá lâu kể từ khi tôi chưng diện cho mình. Và tôi biết mình không nên cảm thấy buồn vì không nhớ nổi lần cuối cùng anh khen tôi như thế là khi nào.
Chúng tôi tham gia cùng mọi người trong phòng vẽ, nơi tất cả uống rượu. Căn phòng này cũng chỉn chu như phòng ngủ của chúng tôi: nền gạch cổ xưa, đế nến lung linh, những hộp thủy tinh trên tường đựng những con cá phát sáng lấp lánh mà tôi nghĩ có lẽ là cá thật. Tôi tự hỏi không biết làm thế quái nào mà người ta nhồi da lũ cá được nhỉ? Những ô cửa sổ nhỏ mở ra nền trời chữ nhật đang xanh màu chạng vạng, và mọi thứ bên ngoài đều mờ ảo trong sương mù, thoáng mang lại cảm giác như đang ở một thế giới khác.
Đứng đó với một nhóm khách xung quanh, Jules và Will được ánh nến chiếu sáng. Có vẻ Will đang kể một câu chuyện nào đó: mọi người đều chăm chú lắng nghe, như nuốt trọn từng lời anh. Tôi để ý thấy anh và Jules đang nắm tay nhau, như thể họ không thể nào không chạm vào nhau. Họ thật đẹp đôi, cao ráo và thanh lịch đến lạ, cô mặc bộ jumpsuit màu kem được may đo vừa vặn, còn anh mặc quần tối màu cùng sơ-mi trắng, càng làm làn da rám nắng của anh tối đi mấy tông. Tôi đã cảm thấy hài lòng về bản thân, nhưng giờ đây trang phục của tôi cảm giác không thể tương xứng khi so sánh: đồ của hãng & Other Stories với tôi đã là vung tay quá trán, nhưng tôi chắc chắn Jules hiếm khi nào mua sắm trong các cửa hiệu thời trang bình dân.
Cuối cùng tôi đứng khá gần Will, không hoàn toàn là vô tình—tôi dường như bị anh cuốn hút. Đó là một trải nghiệm đầy say sưa khi được gần gũi với một người mà bạn mới chỉ thấy trên truyền hình. Cảm giác vừa thân thuộc vừa xa lạ. Tôi có thể cảm thấy da mình râm ran khi đứng gần anh như vậy. Tôi biết rõ khi tôi bước qua, ánh mắt anh quét lên gương mặt rồi rất nhanh sau đó là cơ thể tôi từ trên xuống dưới, trước khi anh tiếp tục câu chuyện dở dang của mình. Như vậy có nghĩa là trông tôi hấp dẫn. Một niềm hưng phấn tội lỗi chạy qua người tôi. Trong những năm kể từ khi có con—có lẽ vì tôi luôn ở bên lũ trẻ—tôi dường như trở nên vô hình trong mắt đàn ông. Tôi chỉ chợt nhận ra từ trước đến nay tôi đã thản nhiên đón nhận ánh nhìn của họ, cho đến khi tôi không còn cảm nhận được điều ấy nữa. Tôi nhận ra mình thích thú khi được ngắm nhìn.
“Hannah,” Will nói, quay sang tôi với nụ cười phóng khoáng trứ danh của anh. “Trông cô đẹp lắm.”
“Cảm ơn.” Tôi hớp một ngụm lớn sâm-panh, cảm thấy mình thật quyến rũ và có chút liều lĩnh.
“Tôi định hỏi điều này từ lúc trên cầu tàu, có phải chúng ta đã gặp nhau trong buổi lễ đính hôn không?”
“Không,” tôi nói với vẻ hối lỗi. “Đáng buồn là chúng tôi không đến được vì ở tận Brighton.”
“Vậy có lẽ tôi đã thấy cô qua một trong những tấm ảnh của Jules. Trông cô quen quen.”
“Có lẽ thế,” tôi đáp. Tôi không nghĩ vậy. Tôi không thể tưởng tượng chuyện Jules sẽ trưng một tấm ảnh có mặt tôi trong đó; cô ấy có vô số ảnh chụp riêng với Charlie. Nhưng tôi biết Will đang làm gì: anh giúp tôi cảm thấy mình được chào đón, là một phần trong nhóm. Tôi trân trọng sự tử tế này. “Anh biết không,” tôi nói, “tôi cũng cảm thấy tương tự. Có lẽ tôi đã gặp anh ở đâu đó rồi? Anh biết đấy… chẳng hạn như trên màn hình ti-vi nhà tôi?”
Đó là một câu đùa cũ rích nhưng Will vẫn bật cười, tiếng cười anh trầm ấm và tôi có cảm giác mình vừa thắng một giải thưởng nào đó. “Bị phát hiện rồi!” Anh nói, giơ cả hai tay lên. Khi anh làm vậy, tôi lại thoáng ngửi thấy mùi nước hoa ấy: rêu và gỗ thông, mùi hương của rừng trong cửa hiệu nước hoa ở một trung tâm thương mại đắt đỏ. Anh hỏi han tôi về lũ trẻ, về Brighton. Anh có vẻ thích thú với những gì tôi nói. Anh là một trong những người khiến bạn thấy mình duyên dáng và hóm hỉnh hơn bình thường. Tôi nhận thấy mình đang vui vẻ và tận hưởng ly sâm-panh ướp lạnh ngon tuyệt trên tay.
“Giờ,” Will nói, bàn tay trên lưng tôi dẫn dắt dịu dàng và ấm áp, “để tôi giới thiệu cô với vài người nhé. Đây là Georgina.”
Mảnh mai và thời thượng trong chiếc váy suôn màu hồng hoa đăng, Georgina cười với tôi một cách lạnh nhạt. Cô ta không cử động mặt được nhiều lắm và tôi cố gắng không nhìn chằm chằm—tôi không chắc mình từng thấy Botox ngoài đời bao giờ. “Cô đến dự tiệc độc thân của cô dâu à?” Cô ta hỏi. “Tôi không nhớ.”
“Tôi không đi được,” tôi trả lời. “Lũ trẻ…” Đúng một phần. Nhưng sự thật là cả triệu năm nữa tôi cũng không đời nào chi trả nổi một chuyến nghỉ dưỡng kết hợp yoga ở Ibiza.
“Cô không bỏ lỡ nhiều đâu,” một người đàn ông—dáng mảnh khảnh, mái tóc đỏ sậm—xen vào giữa cuộc đối thoại. “Chỉ là một đám các cô nàng đổ mồ hôi và buôn chuyện trong lúc nhâm nhi Whispering Angel thôi. Chúa ơi,” anh ấy nói, liếc nhìn trước khi cúi người để hôn lên má tôi. “Cô sửa soạn tươm tất đó chứ?”
“Ừm, cảm ơn.” Nụ cười của anh ta có vẻ chân thành, nhưng tôi không chắc đây là một lời khen ngợi.
Người đàn ông này là Duncan, chồng của Georgina. Duncan cũng là một trong các phù rể, cùng với ba người nữa. Peter—tóc vuốt ngược về phía sau, dáng vẻ thích tiệc tùng. Oluwafemi, hay Femi—cao ráo, da màu, rất đẹp trai. Angus—tóc vàng hoe như Boris Johnson và bụng cũng to tương tự. Nhưng buồn cười là tất cả bọn họ đều nhìn na ná nhau. Họ đều đang đeo cà-vạt sọc và mặc sơ-mi trắng trơn, đi giày mũi nhọn bóng loáng và áo khoác chắc chắn không phải mua ở Next như Charlie. Charlie đã đặc biệt mua áo cho dịp cuối tuần này và tôi mong là anh không cảm thấy khó chịu vì sự khác biệt. Nhưng ít nhất anh nhìn vẫn khá phong độ khi đứng cạnh phù rể, Johnno, một anh chàng dù cao lớn nhưng bằng cách nào đó vẫn làm tôi hơi nhớ đến một chú bé mặc quần áo được lấy từ ngăn tủ đồ thất lạc của trường.
Những người đàn ông này trông bề ngoài rất quyến rũ. Nhưng tôi nhớ đến tràng cười nơi tòa tháp khi chúng tôi bước lên lâu đài Folly. Và thậm chí ngay cả lúc này đi nữa, vẫn có một điều gì đó đang ngấm ngầm diễn ra bên dưới dáng vẻ cuốn hút đó. Những nụ cười nhếch môi, những cái nhướng mày, như thể họ đang chia sẻ một câu đùa bí mật về một ai đó—có lẽ là tôi.
Tôi tiến đến để bắt chuyện với Olivia, cô bé trông thật thanh tú trong chiếc váy xám. Cảm giác như chúng tôi đã thân nhau hơn một chút khi cùng ở trong hang động nhưng giờ cô bé trả lời tôi cụt ngủn, mắt nhìn về hướng khác.
Đôi lần ánh mắt tôi và Will giao nhau qua vai cô bé. Tôi không nghĩ đây là lỗi của tôi: thỉnh thoảng tôi lại có cảm giác ánh mắt anh dừng lại trên người tôi giây lát. Tôi không nên cảm thấy như vậy, nhưng thật phấn khích làm sao. Điều này làm tôi nhớ đến—tôi biết là thật sự không phù hợp khi nói thế—cảm giác khi bạn bắt đầu nghi ngờ phải chăng người bạn thích cũng có ý với mình.
Tôi tự ngăn dòng suy nghĩ của mình lại. Tỉnh táo lên nào, Hannah. Mày là một bà mẹ hai con và chồng mày đang ở ngay đây, mày đang nói chuyện với một người đàn ông sắp kết hôn với bạn thân nhất của chồng mày, một người phụ nữ như Monica Belluci, chỉ là ăn mặc còn lộng lẫy hơn. Có lẽ tôi nên uống ít sâm-panh lại. Nãy giờ tôi đã uống khá thoải mái. Một phần là niềm hưng phấn khi ở cùng nhóm người này, nhưng đồng thời cũng là cảm giác tự do. Không có bảo mẫu để làm chúng tôi phải xấu hổ, không có những cô bé, cậu bé để phải thức dậy chăm sóc vào sáng hôm sau. Một trải nghiệm lạ lẫm khi chưng diện với những người khác chỉ để vui, rất nhiều rượu và không vướng bận chút trách nhiệm nào.
“Thức ăn thơm quá,” tôi nói. “Ai là đầu bếp vậy?”
“Aoife và Freddy,” Jules đáp. “Họ là chủ lâu đài Folly. Aoife cũng là người tổ chức tiệc cưới của chúng tôi. Tôi sẽ giới thiệu mọi người với nhau trong bữa tối ngày mai. Và Freddy sẽ chuẩn bị thức ăn ngày mai cho chúng ta.”
“Tôi tin rằng sẽ rất ngon,” tôi nói. “Chúa ơi, tôi đói rồi.”
“Bụng em trống trơn còn gì,” Charlie lên tiếng. “Em xả hết lúc trên tàu rồi đúng không?”
“Nôn à?” Duncan vui vẻ hỏi. “Cho cá ăn sao?”
Tôi ném cho Charlie một ánh nhìn lạnh lùng. Tôi cảm giác anh vừa làm tan tành phần nào nỗ lực của tôi tối nay. Tôi cảm giác như anh đang cố gắng mang đến tiếng cười, cố nghĩ ra một câu đùa từ câu chuyện của tôi. Tôi thề rằng anh còn đang nói với một giọng điệu khác—nghe sang hơn—nhưng tôi biết nếu tôi lên tiếng, anh sẽ giả vờ như chẳng hiểu tôi nói gì.
“Dù sao đi nữa,” tôi nói, “cũng là một thay đổi hay ho cho món gà chiên tối nào tôi cũng ăn với lũ trẻ.”
“Dạo này ở Brighton có nhà hàng nào ổn không?” Jules hỏi. Jules luôn cư xử như thể Brighton là một nơi khỉ ho cò gáy.
“Có,” tôi đáp, “có vài…”
“Ngoại trừ chuyện chúng tôi không bao giờ ăn ngoài,” Charlie lên tiếng.
“Không đúng,” tôi nói. “Chúng ta có đến nhà hàng Ý kia…”
“Giờ nó còn mới nữa đâu,” Charlie phản đối. “Từ cả năm trước rồi.”
Anh nói đúng. Tôi không nhớ nổi lần cuối cùng chúng tôi ra ngoài ăn là khi nào, ngoại trừ lần ấy. Tiền bạc có phần khó khăn và bạn còn phải tính thêm chi phí cho bảo mẫu. Nhưng tôi ước anh đừng nói ra điều đó.
Johnno cố rót thêm sâm-panh cho Charlie, nhưng anh vội lấy tay che ly của mình. “Không, cảm ơn.”
“Ôi, thôi đi nào,” Johnno nói. “Đêm trước hôn lễ rồi. Thư giãn một chút đi.”
“Nào!” Duncan hùa theo. “Chỉ là vang thôi mà, không phải rượu mạnh. Hay ông định nói với bọn này rằng ông đang có thai?”
Những người phù rể khác cười khẩy.
“Không,” Charlie nói một cách nghiêm nghị. “Tối nay tôi không muốn uống nhiều.” Tôi có thể thấy rằng anh ngượng khi nói vậy, nhưng tôi vui vì anh không đánh mất bản thân.
“Vậy cậu bé Charlie,” Johnno nói, “kể bọn này nghe đi. Hai người quen nhau thế nào?”
Lúc đầu, tôi tưởng ý cậu ta là Charlie và tôi. Rồi tôi nhận ra cậu ta đang đảo mắt giữa Charlie và Jules. Phải rồi.
“Hàng triệu năm trước…” Jules đáp. Cô và Charlie đồng loạt nhướng mày nhìn nhau, ăn ý một cách hoàn hảo.
“Tôi hướng dẫn cô ấy chèo thuyền,” Charlie nói. “Lúc đó tôi sống ở Cornwall. Đó là công việc mùa hè của tôi.”
“Bố tôi có một ngôi nhà ở Cornwall,” Jules nói. “Tôi đã hy vọng rằng nếu tôi học chèo thuyền, ông ấy sẽ dẫn tôi đi cùng. Nhưng hóa ra việc đưa đứa con gái mười sáu tuổi đi thuyền dọc theo bờ biển phía Nam không giống với việc có cô bạn gái mới nhất tắm nắng trên mũi thuyền ở St Tropez.” Lời cô nói ra nghe có vẻ cay đắng hơn tôi nghĩ. “Dù sao thì,” cô nói tiếp, “Charlie đã hướng dẫn tôi.” Cô nhìn anh ấy. “Tôi từng say nắng anh ấy ra trò.”
Charlie mỉm cười đáp lại cô. Tôi cũng cười với mọi người nhưng tôi không thật lòng cảm thấy vui vẻ. Đây không phải lần đầu tiên tôi nghe câu chuyện này. Chẳng khác gì một vở diễn đôi của hai người bọn họ vậy, anh chàng tỉnh lẻ và cô nàng quý tộc. Thế nhưng dạ dày tôi vẫn vặn xoắn khi Jules tiếp tục.
“Anh chủ yếu chỉ quan tâm đến chuyện cố ngủ với nhiều cô cùng tuổi nhất có thể trước khi vào đại học,” Jules nói với Charlie. Đột nhiên giống như cô ấy chỉ đang nói với mỗi mình anh ấy. “Nhưng có vẻ anh thành công mà. Da anh lúc nào cũng rám nắng và cơ thể hồi trước có lẽ giúp anh kha khá…”
“Phải,” Charlie đáp. “Lúc đó cơ thể tôi chuẩn nhất. Nó giống như việc trở thành hội viên phòng gym khi ngày nào cũng tập luyện trên biển nhờ công việc đó. Tiếc là làm thầy giáo môn Địa cho lũ nhóc mười lăm tuổi lại không vất vả đến thế.”
“Bây giờ cùng nhìn những cơ bắp đó xem nào,” Duncan nói, nhoài về phía trước nắm lấy áo Charlie. Anh ta kéo mép áo lên, để lộ chút da thịt ở bụng mềm oặt và trắng bệch. Charlie lùi lại, mặt đỏ bừng trong khi sửa sang lại quần áo.
“Khi đó anh ấy nhìn rất trưởng thành,” Jules nói, không hề để tâm đến sự gián đoạn do Duncan xen vào. Cô chạm vào cánh tay Charlie như đánh dấu chủ quyền. “Khi bạn mười sáu thì những anh chàng mười tám lớn hơn nhiều lắm. Tôi rất nhát.”
“Nghe thật khó tin,” Johnno lẩm bẩm.
Jules tảng lờ cậu ta. “Nhưng em biết ban đầu anh đã nghĩ em là một cô công chúa kiêu kỳ.”
“Điều đó có thể đúng mà,” Charlie nói, nhướng mày, anh đã tự tin trở lại.
Jules lấy ly sâm-panh của mình gõ nhẹ vào người anh. “Ơ kìa!”
Họ đang tán tỉnh nhau. Không có từ nào khác để diễn tả.
“Nhưng không, sau đó anh thấy thật ra em khá được,” anh nói. “Anh khám phá ra óc hài hước tuyệt vời của em.”
“Và rồi sau đó chúng ta cứ thế giữ liên lạc,” Jules nói.
“Điện thoại di động trở nên phổ biến,” Charlie tiếp lời.
“Anh là người nhút nhát vào năm tiếp theo,” Jules thốt lên. “Cuối cùng em cũng có ngực. Em còn nhớ anh nhìn lén em khi em bước xuống cầu tàu.”
Tôi uống một ngụm lớn sâm-panh. Tôi nhắc nhở bản thân rằng khi ấy họ còn là những cô cậu thanh thiếu niên. Rằng tôi đang ghen với một cô nàng mười bảy tuổi đã không còn tồn tại nữa.
“Ừ, và rồi em có cậu bạn trai ấy,” Charlie nói. “Anh không ưng lắm.”
“Phải,” Jules đáp với một nụ cười kín đáo. “Em quen anh ta không được bao lâu. Hay ghen quá.”
“Thế hai người đã từng lên giường với nhau chưa?” Johnno hỏi. Và cứ như thế: cậu ta đặt ra câu hỏi mà tôi chưa bao giờ có thể hỏi một cách thẳng thắn.
Những cậu phù rể hớn hở ra mặt. “Nó hỏi thật kìa!” Họ gào lên. “Quỷ thần ơi!” Họ tụ tập lại, phấn khích và vui vẻ, càng lúc càng sát lại gần. Có lẽ vì thế mà bất chợt tôi cảm thấy khó thở hơn.
“Johnno!” Jules thốt lên. “Thôi đi được không? Đây là đám cưới của tôi mà!” Nhưng cô không hề phủ nhận.
Tôi không thể nhìn thẳng vào Charlie. Tôi không muốn biết.
Sau đó, tạ ơn Chúa, một tiếng nổ lớn vang lên, làm gián đoạn cuộc trò chuyện. Duncan vừa mở chai sâm-panh anh ta cầm trong tay.
“Chúa ơi, Duncan,” Femi nói. “Mày suýt làm tao lòi mắt đấy!”
“Làm thế nào mà mọi người biết nhau thế?” Tôi hỏi Johnno, chỉ mong tận dụng sự xao nhãng này.
“À,” Johnno nói, “chúng tôi biết nhau từ lâu lắm rồi.” Cậu ta đặt một tay lên vai Will, và bằng cách nào đó, cử chỉ này khiến cậu ta và Will tách biệt với những người còn lại. Đứng cạnh cậu ta, Will trông còn đẹp trai hơn. Họ khác nhau một trời một vực. Chưa kể còn có gì đó là lạ với cặp mắt của Johnno. Tôi đã cố gắng xác định chính xác đó là gì. Hai mắt cậu ta quá gần nhau chăng? Hay quá nhỏ?
“Đúng thế,” Will nói. “Chúng tôi là bạn học.” Tôi ngạc nhiên. Những anh chàng kia đều có dáng vẻ bóng bẩy của nam sinh trường công, trong khi Johnno lại có phần thô kệch hơn—không có thổ âm sắc sảo như họ.
“Trường Trevellyan,” Femi nói. “Giống như quyển sách mà một lũ con trai trên hoang đảo giết nhau ấy, ôi Chúa ơi, nó tên gì nhỉ?”
“ Chúa Ruồi ,” Charlie nói, có chút ngạo mạn mờ nhạt vang lên trong giọng điệu của anh. Tôi học trường công đấy, nhưng tôi đọc nhiều hơn các cậu.
“Thật ra nó không tệ đến thế,” Will nói nhanh. “Chỉ là… đám nam sinh hơi quậy một chút.”
“Nam sinh là thế!” Duncan tiếp lời. “Tao nói đúng không, Johnno?”
“Chuẩn. Nam sinh là thế,” Johnno hùa theo.
“Và chúng tôi làm bạn với nhau từ đó,” Will nói. Anh vỗ lên lưng Johnno. “Johnno đây đã từng lái chiếc xe cũ kêu vang trời đến chơi khi tôi học đại học ở Edinburgh, đúng không Johnno?”
“Phải,” Johnno đáp. “Tôi kéo cậu ta đi leo núi và cắm trại. Đảm bảo cậu ta không quá yếu ớt. Hoặc là dành toàn bộ thời gian ngủ với hết người này đến người kia.” Cậu ta vờ vĩnh hối lỗi. “Xin lỗi nhé, Jules.”
Jules lắc đầu.
“Chúng ta biết ai học ở Edinburgh ấy nhỉ, Han?” Charlie hỏi. Tôi cứng người. Làm sao anh ấy có thể quên chứ? Sau đó tôi thấy biểu cảm của anh chuyển qua sợ hãi khi nhận ra sai lầm của mình.
“Cô biết ai à?” Will lên tiếng. “Là ai thế?”
“Cô ấy không ở đó lâu lắm,” tôi nói nhanh. “Anh biết không, Will, tôi vẫn thắc mắc điều này. Về đoạn trong Sinh Tồn Trong Đêm ở đài nguyên Nam Cực. Lúc ấy lạnh đến mức nào? Anh thật sự suýt bị hoại tử vì lạnh à?”
“Đúng vậy,” Will đáp. “Tôi mất hết cảm giác ở đầu ngón tay.” Anh giơ một tay về phía tôi. “Một vài ngón đã không còn vân tay.” Tôi nhíu mày. Thực ra tôi thấy mấy ngón tay anh nhìn không khác lắm. Nhưng tôi vẫn nghe thấy mình lên tiếng, “Ồ vâng, tôi thấy rồi. Chà.” Tôi chẳng khác nào một cô nàng hâm mộ.
Charlie quay sang tôi. “Anh không biết là em đã xem chương trình đấy,” anh nói. “Em xem lúc nào thế? Mình chưa bao giờ xem nó cùng nhau.” Tôi nhớ lại những buổi chiều khi tôi cho lũ trẻ xem CBeebies, còn tôi xem chương trình của Will trên iPad trong bếp và hâm bữa tối cho chúng. Anh ấy quay sang Will. “Không có ý gì đâu nhé anh bạn, tôi cũng định xem rồi.” Điều này không đúng. Có thể thấy ngay từ cách anh nói, điều này không đúng tí nào. Anh còn không buồn cố gắng để nghe có vẻ chân thành.
“Không sao,” Will đáp lại một cách hòa nhã.
“Ồ,” tôi lên tiếng. “Tôi chưa bao giờ xem trọn vẹn. Tôi chỉ… xem những đoạn nổi bật thôi.”
“Tôi nghĩ rằng quý cô đây phản đối nhiều quá,” Peter nói. Anh ta nắm lấy vai Will, cười toe toét. “Will, mày có người hâm mộ kìa!”
Will bật cười. Nhưng tôi có thể cảm nhận hơi nóng đang rạo rực từ cổ và lan sang hai bên má. Tôi hy vọng không ai có thể nhìn thấy tôi đang đỏ bừng mặt vì ở đây quá tối.
Chết tiệt. Tôi cần thêm sâm-panh. Tôi đưa ly của mình ra để được tiếp thêm rượu.
“Ít nhất thì vợ ông biết tiệc tùng, ông bạn ạ,” Duncan nói với Charlie. Femi rót cho tôi đầy đến miệng ly.
“Ôi chà,” tôi thốt lên khi thấy rượu sóng sánh. “Nhiều quá.”
Đột nhiên có một tiếng lanh canh lớn vang lên và vài giọt rượu bắn lên cổ tay tôi. Tôi ngạc nhiên nhìn vào ly sâm-panh của mình và thấy có một thứ gì đó vừa bị ném vào đó.
“Cái gì vậy?” Tôi bối rối hỏi.
“Nhìn đi,” Duncan cười toe toét. “Cô bị ném xu rồi. Giờ cô phải cạn ly.” Tôi nhìn anh ta chằm chằm rồi nhìn vào ly của mình. Hiển hiện dưới đáy chiếc ly đầy ắp rượu là một đồng xu nhỏ, góc nghiêng nghiêm trang của Nữ hoàng.
“Duncan!” Georgina vừa nói vừa cười khúc khích. “Anh xấu tính quá!”
Tôi không nhớ nổi từ lúc mười tám tuổi đến giờ mình có từng bị ném xu thêm lần nào không. Tôi nhìn sang Charlie, mong anh cũng đồng ý là tôi không cần phải uống. Nhưng khuôn mặt anh có vẻ van nài đến lạ. Đó giống như ánh nhìn của Ben dành cho tôi: Mẹ, đừng làm con xấu hổ trước mặt bạn bè.
Điều này thật điên rồ, tôi nghĩ thế. Tại sao tôi lại phải uống? Tôi là một phụ nữ ba mươi tư tuổi. Tôi thậm chí còn chẳng biết gì về những con người này, họ không có ảnh hưởng gì lên tôi. Tôi sẽ không bị khuất phục…
“Cạn ly…”
“Cạn ly!”
Chúa ơi, bọn họ bắt đầu hò hát.
“Cứu Nữ hoàng!”
“Nữ hoàng đang đuối nước kìa!”
“Cạn ly cạn ly cạn ly.”
Tôi có thể cảm thấy hai má mình đỏ ửng lên. Để họ ngừng dán mắt lên người tôi, để họ im lặng, tôi nâng ly lên và uống một hơi cạn. Trước đây, tôi đã nghĩ sâm-panh rất ngon, nhưng lúc này nó thật kinh khủng, vị chua gắt châm chích cổ họng và xộc vào mũi khi tôi ho khan. Tôi cảm thấy vài giọt rượu vương khỏi môi mình. Tôi thấy mắt mình rưng rưng. Tôi nhục nhã. Giống như mọi người đều hiểu quy luật của bất cứ điều gì đang xảy ra. Tất cả mọi người, trừ tôi.
Sau đó, họ cổ vũ. Nhưng tôi không nghĩ họ đang cổ vũ cho mình. Họ đang tự ăn mừng. Tôi cảm giác mình như một đứa trẻ bị vây quanh bởi một nhóm những kẻ bắt nạt ở sân chơi. Khi tôi nhìn về phía Charlie, anh nhăn nhó nhìn lại tôi với vẻ hối lỗi. Đột nhiên tôi cảm thấy thật cô độc. Tôi quay đi, che giấu biểu cảm trên khuôn mặt mình.
Khi đó, tôi nhìn thấy một thứ khiến máu trong người tôi đông lại.
Có ai đó đứng ở cửa sổ, lặng lẽ quan sát chúng tôi trong bóng tối. Khuôn mặt áp vào cửa kính, các đường nét vặn vẹo biến dạng thành một cái mặt nạ chạm khắc xấu xí, hàm răng nhe ra tạo nên một nụ cười khiếp đảm. Khi tôi tiếp tục nhìn chằm chằm, không thể rời mắt, cái miệng liền thì thầm đúng một từ.
HÙ.
Tôi thậm chí không nhận thức được ly sâm-panh đã tuột khỏi tay mình cho đến khi nó vỡ tan tành dưới chân tôi.