Những ngày vừa rồi chẳng có gì là vui vẻ cả. Một mặt, cuộc điều tra giậm chân tại chỗ, mặt khác, sự hiện diện của Hanne trong các cuộc họp khiến tôi căng thẳng. Chị ngồi đó, lặng lẽ. Không có gì tự nhiên hơn thế, chị đang làm quen với vụ án, nhưng việc đó khiến tôi khó chịu. Ngoài ra, ánh mắt chị dường như có chút kết tội tôi.
Thỉnh thoảng, tôi có cảm giác mơ hồ là chị chờ tôi giành thế chủ động. Là tôi nói chuyện với chị. Là tôi giải thích cho chị biết tại sao chuyện đã xảy ra lại xảy ra, có lẽ thế. Hoặc giả đó chỉ là lương tâm tôi kêu gọi chính tôi.
Cuộc sống là thế mà, không phải sao? Nó ngứa ngáy và đau nhức như một cái nhọt ở mông, và cách duy nhất để chấm dứt những đau khổ là kết thúc cuộc sinh tồn này.
Tôi chưa đến mức ấy.
Chiếc xe dừng lại, và giọng Morrissey mơ hồ vọng đến tai tôi.
- Ê này, Lindgren, cậu ngủ đấy à?
Tôi quay sang phía Manfred, nở một nụ cười hối lỗi rồi ra khỏi chiếc xe mà anh vừa dừng trong bãi đỗ xe NK ở trung tâm Stockholm.
- Tôi chỉ muốn biết cậu có đi theo không.
- Tất nhiên rồi.
Chúng tôi đi xuống cầu thang và đến phố Hamngatan. Những cuộc mua sắm điên cuồng dịp Giáng sinh đã bắt đầu, và vỉa hè kín đặc người. Nước chảy thành dòng trên các mái nhà và các bậu cửa sổ. Gần như toàn bộ tuyết đã tan hết. Chỉ còn vài đụn nhỏ màu trắng bẩn thỉu tựa vào mặt tiền các tòa nhà. Bầu trời xanh ngắt, bầu không khí khiến ta có cảm giác về một sự sạch sẽ ẩm ướt, mát mẻ, giống như quần áo mới phơi. Vài tia nắng rạch thành đường giữa các tòa chung cư cao tầng và thiêu đốt lòng đường trước mặt khi chúng tôi băng qua phố. Tôi nheo mắt trong ánh sáng chói lóa và đưa mắt tìm kiếm lối vào trụ sở Clothes&More.
Agnieszka Lindén đón tiếp chúng tôi ở quầy lễ tân. Tuổi chừng bốn mươi, cô mặc một bộ áo váy màu xanh biển bó sát, mái tóc vàng hơi mỏng cắt kiểu đầu vuông được chăm chút cẩn thận. Đôi má cô đầy đặn, hồng hào. Cô có vẻ sung sức, khiến tôi thoáng nhớ đến cô giáo thể dục của mình ở trường trung học - Sirkka, người từng khuyến nghị chúng tôi tắm nước lạnh khi bụng đói mỗi sáng (sau khi chạy bộ, việc mà chúng tôi cũng nên làm trước khi ăn sáng).
- Chào các anh, cô vừa nói vừa bắt tay chúng tôi.
Cô nhìn tôi chăm chú một lát rồi chỉ cho chúng tôi thấy cái hành lang với những bức tường dán đầy những tấm áp phích khổ lớn.
- Bộ sưu tập mùa xuân của chúng tôi, cô lầm bầm, trước khi dẫn chúng tôi vào một căn phòng nhỏ trông ra phố Regeringsgatan.
Chúng tôi ngồi vào hai chiếc ghế bành màu đen dành cho khách, kê đối diện với bàn làm việc của cô, rồi lấy sổ ghi chép ra. Bàn làm việc của Agnieszka trống trơn, mấy chiếc bút được sắp xếp cẩn thận trong một hộp đựng bút nhỏ bằng nhựa màu xám. Cô đan hai bàn tay vào nhau và mỉm cười.
- Thế nào, tôi có thể làm gì cho các anh? Chuyện liên quan đến Jesper, đúng không? Có vẻ như đám phóng viên gọi điện thoại tới đây suốt từ sáng đến tối.
Manfred gật đầu.
- Chúng tôi đang điều tra về vụ án mạng tại nhà Jesper Orre. Nhiều đồng nghiệp của cô cho chúng tôi biết rằng các vị đang tiến hành một cuộc điều tra về anh ta. Cô có thể cho chúng tôi biết rõ hơn được không?
- Được, tất nhiên rồi. Hồi tháng Sáu, Jesper đã tổ chức một bữa tiệc. Đó vừa là một tiệc sinh nhật, nhân dịp anh ấy tròn bốn mươi lăm tuổi, lại vừa là một tiệc trình diễn. Anh ấy đã mời một số nhà bán lẻ và cửa hàng trưởng. Một nửa chi phí do công ty chịu trách nhiệm, nửa còn lại do Jesper đảm nhiệm. Hồi tháng Chín, chúng tôi nhận được một thư nặc danh: có người kết án Jesper đã lợi dụng vị thế của mình và bắt công ty phải chi trả bữa tiệc sinh nhật của anh ấy. Với tư cách là kế toán, tôi được giao nhiệm vụ xem xét hình thức cáo buộc này rồi báo cáo lên hội đồng quản trị. Thế nên tôi đã tìm hiểu chuyện này.
- Vậy kết luận của cô là gì? Tôi hỏi.
- Tôi có thể chuyển cho các anh bản báo cáo của tôi. Tóm lại, việc Clothes&More chi trả một phần cho bữa tiệc là hợp lý, bởi vì đa số khách mời có mối quan hệ trực tiếp hoặc gián tiếp với công ty.
- Vậy là anh ta không sai phạm? Manfred hỏi.
Agnieszka Lindén nở một nụ cười lạnh lùng và lướt bàn tay trên mặt bàn làm việc rất ngăn nắp của cô.
- Có và không. Sẽ tốt hơn nếu anh ấy nói về chuyện này với giám đốc tài chính trước khi tổ chức bữa tiệc. Hơn nữa, chính anh ấy đã đích thân xác nhận hóa đơn, điều này là không thể chấp nhận được và vi phạm tất cả các nguyên tắc của chúng tôi.
- Hội đồng quản trị nói gì về việc này?
- Tôi không biết. Tôi không bao giờ tham gia các cuộc họp của họ. Nhưng tôi nghe nói rằng chuyện đó khiến họ không vui. Jesper đã phải chịu rất nhiều chỉ trích trong những tháng vừa qua. Tôi cho là các anh có đọc báo. Và bây giờ thì thế này… Anh ấy ngồi trên một chiếc ghế phóng, nếu hai anh muốn biết ý kiến của tôi. Nhưng mong hai anh giữ kín chuyện này.
Manfred gật đầu và hỏi tiếp:
- Cô vừa nói rằng Orre đang phải chịu rất nhiều chỉ trích. Có những vấn đề khác nữa chăng?
Agnieszka khẽ ngồi thẳng dậy và thở dài.
- À thì, dù sao đi nữa, rốt cuộc rồi các anh cũng sẽ nghe nói đến chuyện đó. Một trong số các trưởng dự án ở bộ phận marketing đã công khai đâm đơn kiện anh ấy về tội quấy rối tình dục. Tôi không biết chính xác là gì, nhưng những tin đồn đang lan rộng.
- Cô có thể cho chúng tôi biết tên người đó không? Tôi hỏi.
- Đương nhiên rồi. Cô ấy tên là Denise Sjöholm. Cô ấy đang nghỉ ốm. Tôi có thể cho các anh thông tin liên lạc của cô ấy.
Khi chúng tôi ra đến đường phố, bầu trời đã sầm sì trở lại, mặt trời biến mất sau những đám mây.
- Thật đáng tiếc, Manfred nói, tôi cứ tưởng chuyện này sẽ cho chúng ta một manh mối nào đó.
- Chúng ta hãy đến nói chuyện với cô nàng Denise ấy. Vả lại, tại sao không một đồng nghiệp nào của Orre nhắc đến cô ta nhỉ?
Manfred nhún vai và giữ cánh cửa bãi đỗ xe giúp tôi. Tôi lách người đằng trước thân hình đồ sộ của anh.
- Có thể là họ không dám. Dù sao, Orre cũng là sếp của họ. Manfred lầm bầm một câu gì đó đáp lại, nhưng tôi không nghe rõ.
Trong xe, chúng tôi im lặng một lát. Dòng xe cộ dày đặc trên con đường đi về phía trụ sở cảnh sát, và tôi nhận thấy Manfred quan sát tôi bằng ánh mắt kỳ lạ trong lúc xe chúng tôi chầm chậm lăn bánh trên cây cầu cạn Klaraberg. Ánh mắt đầy lo lắng của anh khiến tôi khó chịu.
- Mọi chuyện ổn cả chứ? Cuối cùng anh cũng hỏi.
- Ổn cả, sao anh lại hỏi thế?
Anh không nói gì thêm, mà chỉ bật nhạc trong xe.
Thêm một nét tính cách mà tôi đánh giá cao ở Manfred: không phải lúc nào anh cũng cảm thấy mình có nghĩa vụ phải tìm hiểu sâu về cuộc sống tình cảm của người khác (trừ phi việc đó có liên quan đến công việc, tất nhiên). Không giống như phụ nữ, những người luôn muốn biết người khác nghĩ gì và không chịu bằng lòng với câu trả lời “chẳng có gì đặc biệt cả”. Sanchez là như thế, mặc dù cô là cảnh sát. Lúc nào cũng hỏi tôi có ổn không, cho dù tôi đã nói với cô cả ngàn lần là tôi ổn.
Tôi tự hỏi đó có phải là một đặc tính di truyền hay không.
Về đến trụ sở cảnh sát, tôi ngồi vào trong phòng họp nhỏ, để chìm đắm vào vụ án Calderón chết tiệt. Hết trang này đến trang kia trong những biên bản hỏi cung, những trích đoạn từ các báo cáo kỹ thuật. Kết quả phân tích các vết máu, các mẫu mô, các dấu chân, cùng với các hình ảnh chụp hiện trường vụ án.
Bên ngoài, màn đêm bắt đầu buông xuống, và tôi nghe tiếng gió nổi lên. Những bông tuyết nhỏ khắc nghiệt đập vào ô kính.
Chúng tôi không tìm thấy mẫu số chung giữa các nạn nhân.
Dù thế nào, dường như vẫn có một sợi dây vô hình xuyên qua không-thời gian, từ Calderón đến tận người phụ nữ chưa xác định được danh tính trong nhà Orre. Khi đặt những bức ảnh chụp cái đầu của Calderón bên cạnh ảnh chụp cái đầu của người phụ nữ, tôi không thể nào không nhận thấy những điểm tương đồng. Có thực sự tưởng tượng được rằng hai cá thể khác nhau lại thực hiện những tội ác giống nhau đến thế này không? Nói thực lòng thì xác suất đó là bao nhiêu?
Có người gõ cửa, và khi ngẩng đầu lên, tôi nhìn thấy Hanne.
- Ồ, xin lỗi, chị vừa nói vừa quay đi.
Do một sự thôi thúc nào đó - có lẽ là vì đôi mắt chị trông giống hệt mắt một chú chó bị đòn -, tôi mời chị vào phòng. Chị làm theo, khẽ đóng cánh cửa lại sau lưng rồi buông mình xuống một chiếc ghế trước mặt tôi.
- Anh đang làm gì vậy?
Tôi сụр mắt xuống mớ tài liệu dàn trải trên mặt bàn. Những hình ảnh về vụ án mạng tàn nhẫn và độc ác ấy, những bản báo cáo nói lên biết bao điều nhưng lại chẳng giải thích được chuyện gì.
- Tôi đang đọc lại cái thứ chết tiệt này.
- Vậy à.
Chị có vẻ hơi phân vân, đưa một bàn tay lên tóc như để chắc chắn rằng nó đã được chải gọn gàng. (Hoàn toàn không phải thế: mái tóc nâu xám dày rậm vểnh xuôi vểnh ngược của chị khiến tôi nghĩ đến một cái cây đầy những gai nhọn mọc trên các vách đá trơ trụi thuộc quần đảo Stockholm.)
- Tôi đã suy nghĩ, chị cất tiếng.
- Vậy sao?
- Có lẽ chúng ta cần nói chuyện. Để có thể làm việc cùng nhau.
- Được thôi. Về chuyện gì vậy?
Ánh mắt chúng tôi giao nhau. Đôi mắt xám đẹp đẽ mà tôi quen thuộc biết chừng nào giờ đây đầy ắp một nỗi buồn khó tả. Và tôi biết rằng mình đang lặp lại lỗi lầm: khiến chị đau khổ mặc dù tôi không muốn thế.
- Xin lỗi. Ý tôi không phải thế. Tất nhiên là chúng ta có thể nói chuyện với nhau.
Nét mặt Hanne giãn ra, chị thở dài rồi đặt đôi bàn tay thanh mảnh lên đầu gối.
- Anh là một thằng khốn thực thụ, Peter ạ. Anh biết điều đó, đúng không?
Tôi khẽ gật đầu khẳng định.
- Tôi không bao giờ muốn làm chị đau khổ. Không bao giờ, Hanne ạ. Hãy tin tôi. Chị là người cuối cùng trên Trái đất này mà tôi muốn làm tổn thương.
- Ấy thế nhưng anh đã làm việc đó rồi đấy. Và anh tiếp tục khiến tôi tổn thương khi làm như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra. Anh có hiểu không?
Tôi cụp mắt nhìn xuống. Tôi cố gắng sắp xếp lại những ý nghĩ và lời lẽ đang quay mòng trong đầu tôi, nhưng vô hiệu. Tôi tìm cách giải thích với chị, nhưng bất lực. Vốn dĩ, ngôn từ chưa bao giờ vâng theo ý tôi. Chúng biến dạng trong óc tôi và miệng tôi, tuôn ra một cách hỗn độn, tạo thành những phát ngôn hoàn toàn khác với những phát ngôn mà tôi hình dung trong tâm trí.
- Thật khó để… giải thích, đó là tất cả những gì tôi có thể nói. Tôi cứ tưởng tôi đã làm điều tốt nhất cho chị.
Tôi lập tức cảm thấy hổ thẹn về bản thân. Lý do mới ngớ ngẩn biết bao! Làm sao ta có thể đưa ra một lời biện hộ tồi tệ đến thế với người phụ nữ mà ta đã bỏ rơi ngay trên ngưỡng cửa của một cuộc đời mới? Nhưng Hanne dường như không có phản ứng gì. Chị nhìn ra ngoài cửa sổ, ngắm hoàng hôn đang trùm xuống thành phố, lớp tuyết dày trộn lẫn với nước mưa đang chảy xuống dọc ô cửa kính.
Tôi chợt phát hiện ra mình muốn lướt tay trên khuôn mặt chị, vuốt ve má chị rồi lùa tay vào mái tóc dày bất trị của chị. Mong muốn ấy cám dỗ đến nỗi tôi gần như buộc phải kìm giữ bản thân, ép mình phải ngồi nguyên đó, trên chiếc ghế đầy bất tiện này.
- Anh có bao giờ cảm thấy hối tiếc không? chị hỏi bằng giọng yếu ớt đến nỗi tôi chỉ thoáng nghe thấy.
- Hằng ngày, tôi đáp mà không hề suy nghĩ - cùng lúc ấy tôi nhận ra rằng sự thực đúng là như thế.
Khi Hanne ra khỏi phòng, tôi vẫn còn nán lại một lát. Tôi tự hỏi mình mọi chuyện đã bắt đầu từ khi nào, tôi đã phản bội ai đó từ khi nào, mặc dù tôi đã biết trước câu trả lời.
Annika. Chị gái tôi. Mùa hè năm ấy, ở Rönnskär.
Mùa hè ấy bắt đầu giống như tất cả những mùa hè khác, nhưng lại kết thúc bằng một thảm kịch đã khiến cuộc đời tôi cũng như cuộc đời cả gia đình tôi đổi thay mãi mãi.
Khi ấy, tôi đang đi xuống những bậc thang dẫn đến cái bến nổi cách ngôi nhà ở nông thôn của chúng tôi chừng vài bước chân, đối diện với đảo Dalarö. Hình như tôi đang tìm kiếm thứ gì đó trên vách đá, những kho báu nho nhỏ. Tôi cầm trên tay một tấm phù hiệu mang màu sắc của Đảng Cộng sản Thụy Điển mà tôi đã tìm thấy gần nhà. Có lẽ tôi hy vọng rằng đám trẻ con hàng xóm sẽ ở đó, trên bãi biển, và chúng tôi có thể la cà trên bến nổi hoặc chơi trò Băng cướp Baader.
Sóng vỗ vào những vách đá ngầm, gió biển thổi tung tóc tôi khỏi mặt, táp vào đôi cánh tay gầy gò khiến tôi nổi da gà. Tôi nhớ lúc ấy tôi ngửi thấy mùi thuốc lá, và điều đó khiến tôi ngạc nhiên: cha tôi đang ở phía trên, gần nhà. Đúng lúc ấy tôi nhìn thấy chị: Annika, chị gái lớn hơn tôi ba tuổi, mặc bikini ngồi trên một vách đá, bên phải bến nổi, và chị đang hút thuốc.
Chị đang hút thuốc.
Chị lười biếng duỗi dài một chân trước mặt. Trên cái chân còn lại, để ở tư thế gập ra sau, chị tì cánh tay đang cầm điếu thuốc lá. Làn da rám nắng của chị hơi ửng lên lấp lánh, và mái tóc vàng của chị được quấn gọn thành một búi sau gáy. Đôi bầu vú nhọn của chị được che đi bằng một bộ bikini nhỏ xíu hình tam giác.
Khi quay về phía tôi và nhìn thấy tôi, chị khẽ kêu lên một tiếng. Không phải là một lời nói, mà là một tiếng rên thì đúng hơn.
Tôi đứng bất động. Thứ tôi vừa phát hiện chẳng khác gì thuốc nổ: Annika lén lút hút thuốc trên vách đá! Đây là một thông tin nhạy cảm, và giống như tất cả các thông tin khác, nó có giá trị. Có thể trao đổi thông tin ấy lấy những ưu đãi hoặc những tâm sự bí mật, bị tiết lộ như một sự trả thù hoặc có thể bị ám chỉ dần dà vào một số dịp nhạy cảm.
Tôi còn nhớ rằng, bất chấp khoảng cách, tôi đã nhìn thấy trong mắt chị điều ấy: nỗi sợ hãi.
- Mày sẽ không bép xép đâu, đúng không?
Giọng chị trầm khàn, ngoài mặt có vẻ như được kiểm soát, nhưng tôi phát hiện ra nỗi sợ ẩn giấu bên dưới.
Quả là một ân huệ khi được ở vào vị trí bề trên! Một dịp vô cùng hiếm hoi.
Chị đứng dậy, choàng chiếc khăn tắm trên vai. Lúc ấy, tôi đã đến gần chị hơn. Chị nổi da gà, và hai núm vú dựng đứng lên bên dưới chiếc áo tắm nhỏ xíu.
- Mày sẽ không bép xép, chị nhắc lại. Đây là bí mật giữa chúng ta, đồng ý không? Một bí mật cũng chính là một trách nhiệm. Mày có thể đảm nhận trách nhiệm này không?
Về phần tôi, tôi không thể ngăn mình mỉm cười. Càng cười, tôi càng cảm thấy mình mạnh mẽ. Như thể toàn bộ tình huống ấy đã khiến tôi trở nên tự phụ, đã lấp đầy tâm trí tôi một cảm giác ngây ngất về quyền lực. Và, mặc dù đó không phải là ý định của tôi lúc ban đầu, tôi leo ngược cầu thang để lên nhà. Lúc đầu còn chậm rãi, rồi càng lúc càng nhanh.
Annika vội vàng đuổi theo tôi, điếu thuốc vẫn ngậm trên khóe môi. Tôi nghe tiếng bước chân nặng nề của chị trên những bậc cầu thang bằng gỗ lung lay.
- Thằng nhóc khốn kiếp! Thằng hư đốn, quay lại ngay lập tức!
Nhưng tôi vẫn tiếp tục chạy. Nếu có điều gì đó tôi làm tốt, thì đó chính là chạy. Hai chân tôi chuyển động như hai cái dùi trống trên các vách đá và bậc thang. Trên những cây thạch thảo và những cái gai chích vào làn da mỏng giữa các ngón chân tôi.
Annika chạy đằng sau tôi, hổn hển. Chị không có cơ may nào để bắt kịp tôi.
Tôi đã không nghĩ đến việc sẽ kể lại những gì vừa nhìn thấy, tôi cho là thế, nhưng khi tôi về đến nhà, mẹ tôi đang ở ngoài hàng hiên. Bà tựa phần hông đồ sộ vào lan can và nhìn về phía biển với một biểu cảm khó lòng diễn giải. Bà vuốt một lọn tóc sẫm màu hơi bết ra khỏi mặt rồi vén gọn nó vào sau tai.
- Annikahutthuoctrenvachda.
Mẹ tôi nhìn tôi chằm chằm, nghi hoặc.
- Con đang nói linh tinh gì thế?
- Annika hút thuốc. Trên vách đá.
Đúng lúc ấy, chị tôi lao vào tôi. Đôi cánh tay xương xẩu của chị cố tóm lấy đầu tôi, hòng khiến tôi im miệng. Chị ép mặt tôi vào khóm thạch thảo cùng thảm thực vật khô màu hồng.
- Im ngay, thằng nhóc hư đốn này!
Chị rất khỏe, so với một thiếu nữ. Chị túm tôi chặt, rất chặt. Tôi không thể nào cử động nổi. Chị sát gần tôi đến nỗi tôi ngửi thấy mùi mồ hôi trên người chị.
- Annika hút thuốc… Annika hút thuốc…
- Đủ rồi đấy! Hai đứa thôi ngay đi! Mẹ tôi rít lên lanh lảnh.
Chỉ vài giây sau, bà đã đến sát chúng tôi. Bà dữ tợn túm lấy cánh tay Annika và buộc chị phải đứng lên, buông tay khỏi người tôi. Rồi bà hít một hơi thật sâu và giáng vào má chị một cái tát.
Phản ứng của mẹ khiến tôi choáng váng. Bà vốn là người tốt bụng và ân cần là thế, lại có thể nổi cơn thịnh nộ đến mức đánh một ai đó! Thật không thể tin nổi.
Annika như bị tê liệt, khuôn mặt ngửa ra sau, bàn tay áp lên má nơi mẹ tôi vừa tát.
- Đừng có bao giờ lặp lại nữa! mẹ tôi rít lên khi bắt gặp ánh mắt Annika. Mày biết tao đau khổ đến thế nào khi mày hành xử như thế rồi đấy!
- Các người hủy hoại đời tôi!
Giọng Annika lảnh lót, gần như mong manh, và tôi nhìn thấy vệt đỏ do cái tát gây ra lan rộng trên má chị.
- Đừng có diễn trò nữa, mẹ tôi càu nhàu.
Annika òa khóc nức nở. Toàn bộ thân hình chị rung lên bần bật và chiếc khăn tuột khỏi vai chị, rơi xuống vách đá.
- Im ngay! Im ngay, cả hai người! chị hét lên. Là lỗi của các người. Tất cả là lỗi của các người. Các người điên rồi! Tôi ghét các người.
Đột nhiên, cha tôi xuất hiện trên cao, ông đứng quay lưng về phía mặt trời, nên mái tóc ông trông giống như một vầng hào quang đỏ ối quanh đầu.
- Annika, lên đây ngay lập tức. Con có nghe ba nói gì không? Giọng cha tôi cố tỏ ra bình tĩnh, giống như tất cả những khi ông nổi giận.
Mẹ tôi áp một bàn tay lên ngực, giống như tất cả những khi bà nổi giận.
Toàn thân Annika vẫn tiếp tục run rẩy. Chị khẽ hét lên một tiếng rồi đứng dậy, quay người và lao xuống các bậc thang, chạy về phía bến nổi.
Cha tôi nhún vai.
- Rồi nó sẽ nguôi thôi, ông thở dài rồi tiếp tục nghe đài.
Tôi lên hàng hiện đứng bên ông, mắt vẫn dõi tìm chị tôi. Cuối cùng tôi cũng nhìn thấy chị. Chị đi đến tận đầu bến nổi, cúi người về phía trước và… gì thế kia? Chị đang cởi bộ bikini sao? Nhưng để làm gì vậy?
Chị ném chiếc áo tắm lên bề mặt gỗ mục của con đê chắn sóng, rồi không hề quay lại, chị nhảy xuống.
Đó là một cú nhảy đẹp. Kiểu nhảy khiến bề mặt nước chỉ khẽ gợn lên một chút. Cho dù đương nhiên là tôi ở quá xa để có thể nhìn thấy điều đó.
Chị hiện ra cách đó một chút, và bắt đầu cương quyết bơi ra khơi. Càng lúc càng xa bến nổi. Càng lúc càng xa Rönnskär. Đột nhiên, tôi không biết chính xác là khi nào, tôi có cái cảm giác đè nặng là có điều gì đó không ổn. Có lẽ là vì chị đã vượt quá con tàu của nhà chúng tôi, có lẽ là vì những sải tay của chị quá mạnh mẽ, quá quyết đoán. Có thể là vì gió đột nhiên trở nên lạnh hơn.
- Ba ơi!
Cha tôi chỉ giơ một bàn tay về phía tôi, đồng thời vặn to âm thanh của chiếc đài.
- Ba ơi!
Ông nhìn tôi với vẻ mặt mệt mỏi rồi đưa lòng bàn tay to bè lên lau giọt mồ hôi trên vầng trán hằn những nếp nhăn.
- Gì thế?
Thay cho câu trả lời, tôi giơ tay chỉ về phía Annika đang bơi ra khơi, hướng đến con lạch.
Cha tôi chậm rãi đứng dậy, đưa bàn tay lên trước mắt để che cho khỏi chói mắt.
- Mẹ kiếp, chết tiệt!
Trong một thoáng, ông vứt cái đài xuống tấm chắn hàng hiên rồi chạy bốn bậc một xuống cầu thang. Chiếc cầu thang mỏng mảnh oằn oại dưới sức nặng của ông.
Chỉ trong chớp mắt, ông đã đến bến nổi.
Tôi nghe thấy ông hét bảo điều gì đó với chị gái tôi, nhưng tôi không biết chị có nghe thấy không, bởi vì chị không phản ứng gì. Chị vẫn tiếp tục bơi trong làn nước giá lạnh, đầu chị bị sóng xô dạt như một cái phao.
Cùng lúc ấy, khóe mắt tôi nhìn thấy thứ gì đó: chính là chuyến phà Solöga từ đảo Utö đi tới và đang hướng về phía Dalarö, đi qua Ornö. Ngày nào cũng một hành trình ấy. Cha tôi thường hát những bài ca ngợi con tàu mới này, cái “con ngựa kết nối không mệt mỏi” này. Thậm chí nó còn có cả một phòng lạnh để chuyên chở những sản phẩm tươi sống cho các thương gia trên đảo.
Tôi còn nhớ là lúc ấy, tôi đã tự hỏi mình liệu cha tôi có ý thức được về cơn nguy hiểm không. Ông vẫn đứng trên bến tàu mà hò hét. Đột nhiên, dường như ông đã đưa ra quyết định, liền tháo sợi dây buộc con thuyền rồi nhảy vào đó.
Tất cả diễn ra như một đoạn phim quay chậm. Annika bởi thật chậm. Cha tôi dường như quạt mái chèo còn chậm hơn nữa. Ngược lại, con tàu Solöga lại băng qua con lạch với tốc độ rất cao. Tôi cảm thấy một bàn tay siết chặt vai tôi, liền quay lại. Là mẹ tôi.
- Chúa ơi! Cái con bé này, nó lại gây chuyện gì vậy?
Cha tôi đến gần Annika, nhưng vẫn còn ở sau chị chừng năm chục mét. Và một lần nữa, tôi lại cảm thấy hiểm họa sắp xảy ra đè nặng lên lồng ngực. Giống như một cơn buồn nôn, hoặc một cơn ớn lạnh bên trong thân thể tôi.
- Nhưng tại sao nó lại làm thế chứ. Mẹ tôi hỏi, như thể điều quan trọng nhất lúc này là hiểu được cái mối liên hệ nguyên nhân hậu quả, những lý do đã thôi thúc Annika duyên dáng nhảy xuống từ bến nổi rồi bơi về phía con lạch. Không bao giờ có ai bơi ra khơi cả…
Lúc ấy, cha tôi đang đứng trên thuyền và ra sức khua khoắng mái chèo, để chỉ cho con tàu đang đi đến nhìn thấy mối hiểm họa. Một lát sau, chúng tôi nghe thấy tiếng còi báo động của con tàu, một thứ tiếng rống dường như không bao giờ ngừng lại nữa.
Thế nhưng, chuyến phà vẫn tiếp tục hành trình của nó mà không kéo phanh, và cảnh tượng vừa mới lúc trước còn có vẻ diễn ra thật chậm trước mắt tôi bỗng tăng tốc. Cha tôi vẫn đứng trên con thuyền nhỏ, lúc này ông cúi đầu về phía trước, bàn tay uể oải cầm đôi mái chèo. Con tàu lướt đi trên mặt nước.
Rồi thời gian ngưng đọng lại.
Những chi tiết cuối cùng sẽ khắc sâu mãi mãi trong tâm trí tôi: con tàu rống lên hồi còi cuối cùng, cái đầu của chị gái tôi biến mất đâu đó, đằng sau hoặc bên dưới vỏ tàu màu trắng. Bóng những hành khách tụ tập trên boong tàu để chứng kiến thảm kịch. Mặt trời lẩn trốn sau một đám mây. Mẹ tôi đánh rơi chiếc ly Duralex trên vách đá. Chiếc kim trên tấm thẻ Đảng Cộng sản đâm xuyên sâu hơn vào lòng bàn tay tôi. Rồi im lặng bao trùm. Bởi vì bản thân thời gian cũng đã ngừng trôi.
Và, trong thâm tâm, tôi đã biết rồi.
Tôi biết rằng chị sẽ không bao giờ quay về nữa.