Một tháng trước.
Tôi nằm trên giường, thao thức, lắng nghe cơn bão điên cuồng gầm rít bên ngoài. Mặc dù đã chất hết chăn lên giường, tôi vẫn không thể nào làm ấm người lên được. Tôi cho rằng cái lạnh đã chiếm hữu thân thể tôi. Giống như một loại ký sinh trùng, nó chiếm lĩnh tôi và không chịu rời đi.
Tôi đã tìm kiếm rất lâu; tôi tự nhủ rằng Sigge đã bị thương và có lẽ nó đã đi trốn ở đâu đó. Loài vật luôn làm thế, không phải sao? Nhưng tôi không tìm thấy nó ở đâu cả. Cứ như thể nó đã bay biến, đã bốc hơi trong không khí, như thể nó đã bị mặt đất đen nhầy nhụa bên dưới những bụi cây trong sân ngốn ngấu. Hoặc tệ hơn - nó đã ngu ngốc lao mình vào giữa dòng xe cộ trên đại lộ Valhallavägen, nó vốn là một con vật nuôi ngốc nghếch mà.
Phải chăng Jesper đứng đằng sau tất cả những chuyện này? Anh ta đã lấy tiền của tôi, bức tranh của tôi, và bây giờ là Sigge, thứ duy nhất còn có ý nghĩa đối với tôi. Tôi tự nhủ rằng bây giờ tôi chẳng còn thứ gì để anh ta chiếm đoạt hay tước bỏ nữa.
Tôi run lên vì lạnh. Các ngón tay tôi vẫn tê cóng. Hai bàn tay tôi đầy những vết thương nhỏ, những vết xước mà mấy bụi cây đầy gai đã gây ra khi tôi lục soát khoảnh sân. Trong miệng tôi có vị tanh tanh của sắt, và nước mắt dâng lên mắt tôi nóng hổi. Thế nhưng, một cảm giác thờ ơ lạ lùng đã bắt đầu ăn sâu bén rễ trong lòng tôi. Vậy ra đây là thứ mà ta cảm thấy khi không còn gì để mất nữa sao? Trong đáy sâu của cảm giác đó, trong vùng mắt bão, là một sự bình thản đến bất ngờ đang chế ngự. Một niềm tin tưởng lạ lùng, nảy sinh từ điều tồi tệ nhất đã xảy ra rồi. Tôi tự nhủ rằng mình nhận ra cảm giác này, rằng tôi đã có cảm nhận nó từ trước - bởi vì các sự kiện gần đây nhắc cho tôi nhớ, với một sự kiên trì đầy khó chịu, đến những gì đã xảy ra với Ốc Vít. Jesper đã chọc thủng tuyến phòng ngự của tôi, khiến tôi chìm đắm trở lại vào một quá khứ mà tôi đã vật lộn để bóp nghẹt suốt những năm qua.
Cuối cùng, tôi cũng hiểu rằng cả đêm nay tôi sẽ không thể nào ngủ nổi. Tôi trở dậy, khoác lên người một chiếc áo chui đầu to sụ, xỏ chân vào đôi tất len rồi ngồi vào bàn làm việc. Tôi khẽ đẩy mớ giáo trình vào một góc, lấy ra một tờ giấy viết thư cất trong ngăn kéo trên cùng rồi bắt đầu viết.
Tôi giải thích với anh những gì tôi đang cảm thấy, nói với anh rằng tôi vẫn luôn yêu anh, mặc dù anh đã biến mất không một lời giải thích, rằng đã có chuyện xảy ra và chúng tôi phải gặp nhau.
Tôi suy nghĩ một lát, rồi tiếp tục. Tôi nói với anh rằng tôi đang mang thai, rằng tôi còn chưa quyết định xem sẽ giữ hay bỏ đứa con này. Tôi viết rằng tôi không trông chờ anh đảm nhận bất cứ vai trò nào của một người cha, nhưng tôi thực sự không thể giữ kín chuyện này cho riêng mình, và rằng anh cũng có phần trách nhiệm trong những chuyện đã xảy ra.
Tôi gửi bức thư đến văn phòng anh, cẩn thận viết tên anh cùng với ghi chú “thư cá nhân”.
Rồi tôi lại nằm vào giường. Tôi kéo chăn phủ kín mặt rồi để mặc cho những kỷ niệm ùa về.
Mười ngày đã trôi qua từ sau khi cha tôi qua đời. Mười ngày tôi ở riêng cùng mẹ trong căn hộ nhỏ bụi bặm và chật ních đồ đạc, trước khi rốt cuộc cũng quay về trường. Tôi còn chưa biết chính xác cảm giác của mình là như thế nào. Cứ như thể toàn bộ cảm giác vẫn còn xô đẩy nhau bên trong tôi, còn chưa ở vào đúng chỗ của chúng, giống như bầy chim giấy bị cuốn theo cơn gió mùa thu.
Tôi đã cố gắng nghĩ về chuyện đó, cố gắng hình dung rằng cha tôi sẽ không bao giờ quay về nữa, nhưng không được. Ý nghĩ ấy quá lớn để có thể trụ được trong đầu tôi. Đương nhiên, tôi hiểu rằng cha không còn nữa, nhưng tôi có cảm giác rằng chắc chắn cha sẽ quay trở về vào một lúc nào đó. Từ giờ đến mùa đông, có lẽ thế. Hoặc vào dịp sinh nhật tôi.
Chết. Chôn cất. Mất. Yên nghỉ đời đời.
Những từ ngữ ấy thật khó hình dung, và có lẽ như thế cũng tốt. Phần lớn thời gian, mẹ tôi thường nằm dài trên sàn phòng tắm. Tôi mang đồ ăn vào đó cho bà, và bà ngoan ngoãn ăn, không nói gì. Giống hệt một con vật trong sở thú.
Bác Agneta hầu như ngày nào cũng ghé qua. Bác ôm tôi thật chặt trong vòng tay, và đầu tôi nằm gọn trong phần ngực áo khoét sâu của bác, giữa đôi bầu vú đồ sộ, khi bác hỏi tôi có chịu đựng nổi không. Tôi luôn trả lời là có, bởi vì bác Agneta có xu hướng lo âu về mọi chuyện. Dù sao mẹ tôi cũng có thói quen nói vậy. Sau đó, bác Agneta chất vào chiếc tủ lạnh nhỏ nhà tôi những món ăn nhà làm mà bác mang đến, gói thành những phần ăn cho từng người, rồi lách vào phòng tắm ngồi với mẹ tôi. Và hai người họ ở đó, ngồi trên sàn gạch lạnh lẽo, hút thuốc và nói chuyện suốt nhiều giờ. Tôi nghe thấy bác Agneta hỏi mẹ tôi nhiều lần là có nên để tôi đến nhà bác sống vài tuần không, cho đến khi toàn bộ chuyện này dịu đi, nhưng mẹ tôi khăng khăng muốn tôi ở lại; bà nghĩ rằng việc thay đổi chỗ ở có nguy cơ khiến tôi tổn thương. Agneta biết thừa là tôi nhạy cảm đến mức nào mà, mẹ tôi nói.
Tôi chưa bao giờ thực sự hiểu mẹ tôi ngụ ý gì khi nói thế. Tôi vẫn luôn thấy rằng thực tế hoàn toàn ngược lại. Tôi không nhạy cảm, trái lại tôi khá thản nhiên. Những gì người khác nghĩ về tôi hầu như không tác động gì đến tôi, và tôi cũng không có nhu cầu giao du với những đứa con gái khác trong lớp - cả với đám con trai cũng không.
Thờ ơ. Thậm chí có lẽ là vô cảm. Đó chính là cách tôi tự miêu tả bản thân.
- Emma, ra lán để dụng cụ với thầy được không?
Câu hỏi có vẻ trong sáng, và không một ai trong lớp có phản ứng gì. Steffe và Robin đang mê mải với mô hình thu nhỏ của chiếc máy chém - thật là một ý tưởng quái đản khi chế tạo thứ đó trong giờ mộc. Bên cạnh chúng có một tuýp keo dính, và tôi ngờ rằng chúng muốn thó trộm vào cuối giờ học. Đám con gái đứng xung quanh chiếc bàn thợ, cố nén những tiếng cười khúc khích. Chỉ có Elin nhìn tôi. Nó ném cho tôi một ánh mắt khó hiểu khi tôi đứng dậy.
- Tất nhiên ạ, tôi trả lời.
- Tốt lắm.
Ốc Vít khẽ lướt tay trên cánh tay tôi, rồi dẫn tôi đi về phía cánh cửa lán để dụng cụ. Tôi tiến lên bằng bước chân ngập ngừng, bám gót gã. Gã có dáng đi kỳ cục, như thể đang đung đưa trên hai cẳng chân.
- Gì thế? Elin khẽ thốt lên, nhưng tôi chỉ nhún vai, như thể tôi hoàn toàn không biết tại sao Ốc Vít lại muốn tôi ra lán dụng cụ để phụ giúp gã.
Tiếng chùm chìa khóa kêu lách cách trộn lẫn với tiếng huýt sáo của gã. Hôm nay, tâm trạng gã có vẻ tốt. Cánh cửa mở ra, kêu cọt kẹt. Gã đưa tay ra hiệu cho tôi đi vào trước. Có thứ gì đó giống như sự sốt ruột trong cử chỉ ấy, như thể gã đang nôn nóng muốn tôi vào lán. Như thể có điều gì đó quan trọng đang chờ chúng tôi bên trong.
Tôi ngập ngừng trong một thoáng.
Tôi có một linh cảm mơ hồ: nếu tôi vào căn lán chật hẹp này với Ốc Vít, mọi thứ sẽ không còn như trước nữa. Khi ra khỏi nơi đây tôi sẽ trở thành một người khác, thế giới sẽ bị biến đổi, Emma trước đây sẽ biến mất. Có lẽ tôi nên thoát khỏi đây, quay trở vào lớp để chăm chú vào con dao cắt bơ đang ngày một nhỏ đi trông thấy, nhưng nỗi tò mò trong tôi quá dữ dội. Mong muốn được khám phá cái nơi khác biệt này, cái phiên bản Emma khác biệt kia, đã chiến thắng nỗi sợ.
Cánh cửa đóng sập lại, Ốc Vít xoay chìa khóa rồi chậm rãi tiến về phía tôi. Tôi vẫn đứng, bất động, không biết mình phải làm gì; tôi đưa mắt quét một vòng trên những tấm ván và những dụng cụ được treo ngăn nắp vào những cái đinh móc trên tường. Tôi ngửi thấy mùi gỗ mới. Tôi khoanh hai tay trước ngực.
Ốc Vít nhìn tôi chăm chăm, và trong một thoáng, nỗi sợ xâm chiếm khiến toàn thân tôi tê liệt. Không phải vì tôi nghĩ đến những gì sắp xảy ra, mà vì tôi thấy bản thân mình không đủ khả năng để làm chủ tình huống này. Tôi những muốn mình dày dạn kinh nghiệm hơn. Thoải mái hơn.
Gã đặt hai bàn tay lên vai tôi, khẽ khàng và chậm rãi kéo tôi về phía gã.
Tôi không phản đối khi gã hôn tôi rồi ép sát người gã vào người tôi. Tôi chưa từng làm điều gì giống như thế này. Lưỡi gã vừa trơn vừa nhám, chuyển động trong miệng tôi như một con cá bị vứt ra khỏi mặt nước. Tôi không hề biết mình nên làm gì. Liệu tôi có nên đáp lại nụ hôn của gã, khởi đầu một cuộc đấu chống lại lưỡi gã? Liệu tôi có nên ôm siết lấy gã cũng chặt như gã đang ôm siết lấy tôi?
- Emma, gã thì thầm.
Nhưng gã không nói gì thêm. Gã luồn tay vào bên trong chiếc áo thun của tôi. Rồi lướt xuống dọc lưng tôi, áp lên bầu ngực tôi và bóp chặt không chút nể nang, như thể gã muốn nhào nặn chúng. Gã tốc váy tôi lên rồi lùa tay vào bên trong quần lót của tôi, như đang thám thính thân thể tôi. Gã rờ rẫm dọc hai bên đùi tôi. Gã luồn một ngón tay vào bên trong tôi, rồi hai ngón. Tôi vặn vẹo người, không biết phải đặt giới hạn ở đâu - trong trường hợp phải đặt ra một giới hạn. Ấy thế nhưng sức kháng cự của tôi đã bị cắt đứt. Tôi biết rằng chúng tôi đã phá vỡ tất cả những điều cấm kỵ từ lâu rồi. Rằng không thể nào quay trở lại phía sau được nữa.
Gã đẩy tôi ra đằng trước. Tôi lùi bước theo nhịp điệu của gã, rồi để mặc gã dẫn dắt tôi cho đến khi va vào chiếc bàn thợ nhỏ kê ở tận góc phòng. Nắm lấy mông tôi bằng một động tác đầy tự tin, gã xốc tôi lên, đặt tôi ngồi vào bàn thợ rồi bắt đầu cởi thắt lưng, cởi cúc quần và ép vào người tôi.
- Nhỡ có ai đến…
- Suỵt, gã vừa nói vừa áp tay vào môi tôi.
Rồi gã lại hôn tôi. Lưỡi gã len lỏi trong miệng tôi, quay cuồng như đang tìm kiếm thứ gì đó.
Tôi khẽ lùi lại.
- Em không biết liệu…
- Emma , gã nói.
Và gã thô bạo tiến vào trong tôi.
Jesper, Ốc Vít, Ốc Vít, Jesper. Hai cái tên và hai khuôn mặt hòa lẫn vào nhau. Những nơi chốn, những thân hình, những lời nói và những hứa hẹn pha trộn vào nhau như trong một cái chậu lớn đựng đầy món hổ lốn. Khuôn mặt Jesper trên thân hình Ốc Vít. Những giăm bào trong phòng thực hành nghề mộc phủ đầy mặt sàn căn hộ trên phố Kapellgränd. Những ánh mắt của các bạn học cùng lớp, mà cho đến ngày nay tôi vẫn cảm thấy đang cháy rực sau lưng tôi.
Hai giờ rưỡi sáng, và tôi đã đưa ra quyết định. Ngày mai, nhất định tôi sẽ tìm ra nơi ở của Jesper. Tôi phải dồn anh ta vào chân tường, tôi không còn sức lực để chờ đợi nữa. Tôi vươn tay về phía chiếc điện thoại di động để trên bàn đầu giường, và tìm số điện thoại của Olga để gửi cho cô một tin nhắn: Ngày mai, hết giờ làm, tớ mượn xe cậu được không?
Có một sự cố trong tàu điện ngầm sáng hôm đó. Đoàn tàu lê đi với tốc độ vô cùng chậm giữa các trạm dừng, và có thể cảm nhận được nỗi kích động mỗi lúc một gia tăng trong các toa. Những hành khách ướt sũng nước mưa đi vào và đi ra bằng bước chân nôn nóng, múa ngón tay trên điện thoại di động của họ để báo tin cho các đồng nghiệp rằng họ sẽ đến muộn, rằng đang có một vấn đề và không, họ không biết có chuyện gì đang xảy ra.
Cuối cùng, người lái tàu thông báo với chúng tôi rằng tàu bị chậm do một vấn đề kỹ thuật và rằng chuyến tàu sẽ phải mất một thời gian, một khoảng thời gian dài, để đến được bến cuối.
Về phần mình, tôi gặp may. Tôi tìm được một chỗ ngồi, và nếu không có cái mùi mồ hôi trộn với mùi len ẩm khiến tôi tiếp tục nôn nao này, thì có lẽ tôi sẽ không thấy phiền hà gì nếu phải ngồi ở đây một lát. Bên ngoài cửa kính, vách tường đen đúa của đường hầm di chuyển chậm chạp. Tôi đoán thấy những đường viền của vách đá nhấp nhô đằng sau ánh phản chiếu khuôn mặt mệt mỏi của chính tôi. Mấy lọn tóc rủ xuống đôi má lỗ chỗ những đốm tàn nhang, và hai cái hố sâu hoắm mà đôi mắt tôi tạo thành đang nhìn chằm chằm vào tôi.
Hai thiếu nữ khe khẽ trò chuyện. Chúng cười phì, thì thầm, rồi lại cười phì to hơn. Có vẻ như việc tàu chậm không hề khiến chúng bận tâm. Tôi cảm thấy từ chúng bốc ra mùi thuốc lá nồng nặc, mặc dù chúng đứng cách tôi nhiều mét. Đột nhiên, điều đó khiến tôi sững sờ: thời thiếu nữ của tôi dường như đã vô cùng xa xôi. Mặc dù tôi trạc tuổi chúng cách đây chưa lâu, nhưng tôi cảm thấy như cả một khoảng đời đã trôi qua.
Trường trung học… Với cái tôn ti khắc nghiệt của nó, cuộc chiến mà đám con gái trong lớp lao vào nhưng không biết vì sao tôi lại tránh được - hẳn là vì hồi ấy mọi người đều biết rằng tôi khác biệt, rằng tôi đã từ bỏ việc cạnh tranh. Những hành lang dài với những bức tường nhuốm khói thuốc lá. Góc dành cho người hút thuốc ở đằng sau tòa nhà. Những chiếc xe gắn máy xếp hàng dài bên ngoài. Ốc Vít.
Tôi chưa bao giờ hiểu nổi tại sao gã lại chọn tôi thay vì một đứa khác. Có biết bao đứa con gái xinh xắn và hòa đồng hơn tôi trong lớp, những đứa có đủ tự tin để cư xử với gã một cách đầy khiêu khích. Những đứa hất tóc ra sau hoặc ưỡn ngực lên mỗi khi gã đến giúp chúng xoay xở với những món đồ gỗ.
Còn tôi, phần lớn thời gian, tôi thường im lặng trong một góc. Rất nhiều người - mà trước hết là các giáo viên - coi đó là biểu hiện của một tâm trạng không tốt và sự đề phòng. Những người khác, chẳng hạn như mẹ tôi, tuyên bố rằng đó là vì tôi nhút nhát.
Phải mất một thời gian nhất định, tôi mới hiểu được rằng có lẽ Ốc Vít không bao giờ tìm kiếm một thiếu nữ xinh xắn và táo tợn phô bày những điểm mạnh của mình trong giờ học. Rằng hẳn là gã đã chọn tôi chính vì tôi khác biệt, hơi khó chịu. Tôi tin rằng gã đã đánh hơi tôi với cái khứu giác thính nhạy của một con dã thú khi nó tìm được một con mồi bị thương. Và hẳn cũng không phải là một điều ngẫu nhiên khi gã tiếp cận tôi ngay sau khi cha tôi qua đời. Chắc là gã đã nhận thấy nỗi u buồn của tôi, tình trạng dễ tổn thương của tôi, và quyết định lợi dụng tình thế để đạt được điều gã muốn.
Jesper, Ốc Vít, Ốc Vít, Jesper.
Cơn buồn nôn lại trỗi dậy. Lần này thì dữ dội hơn. Thân thể tôi nhắc tôi nhớ đến những gì đang diễn ra bên trong mình. Jesper và tôi chưa bao giờ nói đến chuyện con cái, nhưng vì một lý do nào đó, tôi đã đồ chừng rằng đó cũng là một phần của cuộc chơi. Rằng tương lai chung của chúng tôi, mà dù sao chúng tôi cũng từng nghĩ đến, sẽ bao gồm hai đến ba đứa trẻ và một ngôi nhà xinh xắn ở ngoại ô.
Tôi mới sai lầm làm sao!
Tôi lại bắt đầu nghĩ đến cái buổi chiều tháng Tám ấy, khi chúng tôi đi cắm trại trên đảo Djurgarden. Jesper đã có một ngày khó nhọc. Một phóng viên đặc biệt ác ý, làm việc cho một tạp chí kinh tế, đã xuất hiện tại quầy lễ tân ở trụ sở công ty và đòi được phỏng vấn anh ngay lập tức.
- Và anh đã làm gì? Tôi hỏi anh.
Anh nhìn tôi với vẻ ngạc nhiên, như thể anh hoàn toàn không hiểu lý do khiến tôi đặt ra câu hỏi ấy, rồi rót thêm chút rượu vang nữa từ cái túi đựng rượu vào cái cốc nhựa của anh. Mặc dù nước da anh rám nắng, nhưng trông anh có vẻ mệt mỏi hơn thường lệ. Làn da mềm mại của anh dường như căng lên giữa hai bên gò má nhô cao và vùng cằm, còn những vết nhăn quanh mắt anh trông giống những cái rãnh sâu được khắc bằng mũi dao.
- Anh đã cho anh ta có được nó, cái cuộc phỏng vấn chết tiệt ấy.
- Nhưng tại sao anh lại chấp thuận khi mà anh ta hành xử… như thế?
- Bọn anh không thể chiến thắng những kẻ như thế. Bọn anh hoàn toàn bất lực. Nếu anh từ chối nói chuyện, có thể anh ta sẽ biến nó thành một vụ ầm ĩ. Anh ta có thể khiến anh phải trả giá. Chính vì tất cả những chuyện đó mà… em biết đấy. Mà anh không muốn người ta nhìn thấy chúng ta ở cùng nhau. Bọn họ sẽ quá đỗi vui sướng nếu được chỉ trích anh trên truyền thông bởi vì anh có quan hệ với một nữ nhân viên.
Anh rút ra một bao thuốc lá, lắc lắc để lấy một điếu và đưa nó lên miệng - dấu hiệu chắc chắn cho thấy anh căng thẳng và ức chế hơn thường lệ.
Khi ấy chúng tôi đang ngồi trên một tấm chăn trải trên thảm cỏ bên một gốc sồi lớn, cách khỏi con đường dẫn đến công viên Rosendal. Mặc dù trời đẹp nhưng có rất ít người đi chơi. Thỉnh thoảng chúng tôi nhìn thấy một người đi xe đạp hoặc một người dắt chó đi dạo lướt qua. Bên trên tán lá, về phía Tây, bầu trời bắt đầu sầm lại.
Jesper châm điếu thuốc, rít một hơi dài rồi bật ho.
- Có lẽ anh không nên hút, tôi thì thầm.
- Ồ, anh xin em!
- Em xin lỗi. Chỉ là em không muốn…
Anh giơ tay lên.
- Không. Là lỗi của anh. Em chẳng làm gì sai cả, thế mà anh lại nổi cáu với em. Anh xin lỗi, Emma.
Cả anh và tôi cùng im lặng. Chúng tôi nghe thấy tiếng chim hót ở đằng xa. Hơi ẩm từ mặt đất bốc lên len lỏi vào trong những thớ vải mịn của tấm chăn, và đột nhiên tôi cảm thấy lạnh tê tái.
- Không sao đâu, tôi nói.
Anh cầm tay tôi, siết chặt rồi nhìn tôi tha thiết.
- Chắc chắn là thế chứ?
- Chuyện gì vậy anh?
- Là em tha thứ cho anh.
Bàn tay anh siết lại quanh cổ tay tôi, vặn khẽ. Cái đau dội lên bất thần, đột ngột như một cú roi quất rồi lan về phía bả vai trong khi các ngón tay tôi tê dại.
- Bỏ em ra. Anh làm em đau đấy.
Anh lập tức buông tay tôi, rồi mỉm cười, dáng vẻ gần như ngượng ngập.
- Ôi chà, anh nói như vừa đánh đổ một cốc nước, chứ không phải suýt thì làm trật khớp tay tôi.
Tôi thở dài, xoa bóp vùng da thịt đau đớn.
- Lúc nào anh cũng phải hung bạo như thế hay sao?
- Tha lỗi cho anh. Anh xin em.
- Em tha lỗi cho anh. Cho mọi chuyện.
Anh có vẻ nhẹ nhõm ngay lập tức, gần như thỏa mãn. Nhưng không phải vì thế mà tôi không đoán thấy chút gì đó tinh nghịch trong ánh mắt anh. Anh vươn người ngồi trong tư thế chồm hổm, và đưa tay phủi chiếc quần jean.
- Lại đây nào, anh thì thầm.
- Để làm gì?
Anh vẫy tay ra hiệu với tôi, vươn vai rồi đưa mắt nhìn quanh.
- Anh muốn chỉ cho em xem thứ này.
Tôi đứng dậy. Toàn bộ thân thể tôi đau nhức sau khi bất động một thời gian trên tấm chăn lạnh lẽo. Trời bắt đầu sẩm tối; buổi hoàng hôn tháng Tám trượt đến tận chỗ chúng tôi mà cả anh và tôi đều không hề hay biết. Mùi đất ẩm đè nặng trong không khí. Anh cầm tay tôi rồi kéo tôi vào rừng, đằng sau cây sồi lớn.
- Cái gì?
Anh không trả lời, chỉ chầm chậm quay lại, đưa hai tay nâng mặt tôi lên rồi hôn tôi. Lòng bàn tay anh lạnh giá áp vào má tôi. Tôi đáp lại nụ hôn của anh rồi choàng tay quanh eo anh. Một cành cây gãy trong khi tôi ngả người về phía anh, khiến cả hai chúng tôi cùng giật mình và phá lên cười căng thẳng. Đâu đó xa xa, chúng tôi nghe thấy tiếng một con tàu đang ra khơi, tiến về phía quần đảo.
Đôi bàn tay lạnh giá của anh liền luồn vào bên trong chiếc áo chui đầu tôi đang mặc, vuốt ve lưng tôi thành những vòng tròn chậm rãi rồi trượt xuống phía thắt lưng quần tôi, lùa vào bên trong chiếc quần jean rồi áp vào mông tôi.
- Anh muốn làm tình với em ở đây, trong khu rừng này.
- Mọi người có thể nhìn thấy chúng ta đấy.
- Ồ, đừng có e thẹn thế chứ.
Anh có vẻ hơi cáu kỉnh, anh vẫn thường như thế mỗi khi tôi không tỏ ra phấn khích như anh muốn trong những trò chơi nho nhỏ của anh. Hai bàn tay anh vẫn áp trên mông tôi như hai khối băng lạnh lẽo. Rồi anh buông tôi ra, bắt đầu cởi cúc chiếc quần jean của tôi đồng thời tiếp tục hôn tôi. Cả lưỡi anh cũng lạnh và có vị của rượu vang trắng pha với mùi thuốc lá. Tôi khẽ đẩy anh ra.
- Cẩn thận đấy. Tuần này em quên uống thuốc mấy lần rồi.
Anh nhún vai.
- Có vấn đề gì không?
- Đương nhiên rồi! Anh thử hình dung xem nếu em có thai thì sao.
Anh hơi ngả người ra sau, để có thể nhìn sâu vào mắt tôi. Nét mặt anh gần như hòa lẫn với lớp vỏ của cây sồi cổ thụ, trong ánh sáng mờ nhạt của buổi hoàng hôn.
- Đó đúng là những gì anh muốn nói đấy, Emma. Có vấn đề gì không?