Sáng nay đã xảy ra hai chuyện, khiến tôi hoàn toàn mất phương hướng. Đầu tiên, tôi thức dậy trong tình trạng đầm đìa mồ hôi lạnh, trống ngực đập dồn, điều thường chỉ xảy đến với tôi sau khi đã lạm dụng quá nhiều rượu vang trong một bữa tối mà chúng tôi, Owe và tôi, tổ chức. Và tôi không biết mình đang ở đâu. Như thể căn phòng dành cho bạn bè của Gunilla đột nhiên trở nên hoàn toàn xa lạ, khiến tôi không thể nào nhận biết nổi. Những bức tường trắng, những chiếc gối nhiều màu sắc, những cây mỏ hạc hững hờ nghiêng bên cửa sổ - tất cả đều xa lạ đối với tôi. Và trong một thoáng, tôi có cảm giác mình đang rơi tự do; nỗi kinh hoàng khiến tôi chóng mặt, theo đúng nghĩa đen của từ này. Bởi vì tôi hiểu rõ rằng trí nhớ đang bỏ rơi tôi.
Phải mất đến một, thậm chí là hai phút, tôi mới nhớ ra mình đang ở đâu. Nhưng trong khoảng thời gian ấy, nỗi kinh hoàng đã khiến lệ dâng lên trong mắt tôi. Gunilla đã phải chạy từ phòng bếp vào để an ủi tôi.
Tôi không giải thích cho cô biết tại sao tôi khóc. Tôi không muốn làm cô sợ. Với lại, có thể việc này không phải là vì căn bệnh, mà chỉ là vì trạng thái căng thẳng đang sống dậy trong tôi. Hơn nữa, cô cũng không hỏi gì tôi, hẳn là cô tự nhủ tôi đang buồn vì đã rời bỏ Owe.
Thế rồi, khi đưa Frida ra ngoài đi dạo, tôi bỗng mặt đối mặt với Owe, anh đang giậm chân tại chỗ đằng trước nhà Gunilla. Tôi vừa bước ra khỏi cổng nhà, anh đã nhảy vọt ra từ sau một chiếc xe đang đỗ rồi bắt đầu hét lên rằng tôi phải quay về nhà cùng anh, rằng tôi không thể nào tự chăm sóc bản thân và rằng anh sẽ làm thế nào đó để chịu trách nhiệm về tôi, đúng theo luật về việc cho một người nhập viện tâm thần theo yêu cầu của một bên thứ ba. (Chỉ là đòn gió của anh thôi, đương nhiên, theo đúng như kết quả tìm kiếm trên Google mà tôi thực hiện ngay khi về đến nhà đã khẳng định.)
Cả lần này nữa, Gunilla cũng đến giải cứu tôi. Khi ra khỏi nhà để đi làm, cô đã bắt gặp chúng tôi đang tranh cãi. Với một cái nhướng mày kèm vẻ mặt ngạc nhiên giả tạo mà chỉ một mình cô có thể phô diễn, cô dạng chân đứng sừng sững, hai tay khoanh trước ngực, đối mặt với Owe.
Cảnh tượng gần như hài hước. Mặc dù đã đi giày cao gót, Gunilla vẫn thấp hơn Owe đến cả hai cái đầu, nhưng dù sao cô vẫn toát ra vẻ tự tin và bình tĩnh rõ ràng đã khiến anh tức tối ra mặt.
- Owe này, anh làm gì ở đây vậy? cô hỏi anh, trong giọng nói có chút uể oải.
- Tôi đến đón Hanne. Tôi muốn tốt cho cô ấy, nhưng cô ấy không chịu hiểu điều đó.
- Vậy sao?
Gunilla bắt gặp ánh mắt tôi trước khi nói tiếp:
- Anh ấy nói là muốn tốt cho cậu, Hanne ạ, nhưng cậu biết điều gì tốt cho cậu rõ hơn anh ấy, đúng không?
Tình cảnh đầy mâu thuẫn lúc ấy khiến tôi không thể tìm ra lời lẽ nào thích hợp: tôi đành chỉ gật đầu.
- Tớ chỉ cần biết có thế, cô nói tiếp. Trong trường hợp đó, có lẽ tốt hơn hết là anh nên về nhà anh đi, Owe a.
- Tôi chẳng về đâu cả.
Gunilla cố ý thở ra một hơi dài.
- Được rồi, vậy thì tôi sẽ phải gọi cảnh sát thôi.
- Cô hãy đứng ngoài chuyện này đi, Owe càu nhàu. Đây là chuyện gia đình, để chúng tôi tự giải quyết với nhau.
- Mẹ kiếp, Owe, đủ rồi đấy! Cô ấy không muốn sống với anh. Cô ấy không thể ngửi mùi anh được nữa! Đến mức cô ấy sẵn sàng xô gãy ghế ngay khi tôi thốt ra cái tên anh. Tốt hơn hết là hãy để cho cô ấy yên. Hãy cho cô ấy chút thời gian: có lẽ sau đó, cô ấy quay về.
- Như tôi vừa nói với cô, đây là chuyện riêng của gia đình tôi, Owe nhắc lại.
Gunilla lấy điện thoại di động ra khỏi túi rồi nhìn chòng chọc cả hai chúng tôi với vẻ mệt mỏi.
- Được rồi, để tôi gọi cảnh sát.
Owe bước hai bước về phía tôi, giằng sợi dây dắt Frida trước khi quay gót.
- Đúng là đám đàn bà khủng khiếp, anh lầm bầm. Nhưng dù thế nào, anh cũng sẽ không cho phép em đối xử tệ với Frida. Nó đi theo anh.
Sau đó, anh biến mất trên phố Brännkyrkagatan, kéo Frida theo sau. Con chó đưa ánh mắt lo lắng nhìn về phía tôi trong lúc cả chủ và chó xuôi về đầu bên kia con phố.
Và thế là nước mắt tôi lại trào ra. Lần thứ hai trong cùng một buổi sáng, Gunilla vụng về tìm cách an ủi tôi.
- Cậu biết mà, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi. Hãy nghĩ rằng vẫn còn may mắn là hai người không có con; nếu không thì mọi chuyện sẽ thực sự phức tạp đấy.
Đương nhiên, tôi liền bắt đầu nghĩ đến những đứa trẻ không bao giờ xuất hiện, và ý nghĩ ấy khiến tôi càng thêm nức nở. Nhưng tôi cũng không thể kể chuyện đó với Gunilla. Thế nên tôi quay vào bên trong căn hộ mà không nói lời nào. Tôi tắm một chầu rồi trang điểm thật cẩn thận. Mặt tôi đỏ lựng và húp híp, làn da dường như chùng hơn thường lệ ở vùng dưới cằm, trên cánh tay, và ở khắp những vị trí mà tuổi tác bắt đầu đặt đại bản doanh. Tôi lạnh lùng nhận thấy điều đó: thân hình tôi đã trở nên gớm ghiếc, thật sự xấu xí. Ở phụ nữ, sự chín muồi (vì không có từ nào hay hơn - nó khiến tôi nghĩ đến một thứ trái cây đang thối rữa) không có gì là hấp dẫn cả. Nó chỉ khiến chúng ta xấu đi một cách đầy tuyệt vọng, điều tốt nhất mà ta có thể làm là che giấu nó bên dưới lớp trang điểm và càng nhiều lớp quần áo càng tốt.
Thế đấy. Vậy là tôi đang ở cái tao đoạn ấy, năm mươi chín tuổi, trí nhớ bắt đầu suy giảm, vừa mới chia tay chồng, cộng thêm với một cái bụng nhão nhoẹt và vùng da thõng thẹo bên dưới cánh tay. Trong lúc nhận xét đó bắt đầu hiện rõ, tôi tự hỏi mình liệu tôi có thực sự đưa ra một quyết định đúng đắn khi sắp xếp đồ đạc để rời bỏ sự tiện nghi tương đối trong căn hộ ở phố Skeppargatan. Cũng trong lúc ấy, tôi biết được, với một sự chắc chắn nặng nề rằng sống nốt phần đời còn lại cùng Owe là điều không thể tưởng tượng nổi. Cho dù tương lai có vẻ bất định và đầy đe dọa, dường như tôi vẫn không thể nào quay trở về sống bên anh.
Trong tình cảnh như thế, đơn giản nhất có lẽ là nằm dài trên ghế xô pha và quấn người trong những tấm chăn. Dù sao, tôi cũng không làm như thế - trước hết là để Owe không trở thành người có lý. Tôi đã quyết tâm phải chứng tỏ rằng tôi có thể tự mình thoát khỏi tình cảnh hiện tại, mà không cần anh phải ban ơn bằng cách che chở cho tôi. Thêm một lần nữa, tôi nhắc lại với chính mình những lý do khiến tôi không thể chịu nổi anh nữa:
Hợm mình.
Ích kỷ.
Tự luyến.
Ưa thống trị.
Hồi hám.
Rồi tôi đi làm.
Người đầu tiên mà tôi nhìn thấy khi bước vào những văn phòng sáng đèn của trụ sở cảnh sát trung tâm là Peter. Anh ta đang ngồi trước máy vi tính. Thân hình cao lớn của anh ta khòng xuống trong một tư thế bất tiện, và có vẻ như anh ta đang xem xét điều gì đó trên màn hình. Khi nhìn thấy tôi, anh ta đứng bật dậy, đi đến bên tôi rồi nắm lấy cánh tay tôi như thể chúng tôi là đôi bạn thân thiết nhất trên đời, như thể câu chuyện ngắn ngủi giữa chúng tôi tối qua đã làm biến mất sự việc là anh ta đã phá hỏng cuộc đời tôi, như một cú vẩy đũa phép.
Bàn tay anh ta ấm nóng, làn da anh ta hơi khô. Và thật lạ lùng, tôi cảm thấy dễ chịu khi cảm thấy bàn tay ấy đang đặt ở đó, trên cánh tay tôi.
Cứ như thể đó là điều tự nhiên nhất trên đời này.
- Lại đây, anh ta nói với tôi. Tôi phải hỏi chuyện một trong số những người cộng tác với Jesper Orre. Người đã kết tội anh ta quấy rối tình dục. Tôi dẫn chị đi cùng!
- Được thôi, tôi đáp lại - dù sao, tôi cũng chẳng có dự định gì đặc biệt.
Denise Sjöholm, hai mươi tám tuổi, từng được đào tạo chuyên ngành kinh tế học. Trông cô ta thậm chí còn chưa đến độ tuổi được quyền mua đồ uống có cồn. Nhưng chắc hẳn đó là dấu hiệu cho thấy bản thân tôi đã trở nên già nua - lại thêm một ví dụ về cái cách thức mà các khung tham chiếu của chúng ta chậm rãi biến đổi theo năm tháng mà thậm chí chúng ta còn không nhận thấy. Owe và tôi đã kết hôn được nhiều năm khi tôi ở vào độ tuổi của cô ta.
Vậy thì còn lâu cô ta mới là một đứa trẻ.
Cô ta có vẻ hơi lạc lõng trong căn phòng hỏi cung - dường như dễ bị tổn thương. Cô ta mặc một chiếc áo len chui đầu rộng thùng thình cùng chiếc quần jean rách, và không trang điểm. Nỗi sợ hãi hiện rõ mồn một trong đôi mắt to màu nâu, điều này hẳn là không có gì khiến ta phải ngạc nhiên. Có lẽ việc kết tội quấy rối tình dục cho tổng giám đốc công ty đã gây ra cho cô ta cả đống những phiền toái.
Có vẻ Peter cũng nhận thấy nỗi sợ hãi của cô gái, bởi vì anh ta giải thích với cô ta, một cách có phương pháp, rằng cô ta không bị kết tội gì hết, và rằng chúng tôi chỉ mong muốn được nghe ý kiến của cô ta liên quan đến vụ án mạng xảy ra tại nhà Orre cùng việc anh ta biến mất.
Cô ta lặng lẽ gật đầu, không ngừng vân về một sợi chỉ bị tuột ra treo lủng lẳng trên chiếc quần jean.
- Cô làm việc ở Clothes&More bao lâu rồi? Peter hỏi.
- Một năm.
- Và công việc của cô là gì?
- Tôi từng… tôi đang là … trưởng dự án ở bộ phận marketing. Tôi quản lý nhiều chiến dịch quảng cáo. Chẳng hạn, chính tôi là người phụ trách chiến dịch Giáng sinh, hiện đang được phát trên truyền hình. Nói đúng ra là trước khi tôi nghỉ ốm.
Ánh mắt cô ta di chuyển giữa Peter và tôi, như một con chim nhỏ lo lắng không dám đậu xuống.
- Và cô đã gặp Jesper Orre khi nào?
- Ít lâu sau khi tôi được tuyển dụng. Ở trụ sở không có đông nhân viên cho lắm. Và anh ta thường ghé vào bộ phận của chúng tôi để xem chúng tôi làm việc ra sao. Tôi còn nhớ là hồi ấy tôi thấy anh ta dễ mến. Thân thiện, đại loại thế. Nhưng có rất nhiều tin đồn lan truyền. Có vẻ anh ta là một gã khốn thực thụ. Anh ta không ngừng sa thải nhân viên.
- Và sau đó, đã xảy ra chuyện gì?
Denise сụр mắt nhìn xuống đất, và mái tóc nâu mềm mại của cô ta rủ xuống trước mặt.
- Anh ta hỏi tôi có muốn đi cùng anh ta đến một bữa tiệc tối được không. Hồi ấy là mùa xuân.
- Được rồi. Kiểu tiệc tối nào vậy?
- Thật ra… anh ta không nói rõ với tôi, nhưng chúng tôi đã thống nhất là anh ta sẽ đến đón tôi ở Stureplan vào tối thứ Bảy. Và anh ta đã làm như thế. Nhưng thay vì đến bữa tiệc đó, anh ta đưa tôi đến nhà anh ta… Và ở đó, không có bất kỳ ai khác. Chỉ có anh ta và tôi. Tóm lại, chúng tôi đã ăn một chút, anh ta đã chuẩn bị một khay hải sản cùng với rượu sâm banh. Dù sao tôi cũng khá ấn tượng, khi anh ta muốn ăn tối với tôi một cách riêng tư như thế. Tôi muốn nói, Jesper Orre có thể hẹn hò với bất kỳ ai…
Giọng cô gái tắt lịm, và cô ta chầm chậm lắc đầu.
- Hồi ấy tôi mới ngây thơ làm sao, cô nói tiếp. Sau khi bữa ăn kết thúc, anh ta muốn chúng tôi ngủ với nhau, đương nhiên.
- Và cô đã phản ứng thế nào?
Denise có vẻ hơi bối rối, như thể cô ta không hiểu rõ câu hỏi cho lắm.
- Chúng tôi đã ngủ với nhau. Và sau đó chúng tôi tiếp tục thỉnh thoảng gặp nhau. Không bao lâu sau, tôi nhận ra rằng anh ta không muốn một mối quan hệ thực sự, thế nên sau chừng hai tháng, có lẽ thế, tôi đã cắt đứt - nếu ta có thể gọi việc ấy như thế, bởi vì chúng tôi chưa từng thực sự ở bên nhau.
- Anh ta đã phản ứng thế nào?
- Anh ta nổi giận. Anh ta nói với tôi rằng chính anh ta mới là người quyết định xem chúng tôi có nên chấm dứt hay không. Và rằng tôi sẽ phải hối tiếc nếu không chịu tuân theo ý muốn của anh ta.
Denise rứt sợi chỉ trên chiếc quần jean mạnh đến nỗi nó đứt phựt.
- Và sau đó cô đã làm gì?
Cô gái lắc đầu và khẽ cười.
- Lẽ ra tôi phải ngờ rằng tôi không thể thắng anh ta. Lẽ ra tôi nên chấp nhận trò chơi, nhưng thay vì thế tôi lại nổi giận, tôi nói với anh ta rằng anh ta có thể cút đi cho khuất mắt tôi và rằng chính tôi sẽ quyết định tôi ngủ với ai và khi nào. Anh ta chỉ bỏ đi mà không nói gì. Và sau đó anh ta bắt đầu gây chuyện với tôi ở chỗ làm. Anh ta đặt cho tôi những câu hỏi vô cùng khó trong các cuộc họp, dù biết thừa rằng tôi không thể trả lời. Anh ta bác bỏ mọi đề xuất của tôi. Anh ta sắp xếp để loại bỏ tôi khỏi tất cả các dự án thú vị nhất. Anh ta trừng phạt tôi, đại loại thế. Chính là lúc tôi than phiền với giám đốc nhân sự mà trò bẩn thỉu thực sự bắt đầu. Tôi bị bộ phận nhân sự vặn hỏi, nhưng trước mặt anh ta. Thật sự là không đơn giản để kể về… mối quan hệ giữa chúng tôi khi mà có anh ta ở đó để nghe. Rốt cuộc, tôi đau đớn đến nỗi phải xin nghỉ.
- Khi nào vậy?
- Tôi nghỉ từ…
Denise đếm trên các đầu ngón tay.
- Tám tuần nay. Không, đến ngày mai là chín tuần.
Peter gật đầu và ghi chép điều gì đó vào sổ tay.
- Cho tôi biết, có thể cô sẽ cảm thấy câu hỏi này là đường đột, nhưng anh ta có thô bạo trên giường không?
Denise có vẻ ngượng ngùng, cô ta khoanh hai tay trước ngực.
- Không. Không hẳn.
- Có khi nào anh ta lấy trộm đồ lót của cô không?
- Lấy trộm đồ lót của tôi?
- Đúng thế, anh ta có lấy thứ đồ lót nào của cô không?
- Theo tôi biết thì không.
- Anh ta có liên hệ lại với cô từ khi cô nghỉ việc không?
Cô gái lắc đầu.
- Tắt đài.
- Theo cô biết, liệu anh ta có thể làm việc tương tự với một nhân viên nữ khác không?
- Không. Nhưng nếu có thì tôi cũng không ngạc nhiên. Anh ta khốn kiếp lắm.
Trong lúc chúng tôi tiễn Denise ra đến tận cửa, tôi không thể kìm nổi, liền đặt tay lên cánh tay cô, rồi nhìn thẳng vào mắt cô.
- Cô biết điều này, tôi hy vọng thế: cô , cô chẳng có gì phải tự trách mình hết, tôi nói với cô gái. Anh ta đã lạm dụng cô vì anh ta có phương tiện để làm thế, bởi vì chức vụ của anh ta cho phép.
Cô gái nhìn tôi hồi lâu rồi nhún vai.
- Có thể là như thế. Nhưng dù sao tôi cũng thấy hối tiếc vì đã đến gặp bộ phận nhân sự. Dù thế nào, rốt cuộc anh ta cũng sẽ chán nản mà thôi.
Cô sải những bước dài để đi ra ngoài, đầu cúi thấp.
- Thật là một gã khốn kiếp! tôi thốt lên với Peter khi cô gái vừa biến mất trong làn sương mù.
Peter nhún vai, nhìn tôi, và tôi không thể ngăn mình thầm nghĩ: Giống như anh, Peter a. Một gã khốn kiếp thực thụ, giống như anh.
Cứ như thể anh ta đoán được suy nghĩ của tôi, bởi vì lập tức anh ta có vẻ ngượng ngùng. Anh ta nhìn lảng đi chỗ khác trong lúc đi về phía cầu thang, rồi lầm bầm:
- Theo như những thông tin mới nhất, thì việc đó đâu có trái luật.
Khi tôi đi bộ về phía căn hộ của Gunilla, ba giờ sau, màn đêm đã kịp buông xuống. Một làn gió lạnh quất vào quần áo của tôi, và nhiệt độ đã tụt xuống thấp. Mặt đường ẩm ướt được bao phủ bởi một lớp băng cứng trơn trượt, và tôi buộc phải đi chậm lại để khỏi bị ngã.
Chưa gì tôi đã thấy nhớ Frida, nhưng không biết phải làm thế nào để giành lại nó. Tôi khó lòng tố cáo với cảnh sát rằng Owe bắt trộm con chó. Xét cho cùng, Frida cũng là chó của anh, và ta không thể lấy trộm thứ gì mà ta đang sở hữu, không phải sao?
Owe chưa bao giờ dành tình cảm cho Frida. Anh thấy nó sủa quá nhiều và hôi hám. (Cứ như thể ta không thể nói y hệt như thế về anh!) Sở dĩ anh đưa Frida về nhà, không phải là để bảo vệ nó khỏi tôi, mà là để khiến tôi phải đau đớn. Giống hệt như Jesper kẻ đã khiến cô gái tội nghiệp kia phải chịu khổ hình vì không chịu làm nô lệ tình dục cho gã ta.
Quyền lực, tôi tự nhủ. Lúc nào cũng là vấn đề về quyền lực.
Mỗi lần đi qua một sạp báo, tôi luôn dừng lại để xem các trang nhất. Chân dung người phụ nữ bị sát hại ở nhà Orre được đăng trên trang đầu tiên của toàn bộ báo chí trong thành phố, và những dòng tít lớn đồng loạt nêu câu hỏi: “Người phụ nữ bị sát hại tại nhà của ông hoàng thời trang là ai?”
Nếu điều đó không thể giúp chúng tôi nhận dạng cô gái, thì tôi tự hỏi chúng tôi có thể làm được gì hơn thế.
Khi tôi đến Slussen, tuyết lại tiếp tục rơi. Những bông tuyết nhỏ cứng đanh quất vào má tôi đến khi chúng rát như bị bỏng. Điện thoại di động của tôi đổ chuông, và tôi xoay lưng về phía luồng gió để nghe máy, theo bản năng.
Là Peter.
- Chị hãy nghe chuyện này, anh ta nói. Tôi vừa nói chuyện với phòng xét nghiệm. Con dao được sử dụng trong vụ án mạng tại nhà Orre cũng giống hệt như con dao đã được dùng để giết chết Calderón. Họ đã tìm thấy những dấu vết tương đồng trên các đốt sống cổ của hai nạn nhân. Các vết cắt hoàn toàn tương ứng với lưỡi dao. Chị hiểu điều này có nghĩa là gì chứ?