Một tháng trước.
- Nhưng tại sao anh ta lại muốn giết chết con mèo của cậu? Tớ không hiểu.
Olga nhíu mày, nghịch ngợm chiếc vòng tay to tướng được trang trí bằng kim cương giả. Tôi đưa mắt nhìn quanh cửa hàng vắng vẻ và suy nghĩ một lát. Những cái loa đang đổ ra dòng thác âm nhạc thường lệ. Tôi không nhìn thấy Mahnoor; hẳn là cô đang chìm đắm với một trong số những chức trách hành chính mới mẻ và không thể tránh được.
- Nếu anh ta là một người bệnh nhân cách như cậu nói, thì có lẽ anh ta chỉ tìm cách khiến tớ đau lòng thôi. Có thể chỉ đơn giản là vì anh ta thấy sung sướng khi được hủy hoại cuộc đời tớ.
Olga tỏ vẻ hoài nghi. Không ngạc nhiên cho lắm, cô thấy việc anh ta có động cơ hành động là vì tiền hoặc tình dục còn đáng tin hơn việc anh ta là một gã bệnh hoạn tàn ác. Và theo một khía cạnh nào đó, tôi có thể hiểu suy nghĩ của cô. Bản thân tôi cũng khó lòng hình dung rằng phá hủy đời tôi lại có thể mang lại cho anh ta cảm giác gì đó đáng kể - nhưng tôi không thể giải thích hành vi của anh ta theo cách khác.
- Nhưng có liên quan gì đến con mèo của cậu đâu?
- À thì, Sigge rất quan trọng đối với tớ. Khi tấn công nó, anh ta đang tấn công tớ.
- Nếu thực sự là vậy, Olga vừa nói tiếp vừa đưa cho tôi một cuộn giấy mới để tôi lắp vào chiếc máy in biên lai, thì chuyện vô cùng nghiêm trọng đấy.
- Tớ cũng nói với cậu như thế mà!
- Cậu đã tìm kiếm thông tin về anh ta chưa? Có thể anh ta từng làm chuyện đó trước đây? Có thể anh ta từng ở tù hoặc ở bệnh viện tâm thần chăng.
Khi nghe đến giả thuyết ấy, những hình ảnh vô lý lập tức xuất hiện trong đầu tôi. Jesper Orre, tổng giám đốc của công ty nơi cả hai chúng tôi đang làm việc, lại đang giãy giụa trong một chiếc áo trói giữa một căn phòng khóa kín. Jesper Orre, mặc một bộ quần áo kẻ sọc, giống như một trong các anh em của Dalton, bíu chặt vào những chấn song dày làm bằng sắt.
- Có thể anh ta đã giết ai đó, Olga thì thầm, như thể cô sợ bị ai đó nghe thấy, mặc dù cửa hàng đang vắng ngắt.
Tôi nhìn thẳng vào mắt cô mà không nói lời nào, và lập tức vẻ hối hận hiện rõ trên khuôn mặt cô.
- Xin lỗi, cưng à. Tất nhiên là anh ta không giết ai cả. Tất cả những gì tớ nói là, đôi khi ta tưởng mình đã hiểu rõ về mọi người, nhưng thực ra lại không hề hiểu.
- Chắc là thế rồi, tôi bảo với cô.
Cô không biết cô nói đúng đến mức nào.
- Bây giờ cậu định làm gì? Tố cáo anh ta với cảnh sát chăng? Tôi vặn vẹo người tại chỗ, đậy lại cái nắp máy in biên lai rồi kéo lưỡi giấy ra.
- Tớ muốn nói chuyện với anh ta trước đã.
- Cậu sẽ tìm cách gặp lại anh ta?
Tôi gật đầu rồi lại đưa mắt nhìn quanh cửa hàng. Trong cái góc trưng bày quần jean, một nhóm thiếu niên đang đứng chờ; chúng săm soi tôi một lúc lâu và tôi có cảm giác là chúng sắp ăn trộm vài món hàng. Chuyện đó thường rất dễ phát hiện, ít nhất là ở đám thiếu niên còn chưa biết cách giữ vẻ bình thản, và hầu như bao giờ cũng ăn trộm theo nhóm, như thể việc ăn trộm đồ trên giá bày hàng là một môn thể thao đồng đội.
- Tớ biết cậu phải làm gì rồi, Olga nói với vẻ phấn khởi, có chút ác độc. Cậu phải trả thù. Giành lại quyền lực. Tớ rất giỏi trong chuyện đó - để không để bị kẻ khác giẫm vào chân, ý tớ muốn nói thế. Tớ không muốn khoe khang, nhưng đúng thế đấy.
- Khoe khoang, hẳn là cậu muốn nói thế.
Olga có vẻ hơi hoang mang.
- Người ta nói là khoe khoang.
- Được rồi, mặc kệ đi. Chúng ta sẽ nói chuyện chính tả vào một ngày khác. Tốt hơn hết là cậu nên hành động, và trả thù cái đồ rác rưởi ấy. Hãy tìm xem anh ta sống ở đâu và đòi một câu trả lời. Không được để anh ta thoát. Hãy cho anh ta thấy ai là người quyết định trong chuyện này!
Mấy thằng nhóc gần quầy quần jean đang tiến ra phía cửa. Một trong số chúng đeo một cái túi thể thao có kích thước đáng ngờ. Olga cũng đã nhìn thấy chúng, nhưng có vẻ cô không có động lực để đi ra tóm chúng.
- Vậy là cậu nghĩ tớ phải trả thù?
Cô gật đầu. Cùng lúc đó, một người đàn ông đi qua cửa và tiến về phía quầy thu ngân. Anh ta có vẻ quyết đoán, như đã biết chính xác mình đến đây tìm kiếm thứ gì. Đám đàn ông, khi đã qua một độ tuổi nào đó, thường hành xử như thế. Họ không phải kiểu người lang thang trong cửa hàng để xem xét những mặt hàng mới ra: họ đến thẳng chỗ chúng tôi để hỏi xem tất, áo sơ mi hoặc quần lót ở đâu. Sau đó, họ lấy mỗi thứ năm bịch, trước khi ghé qua quầy thu ngân rồi rời đi ngay lập tức.
- Xin chào! Tôi có thể giúp gì cho anh? Olga hỏi, trung thành với quy định, và nở một nụ cười máy móc trong lúc vần vò mấy chiếc vòng lấp lánh thêm một lần nữa.
- Tôi tìm Emma Bohman, người đàn ông nói mà không đáp lại nụ cười của cô.
- Chúng ta có thể ngồi ở đây không?
Khuôn mặt anh ta không để lộ bất kỳ cảm xúc nào. Anh ta có mái tóc màu vàng ngả hung, cắt rất ngắn, đôi má phinh phính mặc dù thân hình thanh mảnh, gần như gầy gò. Anh ta cởi chiếc túi đeo chéo, một kiểu cặp da lốm đốm những vết dầu mỡ, rồi lấy từ trong đó ra một tập giấy.
Người đàn ông tự giới thiệu mình là Sven Ohlsson, giám đốc nhân sự của Clothes&More ở miền Đông Thụy Điển. Đúng lúc anh ta xưng tên, tôi hiểu ngay vấn đề là gì, không chút nghi ngờ.
- Đã ba năm nay cô làm ở chỗ chúng tôi, Emma ạ.
Tôi gật đầu, không biết anh ta đang chờ một câu trả lời hay chỉ đưa ra một lời nhận xét khi đọc to những giấy tờ đang cầm trên tay. Anh ta lấy ra một cặp kính có gọng sừng, rồi dùng một chiếc khăn mùi soa nhỏ màu xanh lau mắt kính thật cẩn thận, trong lúc vẫn hoàn toàn im lặng.
- Anh có muốn một cốc cà phê không? tôi hỏi anh ta - chủ yếu là vì không biết nói gì khác.
- Rất vui lòng, cảm ơn cô, anh ta đáp lại mà không ngước mắt lên.
Đột nhiên, tôi cảm thấy đinh tai nhức óc vì tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ treo trên tường ở góc phòng, và còn mùi cà phê thì khiến cổ họng tôi nhộn nhạo không thể nào cưỡng nổi. Tôi đặt cái cốc trước mặt anh ta rồi thả người ngồi phịch xuống chiếc ghế đối diện, toàn thân chìm ngập trong cảm giác bất lực sâu sắc.
Tôi chưa bao giờ nghiêm túc tin tưởng rằng chuyện này lại có thể xảy ra vào một ngày nào đó: những chuyện như thế này xảy đến với người khác, chứ không phải tôi. Tôi vẫn luôn hành xử không chê vào đâu được - có lẽ là ngoại trừ thời gian gần đây, khi mà những chấm đỏ cứ tích tụ lại như những chùm phúc bồn tử nhỏ trên tờ phiếu chấm công.
- Chúng tôi đang phải đối mặt với những vấn đề kinh tế rất nghiêm trọng, anh ta vừa giải thích vừa đeo kính.
Lần đầu tiên, anh ta nhìn thẳng vào mắt tôi. Đôi mắt xám nhạt của anh ta không để lộ bất cứ cảm xúc nào. Anh ta chỉ là một nhân viên văn phòng trung hậu, được lãnh đạo công ty cử đi thực hiện cái sứ mệnh tuyên án tử này. Chậm rãi, anh ta cất chiếc khăn màu xanh vào cặp rồi nói tiếp:
- Việc làm ăn không được tốt. Chúng tôi phải đóng cửa hai cửa hàng trong các tháng sắp tới.
Tôi vẫn không biết phải nói gì; đành chỉ gật đầu. Anh ta im lặng. Đột nhiên, tôi thấy anh ta có vẻ mệt mỏi - có lẽ anh ta mệt mỏi thực sự. Ngoài ra, hẳn là anh ta cũng dễ mến trong cuộc đời thực.
- Vậy sao, việc làm ăn không được tốt sao? tôi đánh bạo hỏi, như để tạo đà cho anh ta.
Anh ta lại nhìn thẳng vào mắt tôi lần nữa, và thêm một lần nữa không biểu lộ chút cảm xúc nào.
- Việc làm ăn không tốt, đúng vậy. Tôi cảm ơn cô, Emma ạ, cô đã làm việc rất tốt ở chỗ chúng tôi, Björne Franzén đã đảm bảo với tôi như thế. Nhưng thật đáng buồn, ban lãnh đạo cho rằng không thể không giảm bớt khối nhân sự ăn lương để đảm bảo cho công ty sống sót được lâu dài.
- Tôi hiểu.
- Vấn đề không nằm ở cô, Emma ạ, mà là thực tế kinh tế. Chúng tôi buộc phải xem xét chúng.
- Được thôi, tôi nói.
- Đây là một thách thức kinh tế.
- Tôi hiểu. Chuyện này không liên quan gì đến…
Tôi phác một cử chỉ về phía tờ phiếu điểm danh dán trên tường. Những cái chấm màu đỏ chói cố tình nổi bật lên, giống như chừng ấy cái mụn trứng cá trên làn da trắng sữa.
Anh ta mỉm cười, lần đầu tiên kể từ khi chúng tôi nói chuyện với nhau. Nụ cười của anh ta nhạt nhẽo, gần như buồn rầu.
- Công ty không cấm nhân viên bị ốm, hoặc ở nhà để chăm sóc con cái. Đó không phải là một lý do để sa thải; hoàn toàn chỉ là những tin đồn ác ý mà thôi. Cô cũng biết giới truyền thông có thể thêu dệt những gì về chúng tôi mà…
Anh ta nhấp một ngụm cà phê nhỏ, và tôi chợt cầu mong anh ta bị bỏng lưỡi. Nhưng mong muốn ấy không có cơ may nào để trở thành hiện thực: chiếc máy bán hàng tự động cùng lắm cũng chỉ cho ra một thứ cà phê âm ấm, từ khi Björne giáng cho nó một cú đạp vào cái ngày anh ta mất bình tĩnh.
Người đàn ông giơ ngón tay trỏ, chậm rãi đẩy tập giấy về phía tôi.
- Bây giờ, chúng ta cần nhắc đến những chi tiết thực tế, Emma ạ.
- Anh ta là ai vậy? Mahnoor hỏi khi nhìn thấy cái gã nực cười có mái tóc hung đeo cặp kính gọng sừng rời đi, trông anh ta chẳng khác gì một kiểu Tintin già nua vừa thoát khỏi các trang của một cuốn album.
- Một người nào đó thuộc bộ phận nhân sự. Mà này, Olga đâu rồi?
Tôi không hề muốn dông dài về cuộc trò chuyện mà tôi vừa trải qua, về tập giấy nêu chi tiết các điều kiện sa thải tôi: chấm dứt hợp đồng ngay lập tức, nhận hai tháng lương và gửi trả lại tấm thẻ ra vào trụ sở công ty bằng một phong bì đã dán sẵn tem.
- Olga? Mahnoor nhắc lại với vẻ dửng dưng.
- Đúng thế, cô ấy đâu rồi?
Cô nhún vai.
- Chịu, không biết được. Chắc là cô ấy đang tìm kiếm đồ trang điểm hoặc áo lót trên Google, như một nô lệ ngoan ngoãn của chế độ phụ quyền.
- Nô lệ của cái gì?
Mahnoor xua tay đáp lại câu hỏi của tôi.
- Thôi bỏ đi.
- Lần cuối cùng tớ gặp cô ấy, cô ấy đang đọc một cuốn sách, cậu có hình dung nổi không, tôi đáp lại.
Quả thực, tôi vừa nhìn thấy Olga ngồi bên bàn trong khu bếp, với một cuốn sách bỏ túi trên tay, ngay sau khi ngài nhân sự rời đi.
Mahnoor nhướng một bên lông mày được tỉa tót hoàn hảo lên.
- Chắc chắn là một tiểu thuyết bình dân mà cô ấy moi được ở siêu thị.
Vẻ khinh bỉ không thèm che giấu của Mahnoor khiến tôi khó chịu.
- - Cậu biết làm sao được, đó có thể là một tiểu thuyết hay.
- Cậu nói đùa đấy à? Cô ấy không thể nhận ra thứ văn chương thú vị, cho dù có gí cuốn sách vào mũi cô ấy.
Mahnoor sắp xếp lại những chiếc kẹp tóc và vòng tay treo bên cạnh quầy thu ngân. Cô chỉnh sửa vài món đồ bị xếp chéo rồi hỏi tôi bằng giọng trung tính:
- Mà này, cái gã nhân sự ấy, anh ta muốn gì vậy?
- Chẳng có gì đặc biệt cả. Chỉ là anh ta muốn biết mọi chuyện ở chỗ chúng ta thế nào, kể từ khi Björne nghỉ ốm.
- Thế cậu đã nói gì?
- Sự thật thôi: rằng chúng ta hoàn toàn xoay xở được mà không cần đến anh ta.
Tôi ngồi trong xe của Olga. Mưa gõ lách cách vào nóc xe và hơi ẩm luồn lách vào tận trong khoang lái chật hẹp. Tôi buộc phải đều đặn lau kính để có thể nhìn thấy những gì đang diễn ra bên ngoài.
Lúc này là sáu giờ vài phút; đã hơn một tiếng đồng hồ tôi chờ đợi ở đây. Nếu tôi không gặp may, anh ta sẽ không đến chỗ này vào tối nay. Xét cho cùng, có thể anh ta đang đi công tác, hoặc họp hành ở đâu đó.
Tôi nuốt một ngụm nước khoáng thoáng có vị của nước rửa bát, đồng thời nghĩ đến người đàn ông tóc hung ban nãy. Đến cặp kính lạc mốt của anh ta cùng chiếc khăn sờn rách. Không ai có thể đoán được rằng anh ta làm việc cho một nhãn hàng quần áo may sẵn.
Phải chăng đó cũng là một tác phẩm của Jesper? Một chi tiết bổ sung trong cái kế hoạch quỷ quái của anh ta? Nếu vậy thì phải nói rằng đó là một cú đòn khá khéo léo; anh ta sẽ thực sự thành công trong việc dứt bỏ của tôi thêm một thứ quan trọng đối với tôi: công việc. Cho đến tận vừa rồi, tôi vẫn không hề nghĩ đến chuyện đó. Thế nhưng tôi đã than thở cho số phận mình, vì nghĩ rằng anh ta đã thích thú tước bỏ của tôi tất cả những gì mà tôi gắn bó. Hóa ra tôi vẫn còn rất nhiều thứ để mất, những thứ mà tôi chưa từng nghĩ đến, những thứ mà tôi tưởng như một sự hiển nhiên. Căn hộ của tôi? Sức khỏe của tôi?
Cuộc đời tôi?
Ý nghĩ ấy khiến tôi rùng mình.
Tôi nghĩ đến căn hộ trên phố Kapellgränd. Đến tấm thảm dệt ở lối vào và những chiếc ghế có phần tựa lưng bằng gỗ đan thanh lịch xếp dọc tường như một đội quân đang đứng nghiêm. Thế rồi một hình ảnh hiện ra trong tâm trí tôi: Jesper, trần truồng, nằm dài trên tấm thảm dày trong phòng ngủ. Tấm thảm được trang trí bằng những bông hoa vàng bao bọc thân hình anh ta; trông như anh ta đang nằm giữa một cánh đồng hướng dương. Thân thể anh ta thoải mái, khuôn mặt anh ta có nét dịu dàng của một đứa trẻ. Miệng anh ta hé mở còn lồng ngực thì khẽ phập phồng theo nhịp thở. Ngồi trong chiếc xe dưới màn mưa, tôi tưởng như mình được đưa về căn hộ trên phố Kapellgränd, để ngắm Jesper. Để cố gắng tìm hiểu tại sao người đàn ông ấy, đứa trẻ trai ấy, con người đang nằm ấy, với cái dáng vẻ ngây thơ đến thế, lại có thể mong muốn gây cho tôi từng ấy đau đớn.
Tôi nhìn thấy một người đàn ông vội vã băng qua đường, cách chiếc xe vài mét. Để nhìn rõ anh ta hơn, tôi đưa mu bàn tay lau màn hơi nước trên kính xe. Không phải Jesper. Người này quá thấp, lại còn có mái tóc vàng. Bằng những bước chạy ngắn, anh ta biến mất trong bóng tối, về phía trung tâm thương mại.
Nếu có thể nhìn thấy tôi từ bên ngoài, như tôi vừa nhìn thấy Jesper trước mặt tôi, trong tâm trí, thì liệu tôi sẽ nhìn thấy thứ gì nhỉ? Một ả điên rình rập người tình trong đêm, ngay đằng trước văn phòng của anh ta? Phải chăng tôi đang hóa điên hoàn toàn?
Liệu đây có phải là điều anh ta tìm kiếm, khiến tôi mất trí ấy? Tội lỗi tột cùng: đẩy nạn nhân của mình đến đoạn phát điên… Tôi lại cảm thấy buồn nôn, liền uống thêm một ngụm thứ nước khoáng kinh khủng kia.
Nếu toàn bộ chuyện này chỉ là một trò lừa lọc, một vở kịch mà anh ta đã đích thân viết ra rồi dàn dựng, hẳn anh ta phải biết là tôi đang ở đây. Thậm chí có thể anh ta đã chuẩn bị cho giai đoạn tiếp theo rồi. Khi dấn thân truy đuổi anh ta, liệu tôi có phát hiện ra sự thật không, hay chỉ là phần sự thật mà anh ta sẵn lòng cho phép tôi nhận thấy?
Những câu hỏi nối tiếp nhau không dứt. Mỗi kết luận lại kéo theo cả ngàn câu hỏi khác, như thể tôi đang đứng trước một tấm gương phản chiếu một tấm gương khác rồi lại một tấm gương khác nữa, cứ thế cho đến vô cùng. Tôi không còn biết phải nghĩ gì nữa, toàn bộ chuyện này khiến tôi quay cuồng. Đấy là tôi còn chưa nghĩ đến những vấn đề khác sẽ phải giải quyết: đứa con, mớ hóa đơn, rồi công việc của tôi, mà gã tóc hung ở bộ phận nhân sự đã làm biến mất chỉ bằng một cú vung đũa thần.
Có lẽ Olga nói đúng: tôi phải trả thù.
Nhưng nếu đó chính xác là điều mà anh ta trông đợi ở tôi thì sao?
Một cảm giác siêu thực xâm chiếm toàn bộ con người tôi. Tôi có cảm giác mình đang ở trong một bộ phim, tin chắc rằng mình đang làm chủ các hành động của chính mình, trong khi thực ra là một người khác, từ rất lâu rồi, đang điều khiển những cử chỉ, hành động của tôi dù là nhỏ nhất. Như thể tôi đang rơi tự do, trong tình cảnh hoàn toàn mất kiểm soát đối với cuộc sống của chính mình. Thế rồi tôi ngắm nhìn chiếc nhẫn đang sáng lên lấp lánh trên ngón tay tôi. Ít ra thì nó cũng là đồ thật: nó ở đây để nhắc cho tôi nhớ rằng không, tôi không bị điên.
Đúng lúc ấy, tôi nhìn thấy anh ta.
Anh ta tiến bước dưới màn mưa, khom người, chiếc áo choàng bay phấp phới đằng sau chẳng khác gì một tấm buồm rách, giống như lần trước. Những bước chân của anh ta toát ra sức mạnh và quyết tâm. Theo bản năng, tôi những muốn nhảy ra khỏi xe, chạy theo túm lấy anh ta để nói hết toàn bộ sự thật, hỏi xem anh ta đang chơi trò gì, nhưng có thứ gì đó ngăn tôi lại. Tôi muốn biết anh ta đang che giấu điều gì, phát hiện ra anh ta đang sống ở đâu.
Tôi muốn biết nhiều hơn nữa trước khi lộ diện với anh ta.
Vài phút sau, chiếc SUV to tướng màu đen ra khỏi bãi đỗ xe. Tôi nổ máy và bám theo, cẩn thận để không đi quá sát. Không mấy quen với việc lái xe số sàn, tôi chỉ dừng xe trước một nửa số đèn đỏ trên đường. Vừa rủa thầm, tôi vừa điên cuồng nhấn chân ga, kinh hoàng với ý nghĩ sẽ mất dấu Jesper lúc này, khi mà rốt cuộc tôi đã tóm được anh ta.
Đến gần Roslagstull, dòng xe cộ đông hơn rõ rệt. Tôi dừng xe ngay đằng sau Jesper, ở giữa một cơn thủy triều xe cộ từ chỗ làm trở về nhà. Jesper đi vào đường E18, về phía Bắc, rồi đến gần Djursholm thì ra khỏi đường lớn trước khi lái xe chậm lại. Tôi bám theo anh ta, và để cho khoảng cách giữa hai chiếc xe tăng dần. Không có chiếc xe nào khác ở gần chúng tôi, cả đằng trước lẫn đằng sau. Chúng tôi đi qua những ngôi biệt thự xa hoa nằm giữa những khu vườn được chiếu sáng rực rỡ chẳng khác gì những công viên. Một trung tâm thương mại nhỏ lướt qua bên trái chúng tôi. Một siêu thị Coop, một hiệu sách, một quảng trường nhỏ có trồng vài cái cây trơ trụi. Và cái cảm giác lạ lùng ấy lại dâng lên trong tôi: cảm giác đang sống trong một bộ phim, tiến lên giữa những quang cảnh bài trí bằng giấy nện, về phía một thứ kết cục. Nhưng thể loại phim là gì thì tôi còn chưa biết. Một thảm kịch, một phim trinh thám chăng? Hay một bi kịch?
Chúng tôi đến gần một dòng sông. Mặt nước trải rộng trong bóng đêm trước mặt tôi, đen tối và phẳng lặng như một tấm lụa. Jesper rẽ sang phải, tôi bám theo. Nỗi tò mò trong tôi trỗi dậy, và càng lúc tôi càng có cảm giác mình đang đến gần cái kết. Chúng tôi men theo bờ sông trong một lát. Ở đây, các biệt thự còn to rộng hơn, trông chúng chẳng khác gì những lâu đài nhỏ: tôi tự hỏi liệu những cư dân sống ở đó có thực sự là người bình thường hay không, hay những tòa nhà này là nơi đặt trụ sở của các doanh nghiệp hoặc các đại sứ quán.
Tôi không nhận thấy rằng Jesper đã giảm tốc độ, và suýt thì đâm sầm vào chiếc xe to tướng của anh ta. Anh ta rẽ phải, đi vào một con phố nhỏ, và tôi chờ vài giây trước khi rẽ theo. Hai bên đường phố là hai hàng cây lá xanh, nào hoàng dương, nào thông đỏ, nào trắc bách diệp. Lá ướt chất thành đống trên vỉa hè chật hẹp. Ở đây, những ngôi nhà có vẻ khiêm tốn hơn, chúng hoàn toàn có thể xuất hiện trên một tạp chí về trang trí và nghệ thuật sống kiểu như Vi i Villa . Tôi tắt đèn xe rồi tiếp tục lái xe chầm chậm đằng sau anh ta. Tôi không rời anh ta dù chỉ một bước, khi anh ta rẽ lần nữa. Trò chơi nho nhỏ của chúng tôi hầu như bắt đầu khiến tôi thích thú. Đây là lần đầu tiên tôi săn đuổi ai đó.
Jesper dừng lại đằng trước một ngôi nhà sơn trắng có phong cách thuần khiết. Ánh sáng ấm áp rọi qua những ô cửa sổ, nhuộm thảm cỏ rải đầy những chiếc lá vàng vẫn còn ướt nước mưa trong những sắc màu lấp lánh. Tôi tắt động cơ. Tôi chờ đợi. Tôi nhìn anh ta cầm chiếc cặp đen, đi đến tận cánh cổng bằng sắt rèn rồi giơ tay để xoay tay nắm cửa. Nhưng anh ta đổi ý, lùi lại một bước rồi đi vài mét về phía tôi, trên vỉa hè.
Thoạt tiên, tôi hoảng hồn khi nghĩ rằng anh ta sẽ phát hiện ra tôi, nhưng tôi nhanh chóng hiểu ra anh ta đi đâu.
Bên cạnh hàng rào có xếp những chồng gỗ xây dựng ướt nhẹp. Một trong số chúng được phủ một tấm bạt màu xanh. Bước qua vài tấm ván, Jesper đi về phía một công trình xây dựng gần như đã hoàn thiện, có lẽ là một ga ra, ở bên phải cánh cổng. Tường ngoài vẫn chưa sơn, và một tấm vải nhựa bị gió thổi bay phần phật trong ngưỡng của cái cửa tương lai. Anh ta ngồi xổm xuống, xem xét thứ gì đó trên mặt tiền. Rồi anh ta đứng dậy, quay người đi về phía ngôi nhà.
Ở trước cái công trình nhỏ hiện rõ trong bóng tối này, một ý nghĩ đè nặng tâm trí tôi: phải chăng tôi đang ngắm nhìn số tiền tiết kiệm đã bị đánh cắp của tôi? Phải chăng toàn bộ số tiền tôi dành dụm đã biến thành một cái ga ra dành để làm nơi cất chiếc xe to tướng màu đen của anh ta?
Lúc này, anh ta đang đứng trước cửa ra vào. Khi nhìn thấy anh ta bấm chuông thay vì thuần túy mở cửa, tôi chợt cảm thấy nghi ngờ: anh ta có thực sự sống ở đây không, hay chỉ được mời đến? Rồi tôi thấy anh ta lấy ra một chiếc chìa khóa và tra vào ổ - cùng lúc đó, cánh cửa mở ra từ bên trong, và một phụ nữ hiện ra trên ngưỡng cửa. Cô ta có mái tóc màu nâu, cao lớn, xinh đẹp, tôi nhìn thấy rõ ràng như thế bất chấp khoảng cách. Cô ta có cái ánh rạng rỡ, sự tự tin riêng có của những phụ nữ xinh đẹp - như thể bản thân giá trị của cô ta thể hiện qua dáng dấp của thân hình.
Cô ta nghiêng người về phía trước, và Jesper tặng cho cô ta một nụ hôn. Không phải một nụ hôn phớt trên má mà ta dành cho bạn bè hoặc các thành viên trong gia đình, mà là một nụ hôn dài thân thiết.
Thế rồi, tôi không nhìn thấy gì nữa. Ngôi nhà nhòa đi rồi biến mất, cơn mưa đang dội ầm ĩ trên nóc xe câm bặt. Tất cả chìm trong thứ bóng tối tĩnh mịch thảm hại.
Tôi chạy đến hụt hơi trong đêm đen. Tôi nghe thấy ai đó hét lên - một tiếng hét xé lòng, mãi không dứt. Phải nhiều giây sau, tôi mới nhận ra rằng người đang hét không phải ai khác ngoài tôi. Những cành cây đập vào mặt tôi, nước lạnh chảy dọc gáy tôi. Không biết từ đâu hiện ra, một cái ghế làm vườn chợt sừng sững trước mặt tôi. Tôi nhảy sang một bên, nhưng dù sao cũng vẫn đâm sầm vào cái ghế, khiến nó đổ xuống cùng một âm thanh ầm ĩ. Tôi tăng tốc, cảm thấy mình như một con vật bị săn đuổi. Tôi không còn nhớ mình đang làm gì ở đó trong bóng tối - tất cả những gì tôi biết, đó là tôi phải tự cứu mạng mình. Chạy trốn, thoát khỏi thứ gì đó kinh hoàng đang đe dọa toàn bộ cuộc sống của tôi.
Đôi giày của tôi lún sâu trong bùn, tôi trượt đi rồi lấy lại được thăng bằng và tiếp tục chạy, hai cánh tay giơ ra đằng trước như một người mù.
Một hàng rào hiện ra trong bóng tối - nó không cao lắm, chỉ chừng một mét. Không hề suy nghĩ, tôi bíu lấy cạnh hàng rào trèo lên. Nhưng ngay lập tức, tôi cảm thấy áo choàng của mình bị mắc vào đó. Tôi ngã chúi đầu xuống và đập mạnh sườn vào mặt đất. Cơn đau thật khó tả, tôi bị nghẹt thở, tâm trí tôi tối sầm và một tấm màn đen buông xuống trước mắt tôi.
Có thứ gì đó lướt qua má tôi. Tôi mở mắt và cố gắng suy nghĩ. Nhớ lại.
Trời tối. Tôi đang nằm dài trên mặt đất, trong một khu vườn, đẳng trước một căn biệt thự. Cách tôi vài mét là một hố cát. Nào xô, nào xẻng, nào những chiếc xe tải nhỏ màu vàng nằm rải rác trên mặt cát và trên thảm cỏ, giống như những cây nấm mồng gà mọc trên mặt đất rừng.
Tôi nằm trong tư thế này bao lâu rồi? Tôi cố trở dậy, nhưng được nửa chừng thì phải dừng lại. Bụng tôi rút lại trong một cơn co cơ dữ dội. Tôi gập người làm đôi, cuộn tròn, nhưng cơn đau vẫn không chịu tan đi. Tôi đưa mắt liếc nhanh xuống cổ tay trái - đồng hồ chỉ quá chín giờ một chút; tôi đã bất tỉnh trong khoảng một tiếng đồng hồ.
Tôi run rẩy trở dậy. Trong tư thế ngồi xổm, tôi đưa tay quờ lên mặt, lau lớp bùn và những cành cây nhỏ bám trên má. Tôi cố tìm cách hiểu.
Chậm rãi, nhưng không ngừng nghỉ, các ký ức trở lại trong tâm trí tôi. Tôi đang ở Djursholm, gần nhà Jesper Orre - ngôi nhà nơi anh ta sống chung với một phụ nữ xinh đẹp tóc nâu, có vẻ là thế. Sự phản bội của anh ta vượt xa tất cả những gì tôi có thể tưởng tượng ra. Tôi đã bị đánh lừa, bị lạm dụng, và hai lần thì đúng hơn là một lần. Bị cướp đoạt cả tiền lẫn tình yêu. Và đỉnh điểm của sự sỉ nhục, là bởi người đàn ông mà tôi coi như thần tượng.
Vậy là Jesper đang gặp gỡ một phụ nữ khác - và hẳn là anh ta đã làm như thế từ khi chúng tôi đi lại với nhau. Chính vì thế mà anh ta không chịu chính thức thừa nhận mối quan hệ của chúng tôi, đương nhiên rồi. Chính vì thế mà các cuộc gặp giữa chúng tôi nhất thiết chỉ được diễn ra trong căn hộ nhỏ ở Kapellgränd hoặc ở nhà tôi.
Nhưng chuyện này vẫn không hợp lý… Nếu chỉ muốn một chuyến phiêu lưu tình ái, một chung đụng thể xác, thì hẳn anh ta đã không muốn đính hôn! Tại sao anh ta lại tấn công con mèo của tôi, tiền của tôi, bức tranh của tôi? Và tại sao lại phải khiến tôi bị đuổi việc?
Còn một chuyện khác dằn vặt tôi. Những lời nói của Olga trở lại trong tâm trí tôi:
Bạn trai của cậu, anh ta là một người bệnh nhân cách.
Anh ta muốn sỉ nhục tôi chăng? Hủy hoại tôi? Phải chăng việc để tôi nhìn thấy anh ta thể hiện tình yêu trọn vẹn với vợ anh ta cũng là một phần của kế hoạch?
Tôi phát hiện ra một lỗ hổng trên hàng rào, liền lách người vào đó. Thật may mắn, bởi vì tôi không biết liệu mình có thể trèo qua nó một lần nữa hay không. Cơn đau ở bụng buộc tôi phải ngồi xổm mà vượt nốt phần đất còn lại trong tư thế người gập làm đôi. Trong vùng bóng tối trước mặt, tôi nhìn thấy chiếc ghế làm vườn bị xô đổ, và hiểu rằng tôi đang đi đúng đường.
Khi sắp sửa ra đến đường phố, tôi đi qua đằng trước một ngôi nhà hơi cổ lỗ bằng gỗ màu vàng. Qua một vạt cửa sổ, tôi nhìn thấy một phụ nữ và hai đứa trẻ đang ngồi trên ghế xô pha xem tivi. Ba người đang ăn bỏng ngô, vẻ hạnh phúc. Hạnh phúc và viên mãn. Trái ngược với tôi.
Cánh cửa xe đang mở, và chìa khóa vẫn cắm trên ổ. Tôi đổ sụp vào ghế lái rồi đóng sập cánh cửa lại sau lưng. Hình ảnh phản chiếu khuôn mặt tôi trông cáu bẩn, sưng vù, khiến tôi phát hoảng. Trông tôi giống hệt một ả điên. Một ả điên nguy hiểm. Tôi dùng chiếc khăn quàng để lau mặt, nhưng chỉ khiến lớp bùn loang rộng thêm chút nữa.
Tôi nổ máy xe và chậm rãi quay về phía thành phố. Tôi tránh những cú đạp phanh hoặc tăng tốc quá đột ngột, vì sợ rằng sẽ khiến cơn đau bụng trầm trọng thêm. Khi đã đỗ xe xong, trong lúc đi về phía cửa nhà, dưới màn mưa, tôi cầu trời để không gặp bất cứ hàng xóm nào: tôi không còn hơi sức đâu để bịa ra một lời giải thích cho vẻ ngoài khủng khiếp của mình. May thay, không có người nào xuất hiện. Mùi bụi bặm và tù hãm ngự trị trong tòa nhà vẫn không thay đổi. Khoang thang máy chìm trong bóng tối tĩnh mịch. Tòa nhà chẳng khác gì một nơi không người ở - một ngôi nhà bị ma ám.
Thang máy kêu cọt kẹt rồi dừng lại ở tầng sáu, và tôi bước ra bậc thềm. Tôi mở cửa nhà rồi đi vào căn hộ ấm áp của mình. Tôi quờ tay để cởi cúc áo choàng, chật vật cởi nó ra rồi thả cho nó rơi xuống sàn. Theo thói quen, tôi đưa mắt tìm Sigge trước khi nhớ ra là nó không còn ở đó. Tôi tháo giày rồi lao vào phòng tắm. Chiếc quần jean của tôi ướt sũng và đầy bùn, nhưng một thứ khác khiến tôi chú ý khi tôi cởi nó ra. Một vết lớn ở đũng quần. Tôi cúi xuống để nhìn cho rõ hơn, nhưng ngay trước đó tôi đã hiểu chuyện gì vừa xảy ra.
Là máu.
Tôi vừa mất đứa bé.