Bí Mật Trong Đêm Bão

Lượt đọc: 4005 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
OLIVIA – Phù dâu

Gặp lại Charlie làm tôi nhớ đến ngày tôi từng si mê anh. Thật ra chỉ mới vài năm trước thôi, nhưng khi ấy tôi vẫn còn là một con nhóc. Thật đáng xấu hổ khi nghĩ đến con nhóc tôi trước đây. Nhưng tôi cũng thấy thoáng buồn vì điều đó.

Tôi đang đi tìm một nơi nào đó để trốn tất cả bọn họ. Tôi đi qua những ngôi nhà tồi tàn bị bỏ lại từ thời còn có người sống trên đảo. Jules nói với tôi rằng người dân trên đảo bỏ nhà mà đi vì họ thấy cuộc sống trên đất liền dễ dàng hơn và họ cần điện cùng nhiều thứ khác. Tôi hiểu điều này. Nội chuyện mắc kẹt ở đây đã đủ làm người ta phát điên rồi. Kể cả có một chiếc thuyền để đi vào đất liền đi nữa, bạn vẫn cách xa bất cứ nơi nào cả triệu dặm. Cửa tiệm H&M gần nhất, tôi không biết nữa, hẳn là cách cả mấy trăm dặm. Tôi luôn có cảm giác rằng mẹ và tôi sống biệt lập, nhưng giờ tôi thấy biết ơn vì chúng tôi không sống trên một hòn đảo chơi vơi giữa Đại Tây Dương như thế này. Vậy nên tôi hiểu tại sao người ta muốn rời đảo. Nhưng nhìn những ngôi nhà quạnh hiu với cửa sổ trống hoác, dáng vẻ xiêu vẹo, thật khó không nghĩ rằng nhiều chuyện kinh khủng từng xảy ra ở nơi này.

Hôm qua, tôi đã trông thấy thứ gì đó ở một bãi biển, nó lớn hơn tất cả những tảng đá, xám xịt nhưng có vẻ mềm mượt hơn. Tôi lại gần để nhìn cho rõ. Đó là xác một con hải cẩu. Một con hải cẩu con, tôi nghĩ vậy, vì nó quá bé. Tôi nhích lại gần hơn một chút và rồi tôi bị sốc. Ở một bên, lánh khỏi tầm mắt của tôi trước đó, cơ thể con hải cẩu toác ra, máu đỏ sẫm ứa thành dòng. Tôi không thể xóa hình ảnh ấy ra khỏi đầu mình. Kể từ lần ấy, nơi này làm tôi liên tưởng đến cái chết.

Tôi chỉ mất vài phút để xuống đến hang động, nơi được đánh dấu trên một tờ bản đồ hòn đảo trong lâu đài Folly. Nó được gọi là Hang động Thì thầm . Hang động này giống như một vết thương hở trên mặt đất—mở ra ở cả hai đầu. Bạn có thể rơi vào bên trong mà không nhận ra vì lối vào bị che khuất bởi những trảng cỏ cao. Hôm qua, tôi suýt chút nữa đã bị ngã vào đó. Nếu thế thật thì có khi tôi sẽ bị gãy cổ. Như vậy hẳn sẽ phá hỏng đám cưới hoàn hảo của Jules chăng? Suy nghĩ này gần như đã làm tôi mỉm cười.

Tôi trèo vào bên trong hang động, xuống những tảng đá ở một bên nhìn giống như những bậc thang. Mọi tiếng động trong đầu tôi nhỏ lại và tôi dần dễ thở hơn, kể cả khi có một thứ mùi lạ thường ở nơi này—giống như lưu huỳnh, và có thể còn cả thứ gì đó đang thối rữa. Có lẽ là từ đám rong biển ở khắp nơi, từng đống to tướng đen sẫm. Hoặc có lẽ mùi hôi bốc ra từ những bức tường lốm đốm địa y vàng vọt của hang động.

Trước mặt tôi là một bãi biển đá cuội bé xíu và biển khơi mênh mông. Tôi ngồi xuống một tảng đá. Đá ẩm ướt, nhưng toàn bộ nơi này đều vậy. Tôi có thể cảm nhận cảm giác âm ẩm trên quần áo của mình khi thay đồ sáng nay, như thể chúng chưa khô hẳn sau khi giặt. Nếu liếm môi, tôi có thể nếm được vị của muối.

Tôi nghĩ đến viễn cảnh ngồi ở đây thật lâu, thậm chí suốt cả đêm. Tôi có thể trốn ở đây cho đến khi buổi lễ kết thúc, cho đến khi mọi chuyện trôi qua. Jules dĩ nhiên sẽ phát điên lên. Mặc dù… có lẽ chị ấy sẽ giả vờ tức giận, nhưng thật ra chị sẽ thấy nhẹ nhõm cả người trong thầm lặng. Tôi không nghĩ chị ấy thật lòng muốn tôi xuất hiện trong đám cưới chút nào. Tôi nghĩ chị ghét tôi vì mẹ hòa hợp với tôi hơn và vì tôi có một ông bố ít nhất là thỉnh thoảng muốn gặp mình. Tôi biết mình đang là một đứa xấu tính. Thỉnh thoảng, Jules đối xử tốt với tôi, như khi chị cho tôi ở nhờ căn hộ ở London vào mùa hè năm ngoái. Và khi nhớ ra điều này tôi cảm thấy thật tệ, như thể có một mùi vị kinh tởm trong miệng tôi.

Tôi lấy điện thoại ra. Sóng ở đây quá tệ nên Instagram của tôi bị đứng với duy nhất một tấm ảnh trên cùng. Dĩ nhiên đó là bài đăng mới nhất của Ellie. Như thể họ đang chế nhạo tôi. Những bình luận bên dưới:

Hai CẬU nha! 💛💛💛

TRỜI ĐẤT ƠI dễ thương quáaaaa

bố + mẹ đây rồi

#mood 💛

vậy giờ công khai rồi đúng không? 😉

Tôi vẫn đau lòng. Một nỗi đau đớn ở ngay giữa ngực tôi. Tôi nhìn gương mặt tươi cười tự mãn của họ, và một phần trong tôi muốn ném điện thoại vào tường, mạnh nhất có thể. Nhưng làm thế sẽ chẳng giải quyết được những vấn đề của tôi. Chúng ở ngay đây với tôi.

Tôi nghe thấy tiếng động trong hang—tiếng bước chân—và suýt làm rơi điện thoại vì sốc. “Ai đó?” Tôi hỏi. Giọng tôi nghe sợ hãi và nhỏ xíu. Tôi thật lòng mong không phải là tay phù rể, Johnno. Trước đó tôi đã thấy hắn nhìn tôi.

Tôi đứng dậy và bắt đầu chui ra khỏi hang, nép mình sát vào tường, nơi được bao phủ bởi hàng ngàn con hàu tí hon nham nhám làm xước ngón tay tôi. Cuối cùng, tôi thò đầu ra khỏi bức tường đá.

“Ôi Chúa tôi!” Người đó lùi về phía sau và đặt tay lên ngực. Là vợ của Charlie. “Chúa ơi! Em làm chị sợ muốn chết. Chị không nghĩ có ai ở dưới này.” Chị ta có một thổ âm hay hay, giọng miền Bắc. “Em là Olivia đúng không? Chị là Hannah, vợ của anh Charlie.”

“Vâng,” tôi nói. “Chào chị.”

“Em đang làm gì ở đây vậy?” Chị ấy liếc vội qua vai tôi, như thể đang kiểm tra xem có ai lắng nghe chúng tôi không. “Tìm một nơi để trốn à? Chị cũng thế.”

Tôi quyết định thích chị ấy hơn một chút vì điều này.

“Ồ,” chị nói, “nghe có vẻ tệ, phải không? Chỉ là—chị đoán Charlie và Jules sẽ dễ nói chuyện hơn khi không có chị. Em biết đấy, họ thân nhau rất lâu rồi và thời gian ấy không có chị.”

Chị ấy nghe có vẻ chán chường. Thân nhau rất lâu. Tôi chắc chắn đến chín mươi phần trăm là Charlie và Jules đã từng ngủ với nhau trong quá khứ. Tôi tự hỏi không biết Hannah có bao giờ nghĩ đến chuyện này không.

Hannah ngồi xuống một thềm đá. Tôi cũng ngồi, vì tôi đến đây trước mà. Tôi thật sự ước chị ấy hiểu ý tôi và để tôi một mình. Tôi lôi bao thuốc lá ra khỏi túi và đốt một điếu. Tôi chờ xem Hannah có nói gì không. Chị ấy không nói gì. Vì vậy, tôi tiến thêm một bước, để thử chị ấy, tôi đoán là thế, và mời chị một điếu cùng chiếc bật lửa của tôi.

Chị ấy nhăn mặt. “Chị không nên hút,” chị nói, đoạn thở dài. “Nhưng tại sao lại không chứ? Quãng đường bọn chị đến được đây điên rồ lắm—đến giờ chị vẫn còn run.” Chị giơ tay lên cho tôi xem.

Chị châm lửa, hít vào một hơi dài và thở ra thật mạnh. Tôi để ý thấy chị hơi choáng váng. “Ồ. Xộc thẳng lên đầu chị đấy. Lâu lắm rồi chị không hút thuốc. Chị bỏ từ lúc có thai. Nhưng thời đi club chị hút nhiều lắm.” Chị nhìn tôi. “Phải, chị biết—em đang nghĩ hẳn là từ cả triệu năm trước. Chị cũng cảm thấy thế.”

Tôi cảm thấy hơi có lỗi, vì đúng là tôi đã nghĩ như thế thật. Nhưng nhìn kỹ hơn, tôi có thể thấy chị ấy xỏ bốn khuyên tai ở một bên và có một hình xăm nơi cổ tay, bị ống tay áo giấu đi một nửa. Có lẽ có một khía cạnh khác trong con người chị.

Hannah lại hít một hơi thật sâu. “Chúa ơi, đã thật. Chị tưởng khi chị bỏ thuốc là sẽ bỏ được luôn, hay không thấy nhớ nhung gì.” Chị bật cười, tiếng cười to và trầm. “Phải. Đã không xảy ra.” Chị nhả khói, bốn vòng tròn điệu nghệ xuất hiện.

Tôi không ngăn được cảm giác ấn tượng. Callum từng thử chiêu này nhưng anh ấy không bao giờ thành thạo.

“Vậy em đang học đại học hả?” Chị ấy hỏi.

“Vâng,” tôi đáp.

“Trường nào?”

“Exeter.”

“Đó là một ngôi trường tốt, đúng không?”

“Ừm,” tôi nói. “Chắc vậy.”

“Chị không học đại học,” Hannah nói tiếp. “Không ai trong nhà chị học lên đại học hết,” chị dừng lại vì ho, “trừ em gái chị, Alice.”

Tôi không biết phải nói gì. Tôi thực sự không biết người nào không học đại học cả. Kể cả mẹ cũng học trường diễn xuất.

“Alice lúc nào cũng là đứa thông minh,” Hannah nói tiếp. “Chị thì là đứa quậy, nếu em có thể tin điều đó. Bọn chị học chung ở một ngôi trường tầm thường nhưng Alice tốt nghiệp với điểm số xuất sắc.” Chị ấy gạt tàn thuốc. “Xin lỗi em, chị biết mình đang nói hơi nhiều. Dạo này chị hay nghĩ về con bé.”

Tôi nhận thấy khuôn mặt chị ấy đã thay đổi. Nhưng tôi không nghĩ mình có thể hỏi chị ấy về điều đó, đơn giản vì chúng tôi là hai người hoàn toàn xa lạ.

“Dù sao thì,” Hannah nói tiếp. “Em thích Exeter không?”

“Em không học ở đó nữa,” tôi đáp. “Em bỏ học rồi.” Tôi không biết điều gì đã khiến tôi nói ra chuyện đó. Sẽ dễ dàng hơn rất nhiều nếu tôi diễn, vờ như mình vẫn đang theo học. Nhưng tôi đột nhiên có cảm giác mình không muốn nói dối chị ấy.

Hannah nhíu mày. “Ồ vậy à? Em không thích học hả?”

“Không,” tôi trả lời. “Em đoán vậy… Em đã có bạn trai. Rồi anh ấy bỏ em.” Chà, nghe mới thảm hại làm sao.

“Nó hẳn là một thằng tồi thực thụ,” Hannah nói, “nếu em bỏ học vì nó.”

Khi tôi nghĩ về tất cả mọi chuyện đã xảy ra năm ngoái, đầu óc tôi nóng lên rồi trống rỗng và tôi không nghĩ được gì cho ra hồn hay sắp xếp được điều gì trong đầu cả. Tất cả đều vô nghĩa, nhất là lúc này, khi tôi cố gắng ghép các mảnh ghép lại với nhau. Tôi nghĩ mình không thể giải thích mà không kể cho chị ấy nghe tất tần tật mọi chuyện. Vậy nên tôi chỉ nhún vai và nói, “Chà, em đoán anh ấy là người bạn trai đúng nghĩa đầu tiên của em.”

Đúng nghĩa tức là có thêm một người chỉ để chơi đùa ở những buổi tiệc tại nhà của bạn bè. Nhưng tôi không nói điều này với Hannah.

“Và em yêu cậu ta,” chị nói.

Chị ấy không nói điều này như một câu hỏi, nên tôi không thấy mình phải trả lời. Cùng lúc, tôi lại gật đầu. “Đúng,” tôi đáp. Giọng tôi thốt ra rất nhỏ và rõ. Tôi không hề tin vào tình yêu sét đánh cho đến khi tôi thấy Callum nơi quầy bar trong tuần lễ đón sinh viên mới, chàng trai với mái tóc xoăn đen và đôi mắt xanh biển tuyệt đẹp. Anh nở một nụ cười chậm rãi với tôi và tôi có cảm giác rằng như thể tôi đã biết anh từ trước. Như thể chúng tôi đã luôn có ý định đến với nhau, tìm thấy nhau.

Callum nói yêu tôi trước. Tôi rất sợ phải thổ lộ. Nhưng rồi cuối cùng tôi cảm thấy mình cũng phải nói ra điều đó, tựa như cảm xúc bùng nổ trào ra khỏi tôi vậy. Khi chia tay tôi, anh nói sẽ yêu tôi mãi mãi. Nhưng điều này hoàn toàn vớ vẩn. Nếu thật lòng yêu một người, bạn sẽ không làm bất cứ điều gì khiến họ đau lòng.

“Em không bỏ học chỉ vì anh ấy chia tay em,” tôi nói nhanh. “Là…” Tôi hít vào một hơi thuốc dài. Tay tôi run lên. “Em nghĩ nếu Callum không bỏ em, tất cả những chuyện sau đó sẽ không xảy ra.”

“Tất cả những chuyện sau đó?” Hannah hỏi. Chị ngồi gần lại, tò mò.

Tôi không trả lời. Tôi đang cố gắng tìm cách để nói tiếp, nhưng tôi không thể tìm được từ phù hợp. Chị không giục tôi. Vậy nên có một khoảng lặng dài, cả hai chúng tôi chỉ ngồi yên và hút thuốc.

Sau đó: “Chết tiệt!” Hannah thảng thốt. “Có mình chị thấy vậy, hay là trời tối hơn rất nhiều trong khi chúng ta ngồi đây?”

“Em nghĩ mặt trời đã bắt đầu lặn,” tôi đáp. Từ đây, chúng tôi không thể nhìn thấy được gì vì chúng tôi không ngồi đúng hướng, nhưng vẫn có thể thấy ánh hồng trên bầu trời.

“Ôi trời,” Hannah thốt lên. “Có lẽ chúng ta nên quay lại lâu đài Folly thôi. Charlie ghét đi trễ hơn bất cứ chuyện gì. Đúng kiểu của giáo viên. Chị đoán chị có thể trốn ở đây thêm mười phút nữa nhưng...” Chị ấy đang dụi điếu thuốc.

“Chị đi đi,” tôi nói. “Không sao. Không có gì quan trọng lắm.”

Chị nheo mắt nhìn tôi. “Nghe có vẻ quan trọng đấy chứ.”

“Không đâu,” tôi đáp. “Em nói thật đấy.”

Tôi không thể tin được rằng suýt chút nữa mình đã nói chị nghe tất cả. Tôi vẫn chưa kể cho ai nghe những điều này. Kể cả bạn bè mình. Thật lòng tôi thấy nhẹ nhõm. Nếu tôi kể cho chị biết, tôi sẽ không rút lại được. Tất cả sẽ phơi bày ra ngoài kia với thế giới: những gì tôi đã làm.

« Lùi
Tiến »