Bí Mật Trong Đêm Bão

Lượt đọc: 4004 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
HANNAH – Khách đi chung

Cuối cùng chúng tôi cũng đến được vùng nước đằm hơn nơi vịnh nhỏ của hòn đảo và tôi đã say sóng đến ba lần, người ướt sũng và lạnh thấu xương, kiệt quệ như một chiếc giẻ lau cũ và bấu chặt lấy Charlie như thể anh là một chiếc bè cứu hộ. Tôi không chắc mình sẽ bước xuống thuyền như thế nào nữa vì hai chân tôi nhũn ra như không còn xương. Tôi tự hỏi liệu Charlie có xấu hổ khi đến nơi cùng với tôi trong tình trạng thế này không. Anh ấy lúc nào cũng hơi là lạ khi ở bên Jules. Mẹ tôi gọi như vậy là “làm màu”.

“Ồ xem kìa,” Charlie nói, “em thấy bãi biển đằng kia không? Đúng là cát trắng thật.” Tôi có thể nhìn thấy nước biển chuyển sang màu xanh ngọc đáng kinh ngạc ở những vùng nước nông, ánh sáng nhảy múa trên những ngọn sóng. Ở một bên, đất nhấp nhô thành những vách đá cao ngất và những ngọn núi khổng lồ, tách biệt với phần còn lại. Bên kia là một lâu đài nhỏ, chơ vơ ngay mũi đất, ở dưới là vài mỏm đá và mặt biển cuộn sóng.

“Nhìn tòa lâu đài kìa,” tôi nói.

“Anh nghĩ đó là lâu đài Folly,” Charlie đáp. “Jules gọi như vậy.”

“Người thượng lưu bao giờ cũng có một cái tên thật đặc biệt cho mọi thứ.”

Charlie tảng lờ tôi. “Mình sẽ ở đó. Chắc sẽ vui lắm, và còn giúp em khuây khỏa nữa đúng không? Anh biết tháng này lúc nào cũng mệt mỏi.”

“Phải,” tôi gật đầu.

Charlie siết chặt tay tôi. Cả hai cùng im lặng trong giây lát.

“Và, em biết không,” anh bất ngờ nói, “lần này không có lũ trẻ để chúng ta đổi gió và được trẻ lại.”

Tôi nhìn anh. Liệu có chút buồn bã trong giọng nói của anh không? Đúng là gần đây, chúng tôi đã không làm được gì nhiều ngoại trừ nuôi nấng hai đứa trẻ. Thậm chí đôi khi tôi còn cảm giác Charlie hơi ghen với tình yêu và sự chú ý tôi dành cho các con.

“Còn nhớ lúc mới cưới,” Charlie đã nói trước đó một tiếng khi chúng tôi lái xe qua vùng đồng quê Connemara xinh đẹp, trầm trồ trước rừng cây thạch nam lá đỏ và những đỉnh núi tối sẫm, “khi chúng ta nhảy lên xe lửa với một cái rạp và đi cắm trại đâu đó ngoài trời vào cuối tuần không? Chúa ơi, cảm giác đã lâu lắm rồi.”

Hồi đó, chúng tôi dành cả cuối tuần để làm tình, chỉ dừng lại để ăn uống hoặc đi dạo. Khi ấy, chúng tôi lúc nào cũng có một chút tiền dư dả. Phải, tôi biết giờ đây cuộc sống của vợ chồng tôi giàu có theo một cách khác, nhưng tôi biết Charlie có ý gì. Chúng tôi là cặp đôi đầu tiên trong nhóm bạn của mình có con—tôi mang thai Ben trước khi kết hôn. Mặc dù tôi không muốn thay đổi bất cứ điều gì, tôi vẫn tự hỏi có phải liệu chúng tôi đã bỏ lỡ một vài năm vui chơi vô tư lự hay không. Có một con người khác trong tôi mà thỉnh thoảng tôi cảm giác mình đã đánh mất. Cô gái luôn nán lại uống thêm một ly và thích khiêu vũ. Thỉnh thoảng tôi thấy nhớ cô ấy biết bao.

Charlie nói đúng. Chúng tôi cần đi chơi cuối tuần, chỉ hai chúng tôi thôi. Tôi chỉ ước rằng cuộc chạy trốn đúng nghĩa đầu tiên của vợ chồng tôi sau một thời gian rất dài không diễn ra tại đám cưới xa hoa của cô bạn có phần đáng sợ của Charlie.

Tôi không muốn vắt óc nghĩ xem lần cuối cùng chúng tôi quan hệ là khi nào, vì tôi biết câu trả lời sẽ thật đáng buồn. Dù sao thì cũng đã lâu lắm rồi. Để dành cho cuối tuần đặc biệt này, tôi đã wax vùng bikini sau… Chúa ơi, một khoảng thời gian khá dài, tuy nhiên đó là nếu không tính những hộp chứa miếng dán tẩy lông nho nhỏ trong tủ phòng tắm, hầu hết là mới nguyên chưa đụng đến. Kể từ khi có con, đôi khi tôi có cảm giác chúng tôi giống như đồng nghiệp hay đối tác trong một công ty start-up nhỏ bé và chông chênh mà cả hai phải dồn hết sự chú ý vào thay vì là người yêu. Người yêu. Lần cuối cùng chúng tôi nghĩ về nhau như thế là khi nào?

“Khỉ thật,” tôi thốt lên để đánh lạc hướng bản thân khỏi dòng suy nghĩ này, “hãy nhìn rạp cưới kìa! To khủng khiếp.” Nó lớn đến nỗi trông giống một thành phố được phủ bạt hơn là một cấu trúc đơn lẻ. Nếu ai đó có một cái rạp thật sự lộng lẫy, người đó hẳn là Jules.

Phần còn lại của hòn đảo nhìn thậm chí còn khắc nghiệt hơn dáng vẻ của nó từ xa, nếu điều này là có thể. Thật lạ thường khi cái nơi chốn không mấy thân thiện này sẽ là chỗ ở của chúng tôi trong vài ngày tới. Khi đến gần hơn, tôi có thể thấy một dãy lúp xúp mấy căn nhà nhỏ tối tăm phía sau lâu đài Folly. Trên đỉnh đồi, vượt lên cả rạp cưới là một dãy những hình thù tối đen. Ban đầu, tôi tưởng đó là người—một đội quân đang chờ chúng tôi đến. Chỉ có điều họ có vẻ bất động một cách dị thường. Khi lại gần hơn, tôi nhận ra những hình thù thẳng tắp kỳ quái ấy có vẻ là những điểm đánh dấu mộ. Và thứ nhìn như những cái đầu tròn to tướng hóa ra là cây thánh giá kiểu Celtic với vòng tròn phủ lên thánh giá.

“Họ kìa!” Charlie nói. Anh vẫy tay.

Lúc này, tôi nhìn thấy một nhóm người trên cầu tàu đang vẫy tay chào. Tôi đưa ngón tay lên chải tóc, mặc dù với kinh nghiệm lâu năm, tôi biết mình có lẽ chỉ đang làm cho nó trở nên bù xù hơn. Tôi ước mình có một chai nước để uống ực một hơi, xoa dịu vị chua trong miệng.

Khi chúng tôi đến gần, tôi nhận ra họ dễ hơn. Tôi trông thấy Jules, và thậm chí ở khoảng cách này, tôi vẫn thấy rõ rằng cô ấy nhìn không chê vào đâu được: người duy nhất có thể mặc đồ trắng ở một nơi như thế này mà không lập tức làm bẩn quần áo. Đứng gần Jules và Will là hai người phụ nữ mà tôi chỉ có thể đoán rằng hẳn là người thân của Jules—mái tóc tối màu bóng bẩy của họ tiết lộ điều đó.

“Kia là mẹ của Jules,” Charlie nói, chỉ tay về phía người phụ nữ lớn tuổi hơn.

“Ồ,” tôi thốt lên. Bà ấy không giống những gì tôi hình dung chút nào. Bà mặc một chiếc quần jean bó màu đen, kính râm mắt mèo cài ngược lên mái tóc kiểu bob sáng bóng. Không đủ già để có một cô con gái ba mươi mấy tuổi.

“Phải, bà ấy sinh Jules khi còn trẻ lắm,” Charlie nói như thể đọc được suy nghĩ của tôi. “Và kia là—Chúa ơi! Anh đoán là Olivia. Em gái cùng mẹ khác cha bé bỏng của Jules.”

“Cô bé nhìn không được bé bỏng cho lắm,” tôi nhận xét. Cô bé cao hơn cả Jules và mẹ; dáng người khác hẳn Jules vốn có nhiều đường cong. Cô bé trông vô cùng nổi bật, có thể nói là lộng lẫy, làn da trắng sứ theo kiểu mà chỉ đẹp khi kết hợp cùng một mái tóc đen nhánh như của cô bé. Đôi chân trong ống quần jean nhìn như thể hai đường thẳng mỏng dài được vẽ bằng chì than. Chúa ơi, tôi sẽ bất chấp để có được một đôi chân như thế.

“Anh không tin nổi nó đã lớn nhường này,” Charlie nói. Anh đang thì thầm bởi chúng tôi đã đến đủ gần để họ có thể nghe được. Giọng anh có vẻ hoảng hốt.

“Nó là cô bé từng cảm nắng anh đúng không?” Tôi hỏi, lật lại một chi tiết từ một lần nói chuyện với Jules mà tôi nhớ mang máng.

“Phải,” anh trả lời, nở một nụ cười ảm đạm. “Chúa ơi, Jules từng trêu chọc anh suốt về điều đó. Chuyện đó xấu hổ ra trò. Vui thì có vui nhưng cũng xấu hổ. Cô bé từng tìm đủ mọi lý do để đến bắt chuyện với anh, lảng vảng xung quanh với kiểu cách khiêu khích khá ghê gớm so với một cô nàng mười ba tuổi.”

Tôi quan sát cô gái xinh đẹp tuyệt trần trên cầu tàu và thầm nghĩ, Em đoán bây giờ anh sẽ không quá xấu hổ nữa.

Mattie đột nhiên bận rộn loay hoay cạnh chúng tôi, ông đang treo các giá đỡ ở một bên thuyền, chuẩn bị sẵn một sợi dây.

Charlie bước đến: “Để tôi giúp…”

Mattie vẫy tay xua Charlie đi, tôi đoán điều này làm anh hơi phật ý.

“Quăng ra đây!” Will sải bước lên cầu tàu về phía chúng tôi. Trên ti-vi, anh ấy thật đẹp trai. Ngoài đời, anh ấy… chà, anh ấy đẹp trai kinh khủng. “Để tôi giúp một tay!” Anh nói với Mattie.

Mattie ném cho Will một sợi dây và anh dễ dàng bắt lấy nó, lộ ra một phần bụng chắc khỏe bên dưới chiếc áo len Aran. Tôi tự hỏi liệu có phải Charlie bên cạnh tôi đang bực tức không. Tàu thuyền là lĩnh vực của Charlie: hồi còn trẻ anh từng là huấn luyện viên đua thuyền. Nhưng mọi thứ ngoài trời có vẻ lại là sở trường của Will.

“Chào mừng hai người!” Anh ấy cười tươi và chìa tay về phía tôi. “Cần tôi đỡ không?” Tôi không thật sự cần nhưng vẫn nắm lấy tay anh. Anh đỡ dưới nách tôi và nhấc tôi qua mạn thuyền như thể tôi nhẹ không khác gì một đứa trẻ. Tôi ngửi thấy thoang thoảng một mùi hương nhẹ nhàng, nam tính—rêu và gỗ thông—rồi thất vọng nhận ra mình đang có mùi gì: tổng hợp của nôn mửa và rong biển.

Tôi có thể nói ngay rằng anh ấy thật sự sở hữu điều ấy ngoài đời thật, sự quyến rũ và ma lực của mình. Trong một bài báo tôi đọc về Will khi xem chương trình của anh—bởi rõ ràng là tôi phải Google mọi thứ có thể tìm được về anh ấy rồi—một phóng viên đã đùa rằng cô ấy chỉ xem chương trình vì cô ấy không thể rời mắt khỏi Will. Rất nhiều người đã nổi giận, khẳng định như vậy là một hành vi xem thường Will, rằng nếu bài báo được viết bởi một nam phóng viên, anh ta chắc chắn sẽ hứng chịu vô số chỉ trích. Nhưng tôi đoán là bộ phận PR của chương trình đã mở sâm-panh ăn mừng.

Thật lòng mà nói, tôi có thể hiểu ý mà cô phóng viên ấy muốn nói. Có rất nhiều cảnh quay Will cởi trần hay hổn hển chinh phục một ngọn núi đá, lúc nào trông anh cũng hấp dẫn vô cùng. Nhưng không chỉ có thế. Anh có một cách giao tiếp với máy quay rất đặc biệt, truyền tải được sự thân mật, để bạn cảm thấy như thể mình đang nằm cạnh anh trong một nơi trú ẩn tạm bợ mà anh dựng lên từ cành và vỏ cây, chớp mắt nhìn vào ánh sáng từ đèn pin của anh. Đó là cảm giác cô đơn nhưng vẫn có người đồng hành, chỉ có bạn và anh giữa nơi hoang dã. Đó chính là sức quyến rũ của anh.

Charlie chìa tay ra với Will. “Ôi, gì đây chứ?” Will nói, làm ngơ để ôm chầm lấy Charlie thay vì bắt tay. Từ chỗ đứng của mình, tôi có thể thấy dáng lưng Charlie căng thẳng.

“Chào Will,” Charlie nói với một cái gật đầu cộc lốc, sau đó bước đi ngay lập tức. Thật quá thô lỗ trong khi Will đang nồng nhiệt như vậy.

“Charlie!” Jules bước đến phía trước, dang tay ra. “Lâu lắm rồi mới gặp anh đấy. Chúa ơi, em nhớ anh quá!”

Jules, người phụ nữ khác trong đời Charlie. Người phụ nữ quan trọng nhất đời anh—cho đến khi tôi xuất hiện. Họ ôm nhau một lúc lâu.

Sau đó, chúng tôi theo chân Jules và Will đi về phía lâu đài Folly. Will kể rằng lâu đài ban đầu là một công trình phòng thủ bờ biển, sau đó được một người Ireland giàu có biến thành nơi nghỉ dưỡng cách đây một thế kỉ. Nhưng nếu bạn không biết, bạn gần như có thể tin đây là một công trình tồn tại từ thời trung cổ. Có một tháp canh nhỏ và ở giữa các cửa sổ lớn là những cửa sổ nhỏ hơn. Charlie nói đó là “lỗ châu mai giả”, anh khá thích tìm hiểu về những lâu đài.

Trên đường đi, chúng tôi thấy một nhà nguyện, hay đúng hơn là những gì còn sót lại của nó, ẩn sau lâu đài Folly. Mái nhà dường như đã biến mất hoàn toàn, chỉ để lại những mảng tường và năm cây cột cao hướng lên bầu trời—thứ có lẽ từng là đỉnh tháp. Cửa sổ là những cái lỗ trống trơn nhìn vào tường đá và toàn bộ mặt trước nhà nguyện hẳn đã đổ sụp. “Đây là nơi sẽ diễn ra buổi lễ vào ngày mai,” Jules nói.

“Đẹp quá,” tôi đáp. “Lãng mạn thật.” Tôi phải nói cho hợp tình huống. Mà tôi cho rằng nó cũng đẹp, theo một cách đối nghịch. Charlie và tôi kết hôn trong tòa hộ tịch địa phương. Hiển nhiên là không đẹp đẽ gì: một căn phòng chật chội của thành phố, hơi cũ kỹ và kém thoải mái. Jules cũng tham dự, nhìn có phần lạc lõng trong bộ trang phục thiết kế riêng của cô ấy. Mọi sự xong xuôi sau khoảng hai mươi phút, chúng tôi còn gặp cặp đôi kế tiếp bước vào khi chúng tôi đi ra.

Nhưng tôi không muốn kết hôn ở một nơi như nhà nguyện. Phải, nó rất đẹp, song có điều gì đó bi thảm ở vẻ đẹp này, thậm chí cả hơi hướm chết chóc. Tòa nhà sừng sững trên nền trời như một bàn tay với những ngón tay dài vặn vẹo, trồi lên từ mặt đất. Một dáng vẻ khiếp hãi toát lên từ nơi này.

Tôi quan sát Will và Jules khi chúng tôi đi theo họ. Tôi không bao giờ hình dung Jules là kiểu người thích động chạm, nhưng tay cô ấy sờ mó khắp người Will, tựa như cô ấy không thể không làm việc đó. Có thể dễ dàng biết được họ làm tình rất thường xuyên. Thật khó coi khi thấy tay cô trượt vào túi sau quần jean hay cho vào bên dưới lớp áo của anh ấy. Tôi cá là Charlie cũng để ý thấy. Tuy vậy, tôi sẽ không nhắc đến chuyện này. Làm vậy chỉ lôi kéo sự chú ý vào chuyện chăn gối ít ỏi của chúng tôi mà thôi. Chúng tôi từng có đời sống tình dục thăng hoa và phóng khoáng. Nhưng gần đây, cả hai lúc nào cũng kiệt sức. Và tôi tự hỏi liệu có phải từ khi có con, tôi có cảm giác khác với Charlie, hay anh có còn thích thú tôi nữa không khi bộ ngực hiện tại của tôi đã không còn như trước lúc cho con bú, khi bây giờ đã có một phần da thịt chùng nhão lạ lùng ở bụng tôi. Tôi biết mình không nên hỏi, vì cơ thể tôi đã mang đến một phép màu; hay đúng hơn là hai. Tuy vậy, chuyện hai người khát khao nhau vẫn quan trọng phải không?

Jules chưa từng có một mối quan hệ dài lâu nào trong suốt thời gian tôi và Charlie ở bên nhau. Tôi luôn có cảm giác cô ấy không có thời gian cho bất cứ điều gì thật sự nghiêm túc vì quá chuyên chú cho công việc ở The Download . Charlie rất thích dự đoán xem những mối quan hệ của Jules sẽ tồn tại được bao lâu: “Ba tháng là tối đa.” Hay, “Anh thấy cuộc tình này quá đát rồi.” Và anh ấy luôn là người mà Jules gọi khi chia tay. Một phần trong tôi tự hỏi giờ đây Charlie cảm thấy thế nào khi thấy cô ấy cuối cùng cũng yên bề gia thất. Tôi đoán anh không hẳn thấy vui. Nỗi nghi hoặc của tôi về hai người bọn họ dọa dẫm trỗi dậy. Tôi đẩy chúng xuống.

Khi chúng tôi đến gần tòa lâu đài, một tràng cười ầm ĩ rộ lên từ đâu đó phía trên. Tôi ngước lên và thấy một nhóm đàn ông tụ tập trên nóc pháo đài của lâu đài Folly đang nhìn xuống chúng tôi. Thoáng vẻ chế giễu trong tiếng cười của họ và tôi bất thình lình ý thức rất rõ về tình trạng quần áo cùng đầu tóc của mình. Tôi chắc chắn chúng tôi là trò cười của họ.

« Lùi
Tiến »