“Bố!” Tôi nói. “Bố làm Hannah tội nghiệp sợ chết khiếp!” Ý tôi là cô ấy có hơi phản ứng thái quá khi đánh rơi ly như thế. Có thật sự phải phản ứng ồn ào như thế không? Tôi đè nén sự khó chịu của mình trong khi Aoife quét dọn các mảnh vỡ, cẩn thận cầm chổi di chuyển quanh chúng tôi.
“Xin lỗi.” Bố cười với tất cả chúng tôi khi ông bước vào phòng. “Bố định dọa các con một chút thôi.” Thổ âm của ông nặng hơn bình thường, có lẽ vì ông đang ở quê hương, hay ít nhất là gần đó. Bố lớn lên ở Gaeltacht, vùng nói tiếng Ireland của Galway, cách đây không xa lắm. Bố không phải tạng người to lớn nhưng ông vẫn chiếm kha khá không gian và gây được ấn tượng với vẻ ngoài của mình: dáng vai, chiếc mũi gãy. Thật khó nhìn nhận bố một cách khách quan vì quan hệ bố con của chúng tôi. Nhưng tôi đoán người ngoài có thể sẽ nghĩ ông là một võ sĩ đấm bốc hay một người trong lĩnh vực quyền anh chuyên nghiệp, thay vì một người kinh doanh bất động sản thành đạt.
Séverine, cô vợ mới nhất của bố—người Pháp, tuổi tác chẳng cách tôi là mấy, mặc váy khoe ngực và đánh viền mắt nước rất đậm—tiến lại phía sau ông, đong đưa mái tóc đỏ dài và dày của cô ta.
“Chà,” tôi nói với bố, phớt lờ Séverine (tôi không buồn làm thân cho đến khi nào cô ta vượt qua được mốc năm năm, kỷ lục của bố đến bây giờ). “Cuối cùng thì… bố cũng đến nơi.” Tôi biết là họ sẽ đến vào lúc này—tôi đã dặn Aoife chuẩn bị thuyền. Nhưng kể cả thế, tôi vẫn tự hỏi liệu có lý do nào đó, hay có chuyện gì trì hoãn khiến họ không thể đến đây tối hôm nay. Dù sao cũng chẳng phải lần đầu.
Tôi để ý thấy Will và bố âm thầm quan sát lẫn nhau. Lạ thay, khi bố xuất hiện, Will liền có vẻ thu người lại, phần nào đó không là chính mình. Nhìn anh trong chiếc sơ-mi trắng và quần chinos, tôi lo lắng nghĩ bố có thể sẽ thấy anh trưởng giả và hời hợt, một cựu học sinh trường công điển hình.
“Không thể tin nổi rằng đây là lần đầu tiên hai người gặp nhau,” tôi nói. Không phải là chúng tôi không cố gắng. Will và tôi đã chủ động bay đến New York mấy tháng trước. Phút chót, chúng tôi mới biết là bố đi công tác ở châu Âu. Tôi tưởng tượng chuyến bay của chúng tôi đã gặp nhau ở đâu đó khi bay qua Đại Tây Dương. Bố là một người cực kỳ bận rộn. Bận đến nỗi chỉ gặp được hôn phu của con gái mình vào đêm trước ngày cưới. Câu chuyện chết tiệt của đời tôi.
“Rất vui được gặp bác, bác Ronan,” Will nói và chìa tay ra.
Bố làm ngơ cử chỉ ấy, thay vào đó ông vỗ lên vai anh. “Will nổi tiếng,” ông nói. “Cuối cùng thì chúng ta cũng gặp nhau.”
“Vẫn chưa nổi tiếng lắm đâu ạ,” Will nói và nở một nụ cười quyến rũ. Tôi nhăn mặt. Đây là một nước đi sai lầm hiếm thấy. Nghe như anh đang giả vờ khiêm tốn và tôi khá chắc rằng bố không có ý đề cập đến chuyện trên ti-vi khi nói Will “nổi tiếng”. Bố tôi không ưa người nổi tiếng hay bất cứ ai làm giàu bằng cách nào khác ngoài lao động cật lực. Ông là một người tự thân lập nghiệp đầy kiêu hãnh.
“Và đây hẳn là Séverine,” Will nói, tiến tới trao một nụ hôn lên hai má cô ta. “Jules kể cho tôi nghe rất nhiều về chị—và hai bé sinh đôi.”
Không, tôi không hề kể. Hai đứa sinh đôi, hậu duệ mới nhất của bố, không được mời.
Séverine cười điệu đà, tan chảy trước sức quyến rũ của Will. Điều này dường như làm bố càng kém thiện cảm với anh hơn. Tôi ước gì chuyện bố nghĩ như thế nào không quan trọng với mình. Vậy mà tôi vẫn đứng đây, không nhúc nhích, nhìn hai người họ vờn nhau trong không gian nhỏ bé. Thật căng thẳng. Tôi nhẹ nhõm phần nào khi Aoife đến và nói với chúng tôi rằng bữa tối đã sẵn sàng.
Aoife có nhiều điểm tương đồng với tôi: cô là một người có óc tổ chức, tháo vát và cẩn thận. Ở cô có một sự bình thản đến mức xa cách, một điều mà tôi đoán là nhiều người sẽ không thích. Tôi lại thích như vậy hơn. Tôi không muốn một người vờ như là bạn thân nhất của tôi trong khi tôi trả tiền để họ làm việc. Tôi có thiện cảm với Aoife ngay từ lúc chúng tôi nói chuyện với nhau lần đầu qua điện thoại, thậm chí tôi còn suýt hỏi liệu cô có cân nhắc rời nơi này và đến làm việc cho The Download không. Cô ấy trông qua có thể khá giản dị nhưng tồn tại một vẻ sắt đá bên trong.
Chúng tôi bước vào phòng ăn. Bố mẹ, như kế hoạch, ngồi ở hai đầu bàn và cách xa nhau nhất có thể. Tôi thực sự không chắc liệu bố mẹ tôi có nói nhiều hơn vài từ với nhau kể từ những năm chín mươi hay không, và có lẽ tốt hơn cả là cứ tiếp tục như vậy để cuối tuần được bình yên. Trong khi đó, Séverine ngồi sát vào bố đến nỗi cô ta có thể ngồi cả lên lòng ông. Hừm, dù bố gấp đôi tuổi cô ta đi nữa, cô ta vẫn ba mươi mấy tuổi và nào phải gái mới lớn.
Ít nhất thì tối nay mọi người đều có vẻ cư xử đúng mực. Tôi nghĩ mấy chai 1999 Bollinger mà chúng tôi uống có lẽ đã có ích. Ngay cả mẹ cũng được cho là khá duyên dáng, đóng vai mẹ của cô dâu một cách tự tin. Kỹ năng diễn xuất của bà có vẻ vẫn luôn xuất sắc trong đời thật hơn là trên sân khấu.
Lúc này, Aoife và chồng cô ấy dọn lên món khai vị: xúp cá nấu kem, điểm xuyết ngò tây. “Đây là Aoife và Freddy,” tôi giới thiệu. Tôi không nói họ là chủ vì thật sự người chủ đang là tôi. Tôi trả tiền cho đặc quyền này. Vậy nên tôi nói: “Lâu đài Folly thuộc về họ.”
Aoife khẽ gật đầu. “Nếu mọi người cần gì, cứ tìm chúng tôi,” cô ấy nói. “Hy vọng mọi người sẽ tận hưởng thời gian ở đây. Và lễ cưới ngày mai sẽ là lễ cưới đầu tiên chúng tôi thực hiện trên đảo, vậy nên nó sẽ rất đặc biệt.”
“Tuyệt vời,” Hannah duyên dáng đáp. “Và món này nhìn ngon lắm.”
“Cảm ơn,” Freddy cất giọng. Tôi nhận ra anh ta là người Anh—trước nay tôi vẫn tưởng anh là người Ireland như Aoife.
Aoife gật đầu. “Chúng tôi đã tự đi bắt vẹm sáng nay.”
Sau khi mọi người đều đã được phục vụ, chúng tôi liền tiếp tục chuyện trò, ngoại trừ Olivia ngồi im như thóc và nhìn chằm chằm vào đĩa của mình.
“Cô có nhiều kỷ niệm đẹp ở Brighton lắm,” mẹ đang nói chuyện với Hannah. “Con biết không, cô từng diễn ở đó mấy lần rồi.” Ôi Chúa ơi. Chẳng mấy chốc bà sẽ bắt đầu kể với mọi người về lần bà diễn cảnh làm tình thật cho một bộ phim nghệ thuật (không bao giờ được công chiếu, có lẽ bộ phim bây giờ đang ở trên PornHub).
“Ồ,” Hannah trả lời, “bọn con cảm thấy hơi áy náy vì không đi xem kịch nhiều hơn. Cô diễn ở đâu ạ? Rạp Hoàng gia?”
“Không,” mẹ nói, thoáng âm điệu kiêu kỳ len lỏi vào giọng bà khi bà khoe khoang. “Chuyên biệt hơn thế.” Bà hất tóc. “Tên là ‘Đèn lồng kỳ ảo’. Ở Lanes. Con biết không?”
“À… không,” Hannah nói. Nhưng sau đó rất nhanh, “Nhưng như con nói, bọn con ít ra ngoài lắm nên chẳng biết gì mấy, kể cả đó là nơi mọi người thường lui tới.”
Hannah là người tử tế. Đó là một trong những điều tôi biết về cô ấy. Lòng tốt cứ thế lan tỏa từ cô ấy. Tôi nhớ lần đầu gặp Hannah, tôi đã nghĩ: Ồ, đây là người mà Charlie yêu. Một người tốt tính, nhẹ nhàng và ấm áp. Tôi hơi quá đà đối với anh. Tôi quá giận dữ, quá tham vọng. Anh sẽ chẳng đời nào chọn tôi.
Tôi không ghen tị với Hannah nữa, tôi tự nhắc nhở mình. Charlie có thể từng là anh chàng nóng bỏng ở câu lạc bộ chèo thuyền nhưng giờ đây anh đã xuống sắc, cái bụng to thế chỗ cho vùng bụng phẳng lì rám nắng ngày xưa. Và anh cũng giậm chân tại chỗ với sự nghiệp của mình. Nếu tôi yêu anh, anh hẳn sẽ nhắm đến vị trí chủ nhiệm bộ môn. Không gì kém quyến rũ hơn tính cách thiếu tham vọng, đúng không?
Tôi nhìn Charlie cho đến khi ánh mắt anh chạm mắt tôi—tôi chắc chắn mình quay đi trước. Và tôi tự hỏi: Liệu bây giờ có phải anh là người thấy ghen tuông? Tôi đã thấy thái độ ngờ vực khi anh gặp Will, như thể anh đang cố gắng tìm kiếm điểm không hoàn hảo. Tôi bắt gặp anh quan sát hai chúng tôi uống rượu. Và tôi lại cảm nhận được rằng chúng tôi đẹp đôi nhường nào, tưởng tượng điều ấy qua cái nhìn của Charlie.
“Đáng yêu quá,” mẹ đang nói với Hannah. “Năm tuổi là độ tuổi đáng yêu vô cùng.” Rõ ràng bà đang diễn vẻ quan tâm của mình một cách rất thuyết phục. “Còn hai đứa nhà anh thì sao, Ronan?” Bà hỏi với xuống cuối bàn. Tôi tự hỏi liệu đó có phải là thái độ khinh thường cố tình không khi bà không hỏi Séverine. Thật ra—bỏ đi, tôi chẳng phải hỏi cũng biết. Bất chấp nỗ lực để thể hiện phong thái tài tử và phóng túng, phần lớn mọi chuyện mẹ tôi làm đều có ý đồ cả.
“Chúng khỏe,” bố trả lời. “Cảm ơn, Araminta. Hai đứa sắp đi học mẫu giáo rồi nhỉ?” Ông quay sang Séverine.
“ Oui ,” cô ta đáp. “Chúng tôi đang tìm một trường mẫu giáo nói tiếng Pháp. Lớn lên—ừm—và biết hai ngông ngữ giống tôi là rất cần thiết cho chúng.”
“Ô, cô biết hai ngôn ngữ cơ à?” Tôi hỏi, không che giấu được sự khinh thường.
Nếu Séverine nhận ra, cô ta đã không phản ứng lại. “ Oui ,” cô nói, nhún vai. “Tôi học một trường nội trú ở Anh khi còn nhõ. Các em chai tôi cũng học một trường nam sinh.”
“Chúa ơi,” mẹ nói, vẫn chỉ giao tiếp với bố. “Ở tuổi này chắc anh phải cảm thấy kiệt quệ lắm, Ronan.” Trước khi ông kịp nói gì, bà vỗ tay. “Trong khi chúng ta đợi món tiếp theo,” bà nói và đứng dậy, “tôi có vài lời muốn nói.”
“Không cần đâu mẹ,” tôi lên tiếng. Mọi người cười vang. Nhưng tôi đâu có đùa. Bà ấy say ư? Thật khó đoán vì chúng tôi đều đã uống kha khá. Mà tôi không chắc như vậy có khác gì với mẹ hay không. Bà vốn chưa từng biết kiềm chế là gì.
“Uống mừng Julia,” bà nói và nâng ly lên. “Kể từ khi còn là một cô bé, con đã luôn biết chính xác mình muốn gì. Và đáng buồn thay cho những người ngáng đường con! Mẹ chưa từng như vậy—những gì mẹ muốn luôn thay đổi theo tuần, có lẽ vì thế mà mẹ luôn thấy không hạnh phúc. Tuy nhiên, con luôn biết mình muốn gì. Và con theo đuổi những gì mình muốn.” Ôi, Chúa ơi. Bà làm vậy vì tôi đã cấm bà phát ngôn trong lễ cưới. Tôi chắc chắn về điều này. “Mẹ đã biết điều đó ngay từ lúc con kể cho mẹ về Will, rằng thằng bé là người con mong đợi.”
Nghe không huyền diệu đến thế, vì lần tôi kể cho bà về Will cũng là lúc chúng tôi đã đính hôn. Nhưng mẹ chẳng bao giờ để những sự thật phiền toái ảnh hưởng đến một câu chuyện hay ho.
“Hai đứa nhìn thật đẹp đôi đúng không?” Bà hỏi. Mọi người lẩm bẩm đồng ý. Tôi không thích cách bà nhấn mạnh từ “nhìn”.
“Tôi biết Jules sẽ cần tìm một người tham vọng như nó,” bà tiếp tục. Và có phải đó là một chút gai góc trong giọng điệu khi bà nói “tham vọng”? Không thể biết chắc được. Tôi bắt gặp ánh mắt Charlie bên kia bàn—anh ấy biết mẹ là người như thế nào. Anh nháy mắt và tôi liền cảm thấy một sự ấm áp bí mật lan tỏa ở sâu thẳm bên trong mình.
“Và con gái tôi, con bé luôn rất có phong cách. Ai cũng biết điều này đúng không? Tạp chí của nó, ngôi nhà lộng lẫy ở Islington, rồi bây giờ là anh chàng đẹp trai này.” Bà đặt một bàn tay sơn móng đỏ chói lên vai Will. “Con lúc nào cũng rất có mắt thẩm mỹ, Jules.” Như thể tôi chọn anh để hợp với một đôi giày của mình. Như thể tôi cưới anh chỉ vì anh hoàn toàn phù hợp với cuộc sống của tôi…
“Có vẻ với mọi người, ý tưởng này có vẻ điên rồ,” mẹ nói tiếp. “Khi đưa khách khứa đến một hòn đảo lạnh ngắt ảm đạm ở nơi xa xôi hẻo lánh này. Nhưng điều này quan trọng với Jules, và như vậy là đủ.”
Tôi không thích cách nói này. Dù cười cùng mọi người, nhưng tôi đang cố kiềm chế. Tôi muốn đứng phắt dậy và phản bác, tựa như bà là luật sư bên nguyên còn tôi là luật sư bên bị. Đó không phải là cách bạn nên cảm thấy khi nghe một bài nói của người thân, đúng không?
Đây là sự thật mà mẹ tôi sẽ không nói ra: nếu tôi không biết mình muốn gì và tìm hiểu xem làm thế nào để có được những gì tôi muốn, tôi sẽ chẳng đi đến đâu cả. Tôi phải học cách để có được những gì mình cần bởi mẹ không hề giúp tôi một chút nào. Tôi nhìn bà, trong chiếc váy voan đen phù phiếm—như một chiếc váy cưới âm bản—cùng đôi bông tai lấp lánh, tay cầm ly sâm-panh sủi tăm, và rồi tự nhủ: mẹ không hiểu. Đây không phải khoảnh khắc của mẹ. Mẹ không tạo ra giây phút này. Là con tạo ra, bất chấp người mẹ như mẹ.
Tôi nắm chặt lấy cạnh bàn bằng một tay, cố gắng ngồi thật vững. Tay kia tôi cầm lấy ly sâm-panh và uống một ngụm lớn. Nói mẹ tự hào về con đi, tôi nghĩ. Chỉ cần như thế, mọi chuyện sẽ êm đẹp. Nói đi, và con sẽ tha thứ cho mẹ.
“Nghe có vẻ hơi không được khiêm tốn cho lắm,” mẹ nói, tay chạm vào xương ức của mình. “Nhưng phải nói rằng là tôi tự hào về bản thân mình khi đã nuôi dạy được một cô con gái mạnh mẽ, độc lập như thế này.”
Và rồi bà khẽ cúi chào, như thể với khán giả hâm mộ. Mọi người nghiêm túc vỗ tay trong khi bà ngồi xuống.
Tôi run lên vì tức giận. Tôi nhìn ly sâm-panh trên tay mình. Tôi tưởng tượng, trong một giây ngọt ngào, say sưa, tôi cầm nó lên và ném mạnh xuống bàn, khiến mọi thứ dừng lại. Tôi hít một hơi thật sâu. Thay vào đó, tôi đứng dậy để nâng ly. Tôi sẽ duyên dáng, biết ơn và thật tình cảm.
“Cảm ơn mọi người rất nhiều vì đã đến,” tôi nói. Tôi cố gắng hết sức để giọng mình thật ấm áp. Tôi đã quá quen với việc nói chuyện với nhân viên đến mức phải cố giữ cho sự uy quyền không xuất hiện trong giọng nói mình. Tôi biết một vài phụ nữ than phiền vì không được mọi người đánh giá nghiêm túc. Vấn đề của tôi hoàn toàn ngược lại. Trong một buổi tiệc Giáng sinh, một trong những nhân viên, Eliza, say xỉn và nói tôi có một gương mặt khó ở thường trực. Tôi cho qua vì cô ta say và có lẽ sẽ chẳng nhớ gì vào sáng hôm sau. Nhưng tôi chắc chắn không quên.
“Chúng tôi rất vui khi tất cả mọi người đều có mặt ở đây,” tôi nói và mỉm cười. Cảm giác lớp son cứng đờ như sáp trên môi tôi. “Tôi biết để đến được đây là một hành trình dài… Và khó khăn để thu xếp thời gian. Nhưng từ thời điểm tôi chú ý đến nơi này, tôi đã biết đây chính là một địa điểm hoàn hảo. Cho Will, một người luôn hướng về thiên nhiên. Và một sự công nhận cho cội nguồn Ireland của tôi nữa.” Tôi nhìn về phía bố, ông đang cười rạng rỡ. “Được thấy tất cả mọi người ở đây—những người thân thương và gần gũi nhất—điều này có ý nghĩa rất lớn với tôi. Với cả hai chúng tôi.” Tôi nâng ly về phía Will, anh cũng nâng ly đáp lại. Anh giỏi chuyện này hơn tôi rất nhiều. Anh toát ra sự ấm áp và quyến rũ mà không cần cố gắng. Tôi có thể khiến mọi người làm những gì mình muốn, chắc chắn là thế. Nhưng tôi không phải lúc nào cũng làm người ta thích mình được. Không phải như cách mà hôn phu của tôi làm. Anh cười với tôi rồi nháy mắt, và tôi chợt tưởng tượng ra những gì chúng tôi đã làm vừa lúc trước, trong phòng ngủ…
“Tôi không tin rằng ngày này sẽ đến,” tôi nói, trấn tĩnh lại. “Tôi đã quá bận bịu với công việc ở The Download trong vài năm qua đến mức tôi nghĩ mình sẽ không bao giờ có thời gian hẹn hò ai đó.”
“Đừng quên chứ,” Will nói. “Anh đã phải rất cố gắng thuyết phục em đi chơi đấy.”
Anh nói đúng. Mọi thứ dường như quá tốt đẹp khiến em không thể tin nổi. Sau đó, anh kể với tôi rằng anh vừa chấm dứt một mối quan hệ độc hại và anh cũng không tìm kiếm điều gì cụ thể. Nhưng chúng tôi thật sự bị hấp dẫn bởi nhau ở buổi tiệc đó.
“Em rất mừng vì anh đã làm thế.” Tôi mỉm cười với anh. Mọi thứ xảy ra thật nhanh chóng và dễ dàng, vẫn có cảm giác như đó là một phép màu. “Nếu tôi tin vào định mệnh,” tôi nói, “tôi có lẽ sẽ nói định mệnh đã an bài cho chúng tôi ở bên nhau.”
Will nhìn tôi và cười rạng rỡ. Ánh mắt chúng tôi khóa chặt lấy nhau, giống như không có ai khác ở đây. Và rồi bất thình lình tôi nghĩ đến tờ giấy chết tiệt ấy. Tôi thấy thoáng dao động trong nụ cười trên môi mình.