Bí Mật Trong Đêm Bão

Lượt đọc: 4013 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
JOHNNO – Phù rể

Bây giờ, bên ngoài tối đen như mực. Khói từ những đống lửa len lỏi khắp căn phòng, khiến ai nấy đều trông khác lạ, mờ mờ ảo ảo. Không hoàn toàn là chính họ nữa.

Chúng tôi chuyển sang món tiếp theo, một món bánh tart sô-cô-la đắng vớ vẩn. Tôi cố gắng cắt nhỏ cái bánh và nó văng khắp đĩa tôi, vụn bánh vương vãi khắp nơi.

“Cần người cắt đồ ăn hả, anh chàng to xác?” Từ phía bên kia của bàn, Duncan lên tiếng chế giễu. Tôi nghe thấy tiếng những người còn lại cười vang. Chẳng sao cả. Tôi phớt lờ họ.

Hannah quay sang tôi. “Vậy, Johnno này,” cô nói, “anh cũng sống ở London đúng không?” Tôi cho là mình mến Hannah. Cô ấy có vẻ tử tế. Tôi cũng thích thổ âm miền Bắc cùng những cái khuyên trên vành tai khiến cô có dáng vẻ của một cô nàng tiệc tùng, mặc dù rõ ràng bây giờ cô là mẹ hai đứa con. Tôi chắc chắn cô ấy vẫn có thể nổi loạn khi muốn.

“Chúa ơi, không,” tôi đáp. “Tôi ghét cuộc sống thành thị lắm. Miền quê là số một. Tôi cần không gian để tự do lang thang.”

“Anh là người thích ra ngoài hả?” Hannah hỏi.

“Phải,” tôi trả lời. “Có thể nói như vậy. Tôi từng làm cho một trung tâm phiêu lưu mạo hiểm ở Lake District. Dạy leo núi, sinh tồn trong rừng, tất cả những thứ đại loại như vậy.”

“Ôi chao. Tôi đoán như vậy cũng hợp lý lắm, vì anh là người đã tổ chức tiệc độc thân cho chú rể đúng không?” Cô mỉm cười với tôi. Tôi tự hỏi cô biết nhiều đến đâu về buổi tiệc ấy.

“Đúng,” tôi đáp. “Là tôi.”

“Charlie không kể tôi nghe nhiều lắm. Nhưng tôi nghe nói có chèo thuyền kayak, leo núi và nhiều hoạt động khác.”

À, như vậy là anh ta không kể cho vợ nghe về những gì đã xảy ra. Tôi không bất ngờ lắm. Nghĩ đi nghĩ lại, nếu tôi là Charlie thì tôi cũng không kể. Nói càng ít về buổi tiệc càng tốt. Mong là anh ta đã quyết định để mọi chuyện chỉ là quá khứ. Anh chàng tội nghiệp. Tất cả đều không phải ý tưởng của tôi.

“À, đúng thế,” tôi tiếp tục. “Tôi luôn luôn thích các hoạt động như vậy.”

“Chính thế,” Femi xen vào. “Chính Johnno đã tìm ra cách leo tường để trèo lên mái của nhà thi đấu thể thao. Mày cũng là người trèo lên cái cây khổng lồ bên ngoài nhà ăn nhỉ?”

“Ôi Chúa ơi,” Will nói với Hannah. “Đừng để những anh chàng này kể chuyện thời đi học của chúng tôi. Họ sẽ không bao giờ ngừng lại đâu.”

Hannah cười với tôi. “Nghe như anh có thể có một chương trình ti-vi của riêng mình đấy, Johnno.”

“Chà,” tôi nói. “Nghe có vẻ buồn cười, nhưng thật ra tôi có từng thử vai cho chương trình đó.”

“Thật sao?” Hannah hỏi. “Cho Sinh Tồn Trong Đêm à?”

“Đúng vậy.” Chúa ơi. Tại sao tôi lại kể ra làm gì nhỉ? Johnno ngu ngốc, lúc nào cũng ăn nói không cẩn thận. Chúa ơi, thật là nhục nhã. “À thì cả hai chúng tôi tham gia thử vai, và…”

“Và rồi Johnno quyết định cậu ấy sẽ không tham gia vào mấy thứ vớ vẩn như thế, phải không nào?” Will lên tiếng.

Cậu ấy thật tốt khi cố gắng làm tôi đỡ ngượng ngập. Nhưng bây giờ nói dối cũng chẳng ích gì, tôi có lẽ nên nói ra cho xong. “Cậu ấy chỉ đang tử tế thôi,” tôi nói. “Sự thật là tôi diễn rất tồi. Nói chung người ta nhận xét là tôi không hợp đóng phim. Không như anh chàng này đây…” Tôi nhoài tới vò tóc Will, cậu ta bật cười và tránh đi. “Ý tôi là Will nói đúng. Dù sao đóng phim cũng không hợp với tôi. Tôi không chịu nổi đống trang điểm họ bôi trét lên mình, rồi những trang phục họ bắt mặc. Không có ý châm chọc công việc của ông đâu nhé.”

“Không thành vấn đề,” Will nói và giơ hai tay lên. Cậu ấy là người có khả năng diễn xuất rất tự nhiên. Will có khả năng hóa thân thành bất kỳ ai mà người ta mong muốn anh ấy trở thành. Khi tham gia chương trình, tôi nhận thấy Will bỏ bớt âm “h” để nghe có vẻ “bình dân” hơn. Nhưng khi Will giao tiếp với những người bạn trường công quý tộc, nhóm bạn xuất thân từ phiên bản cao cấp hơn của ngôi trường mà hai chúng tôi từng theo học, cậu ta là một trong số họ—trăm phần trăm.

“Dù sao thì,” tôi tiếp tục nói với Hannah. “Cũng hợp lý. Ai lại muốn một kẻ xấu xí thế này lên ti-vi chứ?” Tôi làm mặt xấu. Tôi thấy Jules nhìn đi hướng khác như thể tôi vừa lộ ra bộ mặt thật. Con bò cái chảnh choẹ.

“Vậy anh lấy ý tưởng cho chương trình từ đâu thế Will?” Hannah hỏi. Tôi biết ơn vì cô ấy cố gắng thay đổi đề tài để tôi không thấy xấu hổ hơn.

“Phải đấy,” Femi nói. “Tôi cũng thắc mắc điều này. Có phải là từ trò Sinh tồn không?”

“Sinh tồn?” Hannah quay sang cậu ta.

“Một trò chơi chúng tôi từng chơi ở trường học,” Femi giải thích.

Georgina, vợ của Duncan, xen vào: “Ôi Chúa ơi. Duncan có kể cho tôi nghe rồi. Khủng khiếp lắm. Anh ấy kể với tôi rằng những cậu nam sinh bị bắt khỏi giường vào ban đêm, sau đó bị bỏ lại ở một nơi đồng không mông quạnh.”

“Đúng vậy đấy, đó là những gì đã xảy ra,” Femi nói. “Họ bắt cóc một cậu học sinh nhỏ tuổi hơn khỏi giường và dẫn cậu ta đi xa trường nhất có thể, vào nơi hoang dã.”

“Những nơi hoang dã thật sự ấy,” Angus nói. “Hoàn toàn vắng vẻ. Trời tối đen như mực. Không có chút ánh sáng nào.”

“Nghe dã man quá,” Hannah nói, mắt cô mở to.

“Đó là một truyền thống lâu đời,” Duncan lên tiếng. “Người ta đã làm thế hàng trăm năm kể từ ngày thành lập trường.”

“Will không bao giờ bị bắt cóc, đúng không anh bạn?” Femi quay sang Will.

Will giơ hai tay lên. “Chẳng ai đến bắt tao hết.”

“Phải rồi,” Angus nói, “vì ai cũng sợ bố mày chết khiếp.”

“Ngay từ đầu cậu học sinh sẽ bị bịt mắt,” Angus nói khi quay sang Hannah, “để cậu ta không biết mình đang ở đâu. Đôi khi cậu ta còn bị trói vào một cái cây hay một hàng rào và phải tự giải thoát. Tôi còn nhớ khi tôi bị bắt…”

“Mày tè ra quần,” Duncan kết thúc hộ lời nói của Angus.

“Không hề,” Angus phản bác.

“Có, mày có,” Duncan nói. “Đừng tưởng bọn tao quên. Đồ tè dầm.”

Angus uống một ngụm rượu đầy. “Được thôi, chậc, cả đống người tè ra quần. Chuyện đó thật sự kinh khủng.”

Tôi vẫn nhớ trải nghiệm Sinh tồn của mình. Ngay cả khi bạn biết điều này không sớm thì muộn sẽ xảy ra, bạn vẫn không sẵn sàng khi họ thật sự đến bắt bạn đi.

“Điều điên khùng nhất là,” Georgina nói, “Duncan dường như không nghĩ đây là một chuyện tồi tệ,” cô quay sang chồng mình. “Đúng không, anh yêu?”

“Đó là trải nghiệm nên người,” Duncan đáp.

Tôi nhìn sang Duncan, cậu ta ngồi đó, đút tay vào túi quần và ưỡn ngực như vua một cõi, như thể cậu ta mới là chủ thật sự của nơi này. Và tôi tự hỏi chính xác thì trò Sinh tồn đã biến cậu ta thành người như thế nào.

Tôi tự hỏi nó đã biến tôi thành gì.

“Tôi cho rằng trò đó vô hại,” Georgina nói. “Đâu có ai chết vì nó, đúng chứ?” Cô ta khẽ cười.

Tôi nhớ khi mình tỉnh dậy và nghe thấy những tiếng thì thào trong bóng tối bao phủ quanh mình. Nắm lấy chân nó… mày giữ đầu. Rồi bọn họ cười cợt khi đè tôi xuống và buộc tấm vải che mắt tôi lại. Sau đó là những giọng nói. Có lẽ là tiếng reo hò và cổ vũ—nhưng với tấm vải bịt mắt vòng qua tai, những âm thanh này nghe như tiếng của loài thú: hú lên và rít vang. Ra ngoài trời đêm, chân tôi lạnh buốt, trần trụi. Họ đi rất vội, tiếng lạch cạch vang lên trên nền đất nhấp nhô—tôi đoán nó là một chiếc xe cút kít—và đi lâu đến nỗi tôi nghĩ chúng tôi không còn ở trong khuôn viên trường nữa. Sau đó, bọn họ bỏ tôi lại trong rừng. Chỉ có một mình. Xung quanh im phăng phắc ngoại trừ tiếng tim tôi đập thình thịch và những tiếng động bí mật của rừng đêm. Cởi tấm vải bịt mắt ra nhưng tôi thấy vẫn không gian tối đen như mực không khác gì trước đó trong một đêm không trăng. Những cành cây cào vào má tôi, gần đến nỗi cảm giác như không có khoảng cách giữa tôi và chúng, giống như thân cây đang ép sát vào tôi. Tôi lạnh run người, cảm nhận vị kim loại như máu trong cổ họng mình. Tiếng cành cây gãy răng rắc dưới chân tôi. Tôi đã đi hàng dặm, có lẽ là theo vòng tròn. Suốt đêm, tôi lang thang trong rừng như thế, cho đến khi bình minh ló rạng.

Khi về đến trường, tôi thấy mình như được tái sinh. Khốn khiếp, đám giáo viên đã nói tôi sẽ không làm được trò trống gì ra hồn. Như thể họ sẽ sống sót được trong một đêm như thế. Tôi thấy mình bất khả chiến bại, có thể làm được bất kỳ điều gì.

“Johnno,” Will nói. “Tao thấy đã đến lúc lấy rượu whisky của mày ra rồi. Uống thử xem sao.” Cậu ta đứng lên và đi lấy một chai rượu.

“Ồ,” Hannah nói. “Tôi xem được không?” Cô đón lấy chai rượu từ tay Will. “Thiết kế thú vị quá, Johnno. Anh hợp tác cùng ai à?”

“Ừ,” tôi đáp. “Tôi có một người bạn ở London làm thiết kế đồ họa. Cậu ta làm được đấy chứ?”

“Rất tốt là đằng khác,” cô gật đầu, lướt ngón tay lên thân chai. “Tôi cũng làm nghề này,” cô nói. “Thiết kế đồ họa. Nhưng cảm giác đã hàng triệu năm về trước rồi. Giờ tôi đang nghỉ thai sản vô thời hạn.”

“Anh có thể xem qua được không?” Charlie nói. Anh ta cầm lấy chai rượu và đọc nhãn, mày cau lại. “Cậu phải hợp tác với một xưởng chưng cất đúng không? Bởi vì ở đây nói là rượu được ủ mười hai năm.”

“Phải,” tôi nói, cảm giác như mình đang bị phỏng vấn hay làm một bài kiểm tra. Như thể anh ta đang cố vạch trần tôi. Có lẽ đó là bệnh nghề nghiệp. “Đúng thế.”

“Chà,” Will nói, vung tay mở nắp chai. “Đến lúc thử vị rồi!” Cậu ta gọi với vào trong bếp, “Aoife… Freddy. Lấy cho chúng tôi vài ly uống whisky nhé?”

Đoạn, Aoife bưng một khay đựng ly ra.

“Lấy một ly cho cô nữa,” Will nói như thể cậu ta là lãnh chúa lâu đài, “và cho cả Freddy. Tất cả chúng ta sẽ cùng thử!” Rồi khi Aoife lắc đầu, cậu ta nói thêm: “Tôi mời!”

Freddy bước đến đứng cạnh vợ mình. Anh ta cúi mặt xuống và loay hoay với dây tạp dề khi cả hai đứng đó trong gượng gạo. Thằng cha lập dị chết tiệt, Duncan mấp máy môi với chúng tôi. Freddy nhìn xuống sàn nhà có lẽ lại là một chuyện tốt.

Tôi quay sang dò xét Aoife. Cô ấy không lớn tuổi như tôi tưởng lúc đầu: có lẽ chỉ khoảng bốn mươi, nhưng ăn mặc khá già dặn. Một người đàn bà ưa nhìn—nhan sắc tao nhã. Tôi tự hỏi cô ta đang làm gì với một ông chồng nhạt nhẽo như vậy.

Will rót hết chỗ rượu còn lại. Jules chỉ muốn một chút để nhấp môi: “Em không hay uống whisky cho lắm.” Tôi thấy cô ta hớp một ngụm và nhăn mặt, trước khi kịp lấy tay che miệng lại. Nhưng cử chỉ tay của cô ta chỉ càng thu hút sự chú ý mà thôi. Nghĩ lại thì có lẽ cô ta cố ý làm thế. Rõ ràng cô ta không ưa gì tôi.

“Ngon đấy, anh bạn,” Duncan nói. “Hơi làm tao liên tưởng đến Laphroaig, mày thấy thế không?”

“Phải,” tôi đáp. “Tao cho là vậy.” Duncan vốn rất sành về whisky.

Aoife và Freddy uống nhanh nhất có thể rồi đi vội vào bếp. Tôi hiểu điều đó. Mẹ tôi từng làm việc cho một câu lạc bộ thể thao của địa phương—nơi mà bố mẹ Angus và Duncan có lẽ có thẻ hội viên. Bà kể những người chơi golf thỉnh thoảng cố mua cho bà một ly nước, nghĩ rằng họ đang rất hào phóng nhưng làm vậy chỉ khiến bà cảm thấy gượng gạo và khó xử.

“Tôi thấy rượu ngon muốn chết,” Hannah nói. “Ngạc nhiên thật đấy. Phải nói thật với anh rằng bình thường tôi không mê whisky đâu, Johnno.” Nói đoạn cô nhấp thêm một ngụm.

“Chà,” Jules nói. “Khách mời của chúng tôi gặp may rồi.” Cô ta mỉm cười với tôi. Nhưng bạn có biết điều mà người ta vẫn hay nói về đôi mắt không cười chứ? Mắt cô ta không hề vui vẻ.

Tôi cười rạng rỡ với tất cả mọi người. Nhưng tôi cảm thấy hơi lạc lõng. Tôi nghĩ đó là bởi vì chúng tôi đã nhắc đến trò Sinh tồn. Thật khó nhắc nhở bản thân rằng đối với họ—với gần như mọi cựu nam sinh của Trevellyan—đó chỉ là một trò chơi.

Tôi nhìn qua Will. Cậu ta đang để tay ở gáy Jules và tươi cười với mọi người. Cậu ta nhìn như một người đã có tất cả mọi thứ trong đời, mà tôi cho rằng đúng là như vậy. Và rồi tôi tự hỏi: Liệu những câu chuyện về quá khứ có ảnh hưởng đến cậu ta không? Không một chút nào sao?

Tôi phải rũ bỏ tâm trạng lạ lùng này. Tôi phóng đến giữa bàn và nhấc một chai whisky lên. “Tôi nghĩ đã đến lúc chơi trò uống rượu rồi,” tôi gợi ý.

“A…” Jules nói, có lẽ định ngăn lại, nhưng giọng cô bị át đi trước những tiếng hò hét ủng hộ của đấng mày râu.

“Được!” Angus hét lên. “Bài Irish Snap không?”

“Hay đấy,” Femi tán thành. “Giống như đã chơi ở trường! Nhớ lần tụi mình uống nước súc miệng Listerine vì biết Listerine chứa đến hai mươi lăm phần trăm cồn không?”

“Hay chai vodka mày lén mang vào nữa, Dunc,” Angus nói.

“Được rồi,” tôi nói và đứng lên. “Để tao đi lấy bộ bài.” Tôi đã cảm thấy vui vẻ hơn khi có một mục đích làm tôi xao nhãng.

Tôi đi vào nhà bếp và thấy Aoife đang đứng quay lưng lại, xem xét danh sách trên một cái bảng. Cô ấy hơi giật mình khi nghe tiếng tôi ho.

“Aoife thân mến,” tôi nói, “cô có bộ bài nào không?”

“Có,” cô nói, lùi lại một bước giống như tôi làm cô ấy sợ hãi. “Dĩ nhiên rồi. Tôi nghỉ có một bộ trong phòng vẽ.” Thổ âm của cô rất hay. Tôi vẫn luôn thích những cô gái Ireland. “Nghỉ” thay vì “nghĩ”—thổ âm này khiến tôi mỉm cười.

Chồng của Aoife cũng ở trong bếp, bận bịu với lò nướng.

“Anh đang làm đồ ăn cho ngày mai à?” Tôi hỏi anh ta trong lúc đợi Aoife quay lại.

“Ừm,” anh ta trả lời mà không nhìn vào mắt tôi. Tôi thấy mừng khi Aoife nhanh chóng quay lại sau vài phút với bộ bài trên tay.

Trở lại bàn, tôi liền chia bài cho mọi người.

“Chắc là bác sẽ đi ngủ để giữ gìn nhan sắc đây,” mẹ của Jules nói. “Bác không quen uống rượu mạnh.” Không đúng, tôi thấy miệng Jules mấp máy. Bố Jules và cô mẹ kế nóng bỏng cũng tạm biệt chúng tôi.

“Tôi cũng thế,” Hannah nói. Cô nhìn qua Charlie. “Chúng ta có một ngày dài dằng dặc rồi, phải không anh yêu?”

“Anh không chắc…” Charlie đáp.

“Thôi nào, Charlie,” tôi gọi anh ta. “Ở lại cho vui! Xõa một chút!”

Anh ta nhìn không mấy thuyết phục.

Mọi chuyện có hơi lộn xộn trong bữa tiệc độc thân cho chú rể. Charlie, một anh chàng tội nghiệp, không học cùng trường với chúng tôi, nên anh ta không thật sự chuẩn bị tinh thần cho điều này. Anh ta đúng là một… thầy giáo Địa lý. Tôi cho là ai cũng sẽ phản ứng như vậy. Hầu như anh ta không nói gì với chúng tôi trong suốt cuối tuần còn lại.

Tôi cho rằng nó đã trở lại cùng với nhóm người này một lần nữa. Đa số họ đều học ở Trevellyan. Chúng tôi đều gắn bó với nhau nhờ nơi đó. Không giống như cách tôi và Will gắn bó—mối liên hệ này là chuyện của hai chúng tôi mà thôi. Nhưng chúng tôi gần gũi nhau vì những điều khác. Những nghi thức, tình bạn giữa những người đàn ông. Khi chúng tôi tụ tập, tâm lý bầy đàn liền trỗi dậy.

Chúng tôi bị cuốn đi.

« Lùi
Tiến »