Bí Mật Trong Đêm Bão

Lượt đọc: 4054 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
ĐẦU NGÀY HÔM ĐÓ
JULES – Cô dâu

Tôi mở mắt. Ngày trọng đại.

Tối qua tôi ngủ không ngon giấc, đến khi ngủ được thì lại gặp một giấc mơ kỳ lạ: nhà nguyện cũ đổ sụp thành đám bụi mịt mù quanh tôi khi tôi bước vào trong. Tôi thức dậy và cảm thấy băn khoăn. Một chút hoang tưởng váng vất vì quá chén, hẳn là thế. Và tôi chắc chắn mình vẫn có thể ngửi thấy mùi rong biển hôi hám, mặc dù đã nhiều tiếng trôi qua kể từ lúc nó bị vứt đi.

Will chuyển sang phòng trống theo nghi thức truyền thống, nhưng tôi thấy mình ước giá mà có anh ở đây. Không sao. Adrenaline và ý chí sẽ dẫn dắt tôi: sẽ phải như thế.

Tôi nhìn sang chiếc váy cưới đang treo trên giá có độn. Lớp vải bảo vệ bên ngoài nhẹ nhàng nhảy múa tới lui trong làn gió bí ẩn. Đến giờ tôi đã biết được rằng ở đây có những luồng gió có thể tìm được đường vào trong, bất chấp cửa chính và cửa sổ đóng chặt. Chúng cuộn xoáy và đùa cợt trong không khí, hôn lên gáy bạn, làm xương sống bạn nổi gai ốc, nhẹ nhàng như cú chạm của những đầu ngón tay.

Bên dưới chiếc váy lụa, tôi đang mặc bộ nội y mà tôi đã chọn cho hôm nay của hãng Coco de Mer. Loại ren Leavers mềm mại nhất, mỏng manh như tơ nhện, có màu kem thích hợp với cô dâu. Thoạt nhìn có vẻ rất truyền thống. Nhưng chiếc quần lót lại có một hàng nút xà cừ nhỏ xíu chạy dọc để có thể mở ra hoàn toàn. Rất ngoan hiền, sau đó là hư hỏng. Tôi biết chắc một lát nữa Will sẽ thích thú khám phá chúng.

Một loạt chuyển động qua cửa sổ thu hút sự chú ý của tôi. Bên dưới, ở những tảng đá, tôi nhìn thấy Olivia. Con bé đang mặc cái áo rộng thùng thình và quần jean rách từ hôm qua, đi chân trần hướng về mép đá, nơi biển xô vào đá granite từng khối nước khổng lồ trắng xóa. Tại sao con bé vẫn chưa sẵn sàng như lẽ ra nó nên làm thế? Đầu nó cúi xuống, vai buông thõng, mái tóc tung bay thành một chùm rối tung phía sau lưng. Có một lúc nó đến rất gần mép đá, rất gần với làn nước dữ dội, đến nỗi hơi thở tôi nghẹn lại nơi cuống họng. Nó có thể ngã nhào và tôi sẽ không thể nào kịp chạy xuống cứu nó. Nó có thể chết đuối ở ngay đó trong khi tôi đứng đây, bất lực.

Tôi đập tay lên cửa sổ, nhưng tôi nghĩ con bé làm ngơ tôi—hay, tôi thừa nhận điều này có khả năng cao hơn—nó không thể nghe được trong tiếng sóng biển. Tuy vậy, may mắn là có vẻ nó đã bước lùi lại một chút khỏi mép đá.

Được thôi. Tôi sẽ không lo lắng cho nó thêm nữa. Đã đến lúc chuẩn bị thật cẩn thận rồi. Tôi có thể dễ dàng đưa một chuyên viên trang điểm từ đất liền lên đảo, nhưng không đời nào tôi lại để người khác kiểm soát diện mạo của mình trong một ngày quan trọng như thế này. Kate Middleton đã tự trang điểm, tôi cũng đủ sức làm thế.

Tôi với lấy túi đựng đồ trang điểm của mình nhưng một thoáng rùng mình bất ngờ ở tay khiến cái túi rơi thẳng xuống sàn. Chết tiệt. Tôi chưa bao giờ vụng về. Tôi đang… lo lắng sao?

Tôi nhìn xuống đống đồ bị rơi ra khỏi túi, những ống mascara và son môi lấp lánh vàng lăn tự do trên sàn gỗ, một hộp phấn bị đổ làm vương vãi một vệt phấn vàng đồng.

Ở đó, giữa tất cả mọi thứ là một mẩu giấy gấp nhỏ xíu, hơi bị bụi bám đen. Nhìn thấy nó làm máu tôi lạnh toát. Tôi nhìn nó chằm chằm, không thể rời mắt. Làm thế nào mà một thứ nhỏ bé như thế lại chiếm một chỗ khổng lồ trong đầu óc tôi suốt mấy tháng trời?

Tại sao tôi lại giữ nó?

Tôi mở ra mặc dù không cần phải làm thế: từng từ đều đã khắc vào trí nhớ của tôi.

Will Slater không phải người như cô nghĩ.

Anh ta là một kẻ ngoại tình và lừa dối. Đừng cưới hắn.

Tôi chắc chắn đây là một kẻ lập dị nào đó. Will luôn nhận được những lá thư từ những người xa lạ nghĩ rằng họ biết anh, biết hết về cuộc sống của anh. Đôi khi tôi cũng bị họ nhắm vào. Tôi nhớ lần vài bức ảnh của chúng tôi xuất hiện trên mạng. “Will Slater ra ngoài mua sắm cùng người yêu, Julia Keegan.” Hôm đó hẳn là một ngày nhàn rỗi ở tòa soạn Mail Online.

Mặc dù tôi biết—biết rõ—đó là một ý tưởng tồi tệ, nhưng tôi vẫn lướt đến mục bình luận bên dưới. Chúa ơi. Tôi từng chứng kiến sự hung hăng ở mục này rồi, thế nhưng khi nó nhắm thẳng vào mình, cảm giác cay độc lại hiện lên thật rõ rệt và cá nhân một cách kinh khủng. Tựa như rơi vào một phòng kín vang vọng những ý nghĩ tồi tệ nhất của tôi về chính mình.

Chúa ơi, cô ta nghĩ mình là số một đấy nhỉ?

Theo tôi thấy, đích thị là một con đ* khó ưa.

Trời đất, cưng à, chưa từng nghe chuyện không bao giờ nên ngủ với một anh chàng đùi còn thon hơn cưng hả?

Will! Em yêu anh! Chọn em đi! :) :) Cô ta không xứng với anh đâu…

Chúa ơi, nhìn thôi đã thấy ghét rồi. Con bò chảnh chọe.

Đa số những bình luận là như thế. Khó lòng tin nổi lại có nhiều người xa lạ ngoài kia cảm thấy cay độc với tôi đến vậy. Tôi thấy mình tiếp tục cuộn xuống cho đến khi bắt gặp một vài người nói khác đi:

Nhìn anh ấy hạnh phúc lắm. Cô ấy sẽ tốt cho anh!

Mà cô ấy là người đứng sau The Download—trang web ưa thích trước giờ của tôiiii. Họ sẽ là một cặp xứng đôi.

Thậm chí những giọng nói tử tế hơn này cũng đáng sợ theo cách của chúng—cảm giác một số người có vẻ biết Will—biết tôi. Cảm giác họ đứng ở vị trí để bình phẩm điều gì là tốt cho anh ấy. Will không quá nổi tiếng đến mức ai cũng biết. Nhưng ở mức độ nổi tiếng của anh, bạn lại càng phải chịu đựng nhiều hơn vì bạn vẫn chưa vượt lên khỏi những người nghĩ là họ có quyền sở hữu bạn.

Tuy vậy, mảnh giấy khác với những bình luận trên mạng kia. Nó cá nhân hơn. Nó nằm trong hộp thư mà không có tem, có nghĩa là được bỏ vào tận tay. Người viết, bất kể là ai đi nữa, biết nơi chúng tôi sống. Anh ta hoặc cô ta đã đến nhà của chúng tôi ở Islington—mà trước khi Will chuyển đến thời gian gần đây, là nhà của tôi. Rõ ràng ít có khả năng là một kẻ lập dị ngẫu nhiên. Hay có thể là một kẻ lập dị theo kiểu ghê gớm nhất.

Nhưng tôi cũng nghĩ đó có thể là một ai đó mà chúng tôi biết. Thậm chí có thể là một người đến hòn đảo này vào ngày hôm nay.

Đêm tôi nhận được mảnh giấy, tôi đã vứt nó vào lò sưởi. Vài giây sau tôi giật nó lại và tự làm cổ tay mình bị bỏng. Vết bỏng đó vẫn còn đây—một dấu vết màu hồng, sáng lên trên lớp da non mềm. Mỗi lần nhìn thấy vết bỏng, tôi liền nhớ đến tờ giấy đang nằm trong nơi trú ẩn của nó. Ba từ ngắn gọn:

Đừng cưới hắn.

Tôi xé mảnh giấy làm hai. Tôi xé lần nữa, rồi thêm lần nữa, cho đến khi nhỏ như hoa giấy. Nhưng như thế vẫn chưa đủ. Tôi cầm vào phòng tắm và giật nước, nhìn trừng trừng cho đến khi tất cả những mẩu vụn đều biến mất, cuộn xoáy trong bồn cầu. Tôi tưởng tượng chúng trôi dọc ống cống, chảy ra Đại Tây Dương, cùng một đại dương đang bao bọc chúng tôi. Ý nghĩ làm phiền lòng tôi nhiều hơn mức cần thiết.

Dù sao đi nữa, mảnh giấy cũng không còn trong cuộc đời tôi rồi. Nó đã biến mất. Tôi sẽ không nghĩ về nó thêm nữa. Tôi nhặt cây lược, kẹp bấm mi, mascara lên: kho vũ khí của tôi, ống tên của tôi.

Hôm nay tôi kết hôn và sẽ là một ngày thật tuyệt vời.

« Lùi
Tiến »