“Chúa ơi, khó đi quá.” Duncan giơ một tay lên che mặt tránh cơn gió điên cuồng, tay kia vẫy đuốc, làm vài tia sáng lóe lên. “Có ai thấy gì không?”
Thấy gì chứ? Câu hỏi này chiếm lấy đầu óc họ. Mỗi người đều đang nhớ đến lời của cô nhân viên phục vụ. Một cái xác. Mỗi cục đá hay tảng đất cỏ trên mặt đất đều có thể là nguồn cơn của sự kinh hoàng. Những ngọn đuốc họ giơ ra trước mặt không có ích nhiều như họ tưởng. Chúng chỉ làm phần còn lại của đêm đen có vẻ còn tăm tối hơn.
“Giống hồi đi học quá,” Duncan hét lên với những người khác. “Đi lòng vòng trong bóng tối. Ai chơi trò sinh tồn không?”
“Đừng có xấu tính thế, Duncan,” Femi hét lại. “Mày quên chúng ta đang phải tìm cái gì rồi hả?”
“À, phải rồi. Thế có lẽ không gọi là sinh tồn được nhỉ?”
“Không vui đâu,” Femi hét.
“Được rồi, Femi! Bình tĩnh đi. Tao chỉ đang cố gắng làm không khí nhẹ nhàng hơn thôi.”
“Ừ, nhưng tao cũng không nghĩ giờ là lúc thích hợp.”
Duncan vặc lại. “Tao đang ra ngoài tìm kiếm đấy chứ? Tử tế hơn những kẻ hèn nhát trong đó.”
“Mà trò sinh tồn cũng chẳng vui gì,” Angus hét lên. “Đúng không? Giờ tao thấy rồi. Tao… tao chán giả vờ tất cả chỉ là một trò đùa rồi. Nó điên quá. Ai đó có thể đã chết… mà thật ra có người chết rồi. Và nhà trường vẫn cho tiếp tục...”
“Đó là một tai nạn,” Duncan cắt lời. “Khi thằng nhóc đó chết. Không phải tại trò sinh tồn.”
“Thế ư?” Angus hét lại. “Làm sao mày biết chứ? Chỉ vì mày thích mấy trò khốn khiếp đó thôi. Tao biết mày hả hê như thế nào khi đến lượt hăm doạ lũ năm dưới. Giờ mày đâu thể làm một kẻ bắt nạt tàn độc nữa, đúng không? Tao cá là mày đã không khoái chí đến thế từ khi…”
“Thôi,” Femi, lúc nào cũng là người hòa giải, lên tiếng. “Giờ không phải lúc.”
Trong một lát họ đều im lặng, tiếp tục lê bước trong bóng tối, một mình với những suy nghĩ của riêng mình. Không ai trong số họ từng đi ra ngoài trong thời tiết như thế này. Gió đến và đi theo từng cơn đột ngột. Thỉnh thoảng gió lặng đủ để họ nghe thấy tiếng mình suy nghĩ. Nhưng nó chỉ đang chuẩn bị cho trận công kích tiếp theo: một âm thanh rì rầm tất bật, như tiếng của hàng nghìn con côn trùng tụ tập. Khi mạnh nhất, gió vang lên thành tiếng hú nghe khủng khiếp giống như tiếng người đang hét lên, như vọng lại từ tiếng hét của người nhân viên phục vụ. Da họ như bị lột sống bởi gió, mắt ướt nhòa đi. Gió làm răng họ va lập cập vào nhau—và họ cũng như đang ở trong hàm răng của nó.
“Cảm giác không thật, đúng không?”
“Cái gì, Angus?”
“À, mày biết đấy—mới lúc nãy chúng ta còn ở trong rạp cưới, đi tới đi lui, ăn bánh cưới. Giờ chúng ta ở ngoài đây, đi tìm…” Anh thu hết can đảm để nói ra: “Một cái xác. Mày nghĩ chuyện gì đã xảy ra?”
“Chúng ta vẫn chưa biết mình đang tìm cái gì,” Duncan trả lời. “Chỉ đang đi theo lời của một con bé.”
“Ừ, nhưng nó có vẻ khá chắc chắn…”
“Chà,” Femi lên tiếng, “rất nhiều người say xỉn. Trong đó loạn thật sự. Không khó hình dung đúng không? Ai đó đi lang thang khỏi rạp trong bóng tối, gặp tai nạn…”
“Thằng Charlie đó thì sao?” Duncan hỏi. “Nó rã rời lắm.”
“Phải,” Femi hét lại, “te tua là cái chắc. Nhưng sau những gì chúng ta làm với nó ở tiệc độc thân...”
“Chuyện đó ít nói lại thì tốt hơn, Fem.”
“Mà hồi nãy mày thấy con bé phù dâu chứ?” Duncan hét lên. “Có ai nghĩ giống tao không?”
“Sao?” Angus trả lời, “Là nó đang cố… mày biết đấy…”
“Tự sát?” Duncan hét lên. “Đúng, tao cũng nghĩ như thế. Từ lúc tụi mình đến nó đã cư xử quái quái rồi, đúng chứ? Rõ ràng là con bé hơi điên. Tao không ngạc nhiên nếu nó làm gì đó ngu…”
“Có người đến,” Pete rống lên, cắt ngang lời Duncan, chỉ vào bóng tối phía trước họ. “Có người đến bắt chúng ta…”
“Câm mõm đi, thằng ngu,” Duncan vặc lại. “Chúa ơi, nó làm tao điên tiết. Nên đưa nó về lại rạp thôi. Vì tao thề là...”
“Không,” giọng Angus run run. “Nó nói đúng đấy. Có gì đó ở kia…”
Những người khác cũng quay lại nhìn, họ di chuyển theo một vòng tròn vụng về, va vào nhau, cố gắng chống lại cảm giác hoảng hốt. Tất cả đều im lặng khi nhìn về phía sau, vào bóng tối.
Một luồng sáng chiếu vào họ qua màn đêm. Họ giơ đuốc ra, cố nhìn xem đó là gì.
“Ồ,” Duncan hét lên, có chút nhẹ nhõm. “Là anh ta—gã béo mập đó, chồng của người tổ chức tiệc cưới.”
“Nhưng chờ đã,” Angus nói. “Cái gì… trong tay anh ta thế kia?”