Hai tuần trước.
Xét cho cùng, chuyện này thật khó tin. Tôi, một người chưa bao giờ lấy cắp dù chỉ vài cái kẹo, lại bị nghi ngờ là đã lấy cắp một món đồ trang sức có giá trị lớn. Tôi ngồi vào một trong mấy cái ghế bành màu xanh lá rồi gác chân lên bàn. Đột nhiên, tôi nhận ra tôi nhớ Sigge đến mức nào. Tất nhiên, nó chỉ là một con mèo, nhưng nó bầu bạn với tôi và sự hiện diện của nó biến căn hộ này thành một tổ ấm thực thụ. Không có nó, căn hộ có vẻ trống rỗng, trơ trọi và lạnh lẽo biết bao. Có lẽ tôi nên mua một con mèo khác chăng? Nhưng làm thế có vẻ bất công quá. Tôi có cảm giác là tôi phải để tang Sigge trước khi cho phép một con vật khác bước vào nhà tôi.
Mấy cuốn sách vật lý nằm phủ bụi. Tôi vẫn chưa động đến chúng. Tôi đã mất nhiều tuần vì Jesper. Trong khi anh ta khăng khăng muốn tôi tiếp tục hoàn thành chương trình trung học. Và học đại học nếu tôi muốn. Tôi nhắm mắt lại, ngả người ra sau.
Tôi cố gắng nhớ lại.
- Nhưng tại sao em lại không học hết trung học?
- Chúa ơi, chúng ta có buộc phải nói chuyện đó bây giờ không?
Jesper ra khỏi tôi, lăn người nằm nghiêng và duỗi dài thân hình trên giường, bên cạnh tôi. Rồi anh ta gập đôi một cái gối để làm chỗ tựa đầu. Anh ta trưng ra một vẻ mặt thích thú, gần như giễu cợt. Khi không còn phải chịu đựng sức nặng của thân thể anh ta bên trên thân thể tôi, tôi lập tức thở dễ dàng hơn. Tôi hít một hơi thật sâu rồi nhìn thẳng vào mắt anh ta.
- Em không muốn nói đến chuyện này, phải không?
- Nói thật lòng, em không có vấn đề gì với chuyện này. Nhưng nó không được lãng mạn cho lắm, nhỉ?
- Nhưng anh muốn biết. Anh yêu em và muốn hiểu tại sao em lại hành động như em đã làm.
- Và ta buộc phải biết mọi điều về người kia?
- Không, không hề.
Trong một lát, anh ta tỏ vẻ nghiêm trang đến mức tôi hầu như thấy sợ. Như thể anh ta đã hướng ánh mắt vào bên trong lòng, vào một bí mật đen tối mà anh ta đang ấp ủ. Nhưng chỉ một thoáng sau, anh ta đã tìm lại được biểu cảm bình thường. Tôi buột miệng thở dài, biết rõ rằng tôi sẽ không thể thoát khỏi bước đi sai lầm này nếu không đưa ra lời giải thích.
- Tại sao em lại bỏ dở việc học trung học? Anh hỏi lại lần nữa, nhấn mạnh từng từ.
- Em không bỏ dở việc học trung học… Em chưa bao giờ bắt đầu việc đó. Khi cha em mất…
Im lặng.
- Thì sao?
Anh ta cúi xuống bên tôi, khẽ khàng đặt bàn tay trái lên ngực tôi và hôn tôi. Tôi cảm thấy một làn hơi ấm ẩm ướt tỏa ra từ thân thể anh ta.
- Đó là thời kỳ tệ hại trong cuộc đời em, đơn giản thế thôi. Đầu tiên là cái chết của cha em và sau đó là chuyện với Ốc Vít, giáo viên nghề mộc. Hồi đó đang là mùa thu, em đang học lớp chín. Em không còn đủ dũng khí để đến trường. Em đã học xong trung học cơ sở, và sau một kỳ nghỉ dài, em không hề làm gì trong suốt sáu tháng. Rồi em bắt đầu đi làm.
- Vậy là vì cái gã giáo viên khốn kiếp đó?
- Em không biết. Đó là lỗi của cả hai bọn em.
Anh ta phá lên cười cộc lốc.
- Thôi ngay. Khi ấy em chỉ là một đứa trẻ, còn hắn là người lớn. Chuyện hắn đã làm với em là thối tha và đáng ghê tởm… hoàn toàn nhơ nhớp. Mẹ kiếp! Đồ ấu dâm bẩn thỉu.
- Nhưng em đồng thuận mà.
Jesper ngồi dậy, đột nhiên anh ta tỏ vẻ phật ý. Anh ta quấn chiếc chăn quanh hông.
- Em sẽ không nói rằng sau chừng ấy năm em vẫn còn cảm thấy mình là thủ phạm trong những chuyện đã xảy ra đấy chứ?
- Em không muốn nói về chuyện này nữa.
Anh ta thở dài.
- Anh xin lỗi. Chỉ vì anh phát điên khi nghĩ rằng hắn đã lợi dụng em. Em còn vị thành niên, hắn đã lạm dụng quyền hạn của mình và đã tấn công tình dục em.
- Anh đang quá lời đấy, đó không hẳn là tấn công.
- Em gọi thế nào cũng được. Dù sao, lẽ ra hắn cũng không bao giờ nên làm chuyện đó, và lẽ ra hắn phải biết như thế.
Anh ta cứng người.
- Trong chuyện này, anh không hiểu nổi em nữa.
- Anh cũng có quyền đối với em đó thôi? Anh lãnh đạo công ty trong khi em làm việc hùng hục. Nhưng anh chẳng thấy vấn đề gì trong việc ngủ với em cả.
- Dù sao hai chuyện cũng đâu có giống nhau! Cả hai chúng ta đều đã trưởng thành, chúng ta yêu nhau. Không ai trong chúng ta sử dụng người kia. Ta có thể nói rằng… có lẽ… anh không được chuyên nghiệp cho lắm.
Anh ta nói bằng giọng thuyết phục, nhưng tôi thấy rõ là tôi đã chạm vào đúng điểm khiến anh ta đau đớn. Anh ta nhích xa thêm chừng vài xăng ti mét, quờ tay để tìm bao thuốc lá để trên mặt bàn đầu giường.
- Hãy thành thật với em đi, Jesper. Anh thấy đây là một mối quan hệ hoàn toàn bình thường giữa hai người ngang hàng với nhau chứ?
Tôi nằm ngửa người trên giường, vẫn mặc nguyên quần áo, và đưa mắt ngắm nhìn trần phòng. Trong một góc, một mạng nhện rung rinh trong làn gió từ cửa sổ thổi vào. Một con thạch sùng to tướng tạo thành một đường chéo trên trần. Một ngày nào đó, tôi sẽ phải cải tạo căn hộ này, tôi biết điều đó, nhưng tôi lấy đâu ra tiền để làm việc ấy đây?
Tất cả những chuyện này đều do Jesper gây ra.
Toàn bộ là lỗi của anh ta. Tôi lại cảm thấy mệt mỏi. Niềm vui và sức lực mà tôi cảm nhận thấy sau khi đốt ga ra nhà anh ta đều đã bay biến. Một lần nữa, tôi có cảm giác mình vừa rơi vào một cái hố sâu tối tăm. Bên ngoài, mưa đang dội xuống Stockholm. Ngay cả bầu trời cũng khóc.
Đột nhiên, tôi bỗng muốn mặt đối mặt với Jesper. Dồn anh ta vào chân tường, hỏi xem tại sao anh ta lại làm thế với tôi và buộc anh ta phải trả lời. Nếu có thể làm được việc đó, nếu tôi mạnh mẽ và dám đối mặt với anh ta trong tư thế ngang hàng, có lẽ tôi sẽ có thể giành lại quyền kiểm soát cuộc đời mình, lấy lại phẩm giá cho bản thân.
Mình sẽ làm được thôi , tôi tự nhủ. Cách đó đã rất hiệu quả với Ốc Vít.
Văn phòng hiệu trưởng được ngăn với phòng chờ nhỏ có trang bị hai chiếc ghế bành bọc nhung cũ sờn bằng một cánh cửa lắp kính mờ. Tôi ngồi trong một chiếc ghế đó, và mẹ tôi ngồi trong chiếc còn lại. Trước mặt chúng tôi, trên một chiếc bàn thấp bằng gỗ bạch dương, chất chồng cả đống tạp chí. Tôi liếc mắt nhìn qua: Trường học ngày nay, Tạp chí sư phạm . Chẳng có gì thú vị. Ở phía bên kia cánh cửa bằng kính, tôi đoán thấy những chuyển động, nhưng không thể biết ai đang ở trong phòng.
Mẹ tôi lần sờ trong chiếc ví cầm tay mới màu xanh rực. Bà khẽ buột ra một tiếng rít, và tôi biết rằng bà đang rất cáu kỉnh.
- Lẽ ra họ nên giải thích cho chúng ta biết tại sao chúng ta lại phải ở đây chứ! Mẹ còn công việc cơ mà! Mẹ không thể ngồi cả ngày ở đây, trừ trường hợp khẩn cấp. Mẹ đã nói thế với bà hiệu trưởng, khi bà ta gọi điện thoại cho mẹ: tôi hy vọng rằng chuyện thực sự quan trọng, bởi vì tôi phải đi làm và phải lo tang lễ cho chồng tôi. Với lại…
- Mẹ ơi, suỵt, làm ơn đi. Họ có thể nghe thấy mẹ nói đấy.
Mẹ nhìn tôi giận dữ.
- Mẹ thực sự hy vọng là con đã không làm điều gì đó ngu ngốc… Con lại làm điều gì ngu ngốc đúng không?
Con chẳng biết gì hết, mẹ ạ. Con cũng không biết tại sao chúng ta lại phải đến đây.
Tôi đưa mắt nhìn chiếc đồng hồ treo tường. Chiếc kim giây mảnh mai màu đen lướt đi trên mặt đồng hồ, giống như một cái chân nhện. Khi nó đến số mười hai, chiếc kim phút khẽ run rẩy nhảy thêm một vạch.
. Con đã ăn cắp thứ gì đó hả?
- Mẹ ơi, mẹ đừng nói thế, con chẳng ăn cắp thứ gì hết.
- Vậy thì con đã trốn học?
- Cũng không ạ.
- Thế thì con có thể giải thích cho mẹ biết mẹ làm cái trò quái quỷ gì ở đây, trong khi lẽ ra mẹ phải ở chỗ làm không?
Mẹ tôi luôn cẩn thận nhấn mạnh rằng bà có một công việc. Bà từng thất nghiệp trong nhiều năm, sau khi có những vấn đề với cái lưng. Công việc này rất quan trọng đối với bà.
Bà nhìn chòng chọc vào chiếc đồng hồ, nó đang chỉ mười một giờ mười phút.
- Mẹ có nửa giờ thôi. Không hơn.
Bà chắp hai bàn tay béo tốt vào nhau. Cả hai chúng tôi cùng im lặng. Tôi không biết phải nói gì. Từ phía bên kia tấm kính mờ, tôi nghe thấy tiếng kéo ghế.
- Emma? Mẹ tôi lại gọi.
- Vâng?
- Dù sao con cũng không hút cần sa đấy chứ?
Đúng lúc ấy, cánh cửa mở ra và Britt Henriksson, hiệu trưởng, thò khuôn mặt rám nắng qua ngưỡng cửa. Chiếc váy mỏng mùa hè bằng vải Marimekko của bà lùng thùng như một cái túi trên thân hình gầy trơ xương.
- Tôi rất vui vì hai mẹ con đã đến, mời hai mẹ con vào đây. Bà lùi ra sau một bước và mở to cánh cửa. Mẹ tôi tiến lên, chào bà, và tôi bám gót mẹ, lưỡng lự. Hiệu trưởng bắt tay tôi với một nụ cười gượng gạo.
Sigmun, đôi khi còn được gọi là bác sĩ Freud, chuyên gia tâm lý học đường, đang ngồi trên một chiếc ghế xoay. Với mái tóc sẫm màu cắt kiểu bàn chải, bộ râu rậm rạp và cái bụng phệ, trông ông giống với cha của Fifi Brindacier hơn là một chuyên gia tâm lý nghiêm khắc ở Vienna. Bên cạnh Sigmund là Elin. Hai má nó đỏ lựng, và nó đang nhìn chằm chằm xuống sàn nhà.
- Cảm ơn Elin. Trò có thể đi được rồi. Chúng tôi sẽ báo với trò nếu có thông tin gì khác, hiệu trưởng Britt tuyên bố.
Elin đứng dậy, vẫn không rời mắt khỏi lớp trải linoleum trên sàn nhà, và ra khỏi phòng.
- Trời nóng quá đi mất! Britt thốt lên. Sigmund, nhờ anh mở cửa sổ giúp tôi được không?
Bà hiệu trưởng nói đúng. Chúng tôi như muốn chết ngạt trong căn phòng này, nó có mùi tất đi lâu ngày. Sigmund chật vật đứng dậy khỏi ghế rồi đung đưa đi đến bên cửa sổ. Ông mở cánh cửa, để cho mùa hè tràn vào căn phòng chật hẹp.
- Tốt hơn rồi đấy, Britt nói bằng giọng líu lo như đang hót. Tôi lấy cho hai mẹ con chút nước ép trái cây nhé?
Tôi gật đầu đồng ý, nhưng mẹ tôi giơ tay lên.
- Không, cảm ơn, tôi không uống đâu. Tôi đang vội, tôi phải quay về làm việc.
Britt gật đầu, rót nước ép trái cây vào một cái cốc và đưa cho tôi. Tôi nhận thấy nó giống hệt loại cốc nhựa dùng trong căng tin. Lạ thật. Thế mà tôi cứ tưởng các giáo viên và bà hiệu trưởng phải ăn bằng bát đĩa sứ và uống bằng cốc thủy tinh, rằng mọi thứ trong phòng giáo viên và các văn phòng quản lý đều phải đẹp đẽ và người lớn hơn.
Britt vuốt phẳng cái túi vải được gọi là váy trên người bà, rồi nhẹ nhàng ngồi vào mép ghế, như thể bà sợ rằng nếu không cẩn thận bà sẽ làm nó gãy.
- Emma này. Có lẽ trò biết tại sao chúng tôi cho mời hai mẹ con đến đây chứ?
Tôi lắc đầu. Làm sao mà tôi biết được.
Bà hiệu trưởng húng hắng ho và cụp mắt nhìn xuống. Rõ ràng là bà đang cảm thấy khó xử. Sigmund vẫn giữ im lặng. Ông vừa vuốt râu vừa nhìn ra ngoài cửa sổ với vẻ u hoài.
- Con gái tôi, nó đã làm gì vậy? mẹ tôi hỏi.
- Không, không, Britt bắt đầu. Emma không làm gì xấu cả. Chúng tôi được biết rằng một trong số các giáo viên của chúng tôi… một giáo viên nào đó , đã tán tỉnh Emma.
- Thế là thế nào? Mẹ tôi thốt lên và thả rơi chiếc ví cầm tay màu xanh rực, nó rơi bộp xuống đất.
- Là một trong số các giáo viên dạy thay, thầy ấy phụ trách xưởng mộc. Thầy ấy là một giáo viên rất giỏi, nhưng… theo các thông tin mà chúng tôi có được, hình như thầy ấy đã… Emma, trò có thể kể cho chúng tôi nghe chuyện gì đã xảy ra không? Có đúng như vậy không? Thầy ấy đã tán tỉnh em phải không?
Tôi không thể trả lời. Miệng tôi đầy cát, và một cục nghẹn thô rám chẹn ở họng.
- Emma này, Sigmund nói bằng giọng mũi của người gốc Đức. Việc chúng tôi biết rõ chuyện gì đã xảy ra là rất quan trọng. Cả với em và với các thiếu niên khác trong trường. Thầy ấy có tán tỉnh em không?
Tôi ngập ngừng một lát, rồi gật đầu. Mẹ tôi buột ra một tiếng rít, và nhặt lại chiếc ví.
- Thầy ấy đã làm gì? Britt hỏi bằng giọng dịu dàng hơn và đặt bàn tay trơ xương của bà lên tay tôi.
Tôi rụt tay lại và không trả lời. Bên cạnh cốc nước ép trái cây của tôi, tôi nhìn thấy một con bọ rùa với hai cái chấm đen trên lưng. Liệu ta có thể đưa ra một điều ước trong trường hợp này không? Hay phải với con nào có nhiều chấm hơn?
- Tôi rất tiếc, Emma ạ, nhưng chúng tôi nhất định phải biết. Thầy ấy có hôn em không?
Con bọ rùa lại gần mép bàn. Nó gần đến nỗi tôi có thể chạm vào nó. Tôi đưa tay ra: có lẽ nó muốn leo lên ngón tay tôi chăng?
- Emma?
Giọng Britt kéo tôi về với thực tại.
- Thầy ấy có hôn em không? Có động chạm vào người em không?
Tôi gật đầu, không rời mắt khỏi con côn trùng. Im lặng bao trùm căn phòng. Tĩnh mịch đến nỗi chúng tôi nghe thấy tiếng xe cộ trên đường lớn và tiếng cười của lũ trẻ trong sân chơi.
- Hai người có…
Britt ngập ngừng.
- Hai người có quan hệ tình dục không?
“Quan hệ tình dục.” Tôi rùng mình. Cụm từ đó khiến tôi nghĩ đến một căn bệnh truyền nhiễm. Tôi đưa đầu ngón tay lướt nhẹ trên mình con côn trùng nhỏ bé màu cam.
- Có. Có ạ.
Con bọ rùa quay người và tiến về phía cốc nước ép trái cây.
Cánh cửa bằng kính mờ đóng lại sau lưng chúng tôi, và mẹ tôi mặc áo khoác. Mỗi lần hít vào của bà đều kèm theo một tiếng rít lanh lảnh. Khuôn mặt bà đỏ tía, và bà siết chặt chiếc ví cầm tay vào người trong lúc quay sang tôi.
Tôi không biết mình phải chờ đợi điều gì. Có lẽ là một bài diễn văn về những phiền toái mà tôi gây ra cho bà chăng? Hay một cơn thịnh nộ bởi vì tôi đã khiến bà mất một khoảng thời gian quý giá. Cái tát giáng xuống đột ngột và làm tôi suýt ngã. Trong một thoáng, căn phòng quay cuồng xung quanh tôi, rồi cảm giác đau rát lan dần trên má tôi.
- Con đĩ bẩn thỉu! mẹ tôi rít lên trước khi nặng nề đi ra khỏi phòng.