Qua khung cửa sổ, tôi có thể trông thấy những con thuyền chở khách dự tiệc cưới đến đảo, những hình thù sẫm màu xa xa trên mặt nước giờ đã đến gần hơn. Tất cả sẽ sớm diễn ra. Tôi phải chuẩn bị sẵn sàng, và Chúa biết tôi đã dậy từ sớm. Tôi thức dậy với nỗi đau đớn trong lồng ngực, đầu đau nhức, và tôi đã đi ra ngoài để hít thở chút không khí trong lành. Nhưng giờ tôi đang ngồi trong phòng, mặc áo lót và quần jean. Tôi không thể ép mình thay đồ, mặc chiếc váy ấy lên người. Tôi đã thấy một vết ố đỏ sẫm nho nhỏ trên lớp vải lụa nhợt nhạt, chỗ vết cắt nhỏ ở đùi hẳn đã thấm máu vào một chút từ hôm qua khi tôi thử đồ. Tạ ơn Chúa vì Jules đã không để ý. Chị ấy thật sự có thể sẽ phát điên lên. Tôi đã lấy chút nước lạnh và xà phòng để vò nó trong bồn rửa mặt cuối hành lang. Tạ ơn Chúa, vết ố gần như đã biến mất. Chỉ còn lại một vệt hồng sậm nhỏ xíu, như một lời nhắc nhở.
Nó làm tôi nhớ đến máu từ nhiều tháng trước. Tôi đã không biết sẽ có nhiều máu đến thế. Tôi nhắm mắt lại. Nhưng tôi vẫn có thể thấy từ đây, dưới mí mắt của mình.
Tôi nhìn ra cửa sổ một lần nữa, nghĩ đến tất cả những người đang đến. Tôi đã cảm thấy tù túng ở nơi này kể từ lúc chúng tôi đến, cảm giác như không có lối thoát, không có nơi nào để trốn chạy… nhưng hôm nay cảm giác này còn tệ hơn. Chưa đầy một tiếng nữa, Jules sẽ gọi tôi và rồi tôi sẽ phải bước vào lễ đường trước mặt chị, với tất cả mọi người quan sát chúng tôi. Rồi sau đó tất cả mọi người—gia đình, người lạ—tôi sẽ phải nói chuyện với họ. Tôi không nghĩ mình có thể làm được. Đột nhiên tôi cảm thấy không thở nổi.
Tôi nghĩ về lần duy nhất tôi cảm thấy khá hơn kể từ khi đến đây là đêm hôm qua trong hang động, nói chuyện với Hannah. Tôi không thể nói chuyện với bất cứ ai khác theo cách tôi nói chuyện cùng chị: các bạn tôi cũng không, không một ai. Tôi không biết tại sao lại là chị. Tôi đoán vì chị ấy có vẻ như một kẻ lạc loài, giống như chị cũng đang cố gắng giấu mình khỏi mọi thứ.
Tôi có thể đi tìm Hannah. Tôi nghĩ mình có thể nói chuyện với chị ấy vào lúc này. Kể chị nghe phần còn lại. Nói ra tất cả. Nghĩ đến đó, tôi thấy choáng váng và muốn bệnh. Nhưng có lẽ tôi cũng sẽ cảm thấy khá hơn theo một cách nào đó—ít giống như tôi không thể đưa chút không khí nào vào phổi.
Tay tôi run rẩy khi kéo quần jean lên và mặc áo vào. Nếu tôi kể chị biết, lời của tôi sẽ không thể rút lại được. Nhưng tôi nghĩ tôi đã quyết định được rồi. Tôi nghĩ mình phải làm thế, trước khi tôi hoàn toàn phát điên.
Tôi len lén bước ra khỏi phòng mình. Tim tôi cảm giác như đã vọt lên tận cổ họng, đập thình thịch đến nỗi tôi gần như không nuốt xuống được. Tôi rón rén đi qua phòng ăn, lên lầu. Tôi không thể chạm mặt ai—nếu có, tôi biết mình sẽ nhát cáy ngay.
Tôi nghĩ phòng của Hannah ở cuối hành lang dài. Khi đến gần hơn, tôi nhận ra mình có thể nghe thấy tiếng nói xì xào vọng ra từ bên trong, càng lúc càng to hơn.
“Ôi Chúa ơi, Han,” tôi nghe được. “Em đang vô lý hết sức…”
Cửa hé mở. Tôi rón rén bước đến gần hơn. Không thấy Hannah, nhưng tôi có thể nhìn thấy Charlie chỉ đang mặc quần đùi, túm chặt lấy mép kệ tủ như thể anh đang cố gắng kiềm chế cơn giận của mình.
Tôi khựng lại. Tôi cảm giác mình vừa nhìn thấy một điều không nên thấy, như thể tôi đang rình mò họ. Tôi thật ngốc vì đã không nghĩ rằng Charlie cũng ở đó—Charlie, người tôi từng say nắng đáng xấu hổ thời thiếu niên. Tôi không thể. Tôi không thể bước đến và gõ cửa phòng họ, hỏi Hannah liệu chị có thể nói chuyện được không… không thể khi họ ăn mặc chưa chỉnh tề, và rõ ràng là đang ở giữa chừng một cuộc cãi vã. Rồi tôi giật bắn người khi một cánh cửa khác mở ra phía sau tôi.
“Ồ, chào Olivia.” Là Will. Anh đang mặc quần lễ phục và một chiếc áo sơ-mi trắng hờ hững, để lộ bộ ngực rám nắng và cơ bắp. Tôi vội vã nhìn sang hướng khác.
“Anh nghĩ là anh nghe thấy tiếng ai đó bên ngoài,” anh nói, sau đó cau mày nhìn tôi. “Em làm gì ở đây thế?”
“K-không có gì,” tôi nói, hay cố gắng nói, vì gần như không âm thanh nào thoát khỏi miệng tôi, chỉ có một tiếng thì thầm khản đặc. Tôi quay lưng bỏ đi.
Quay về phòng, tôi ngồi lên giường. Tôi thất bại rồi. Đã quá muộn. Tôi đã đánh mất cơ hội. Tôi lẽ ra nên tìm cách kể cho Hannah nghe vào tối qua.
Tôi trông ra cửa sổ, nhìn những con thuyền đang cập bến: chúng đang đến gần hơn. Cảm giác như chúng mang theo một điều gì đó kinh khủng đến hòn đảo này. Nhưng suy nghĩ này thật ngớ ngẩn. Vì nó đã ở đây rồi còn gì? Là tôi. Tôi chính là điều kinh khủng. Những gì tôi đã làm.