Những vị khách đang đến. Từ cầu tàu, tôi quan sát những con thuyền đang đến gần, sẵn sàng chào đón họ. Tôi mỉm cười và gật đầu, cố gắng trưng ra một phong thái lịch thiệp. Tôi đang mặc một chiếc váy trơn màu xanh dương đậm, đi giày cao gót đế bằng. Trang phục lịch sự, nhưng không quá đà. Không thích hợp cho lắm nếu nhìn giống như một trong số những vị khách. Tuy vậy, tôi cũng chẳng cần phải lo lắng về điều này. Rõ ràng là họ đều dành rất nhiều nỗ lực cho trang phục của mình: hoa tai lấp lánh cùng những đôi giày cao ngất ngưởng đến đau đớn, những chiếc túi xách nhỏ xíu và khăn choàng lông thật (đang là tháng Sáu, nhưng suy cho cùng vẫn là mùa hè Ireland lạnh lẽo). Tôi thậm chí còn thấy vài cái nón chóp cao. Tôi cho rằng khi chủ nhân bữa tiệc là chủ một tờ báo phong cách sống và một ngôi sao truyền hình, bạn cần phải chưng diện hơn.
Những vị khách lên bờ theo từng nhóm khoảng ba mươi người. Tôi có thể thấy tất cả bọn họ đang ngắm nghía hòn đảo, và tôi cảm thấy trào dâng một chút tự hào riêng tư khi họ làm vậy. Tối nay có một trăm năm mươi khách—rất nhiều người sẽ biết đến Inis an Amplóra .
“Nhà vệ sinh gần nhất ở đâu?” Một vị khách nam gấp gáp hỏi tôi, anh ta xanh xao và đang kéo cổ áo như thể nó làm anh ngạt thở. Thật ra, một số vị khách trông tàn tạ bên dưới bộ trang phục lộng lẫy của họ. Tuy vậy, biển lúc này vẫn chưa động mạnh, mặt nước ở đâu đó giữa màu trắng và bạc—sáng rực trong ánh mặt trời lạnh lẽo đến nỗi khó có thể nhìn thẳng vào. Tôi che mắt lại, mỉm cười duyên dáng và chỉ đường cho họ. Có lẽ tôi nên chuẩn bị một vài loại thuốc chống say sóng loại nặng cho chuyến đi về, nếu trời trở gió to như dự báo thời tiết đã nói.
Tôi nhớ lần đầu tiên chúng tôi đến đây khi còn nhỏ, bước xuống từ chiếc phà cũ kỹ. Chúng tôi không bị say sóng, tôi nhớ là thế. Chúng tôi đứng ở phía trước, bám chặt vào chấn song và hét lên khi cưỡi qua những con sóng, nước chồm lên thành từng vòng cung lớn và làm chúng tôi ướt đẫm. Tôi nhớ chúng tôi đã giả vờ rằng mình đang cưỡi trên một con rắn biển khổng lồ.
Mùa hè năm đó, nơi này của thế giới thật ấm áp và mặt trời nhanh chóng làm chúng tôi khô ráo. Trẻ con rất đỗi gan lì. Tôi nhớ mình đã chạy xuống biển, lao vào mặt nước như thể nó chẳng là gì. Tôi đoán khi ấy tôi vẫn chưa biết sợ hãi biển khơi.
Một cặp đôi ăn mặc chỉnh tề, khoảng sáu mươi tuổi bước xuống từ con thuyền cuối cùng. Bằng cách nào đó, tôi biết họ là bố mẹ của chú rể trước khi họ đến và giới thiệu. Anh ta hẳn thừa hưởng nhan sắc từ mẹ và cả nước da nữa, dù tóc bà ấy giờ đã bạc. Nhưng bà không hề có dáng vẻ tự tin thoải mái như chú rể. Bà tạo ấn tượng về một người cố gắng giấu mình đi, kể cả khi đang khoác trang phục của chính mình.
Đường nét của bố chú rể sắc sảo và cứng rắn hơn. Một người đàn ông như thế không bao giờ được gọi là đẹp trai, nhưng tôi đoán bạn có thể hình dung gương mặt như ông trong tượng bán thân của một hoàng đế La Mã: cặp lông mày cong, cao vút, mũi khoằm, cái miệng mỏng thoáng vẻ ác độc. Ông bắt tay rất mạnh, tôi cảm thấy những khớp xương nhỏ trong tay tôi va vào nhau khi ông siết tay mình. Ông có một phong thái trịnh trọng như của một chính trị gia hay nhà ngoại giao. “Cô hẳn là người tổ chức tiệc cưới,” ông nói với một nụ cười. Nhưng mắt ông thận trọng, dò xét.
“Đúng vậy,” tôi đáp.
“Tốt lắm, tốt lắm,” ông nói. “Hy vọng là cô đã giữ ghế trước trong nhà nguyện cho chúng tôi?” Vào ngày cưới của con trai ông, điều đó là chuyện dĩ nhiên. Nhưng tôi nghĩ người đàn ông này sẽ muốn có ghế trước trong bất kỳ sự kiện nào.
“Dĩ nhiên rồi,” tôi đáp. “Giờ tôi sẽ dẫn ông bà đến đó.”
“Cô biết không,” ông nói, khi chúng tôi hướng về nhà nguyện, “thật buồn cười. Tôi là hiệu trưởng của một trường nội trú nam sinh. Và một phần tư số khách mời này từng học ở đó, trường Trevellyan. Thật là lạ lùng khi thấy chúng đều đã trưởng thành.”
Tôi mỉm cười, bày tỏ sự quan tâm lịch sự. “Ông nhận ra tất cả bọn họ không?”
“Hầu hết. Nhưng không phải tất cả, không. Đa số là những nhân vật lừng lẫy, tôi nghĩ cô sẽ gọi họ như vậy.” Ông khẽ cười. “Tôi đã thấy một số người kinh ngạc khi trông thấy tôi. Tôi có chút tiếng tăm trong chuyện chấp hành kỷ luật.” Ông có vẻ tự hào về điều này. “Có lẽ họ sợ ra trò khi thấy tôi ở đây.”
Chắc chắn là thế, tôi tự nhủ. Tôi có cảm giác như mình biết người đàn ông này, mặc dù tôi chưa từng gặp ông trước đây. Bản năng mách bảo rằng tôi không thích ông ta.
Sau đó, tôi đến cảm ơn Mattie, người vừa lèo lái con thuyền cuối cùng vào bờ.
“Làm tốt lắm,” tôi nói. “Tất cả đều rất suôn sẻ. Ông đã làm rất tốt công việc đưa đón tất cả bọn họ.”
“Còn cô làm rất tốt việc khiến người ta tổ chức tiệc cưới ở đây. Cậu ta nổi tiếng đúng không?”
“Cô ấy cũng có chút tiếng tăm.” Tuy vậy, tôi ngờ rằng Mattie không mấy để ý đến các tạp chí phụ nữ trên mạng. “Cuối cùng chúng tôi đưa ra một khuyến mại lớn, nhưng tin tức đưa về sẽ xứng đáng.”
Ông gật đầu. “Làm nơi này được chú ý hơn, chắc chắn là thế.” Ông nhìn ra mặt nước, nheo mắt lại vì nắng. “Sáng nay nước rất êm,” ông nói. “Nhưng lát nữa sẽ khác hẳn, chắc cú đấy.”
“Tôi có để ý dự báo thời tiết,” tôi nói. Với ánh mặt trời rực rỡ lúc này, thật khó tưởng tượng thời tiết sẽ thay đổi.
“À,” Mattie như sực nhớ. “Gió sắp mạnh lên rồi. Tối nay có vẻ sẽ tệ lắm đấy. Một cơn bão lớn đang chực chờ ngoài biển.”
“Bão sao?” Tôi ngạc nhiên. “Tôi tưởng chỉ là một chút gió.”
Ông nhìn tôi theo cách làm tôi biết ông nghĩ đến sự ngây thơ của những người Dublin—bất chấp chúng tôi đã ở đây bao lâu, Freddy và tôi mãi mãi là những người còn chân ướt chân ráo. “Cô không cần người dự báo thời tiết ngồi trong văn phòng ở Galway nói mới biết đâu,” ông đáp. “Hãy dùng mắt nhìn.”
Ông chỉ tay và tôi nhìn theo ngón tay của ông, thấy một vệt tối ở xa xa phía chân trời. Tôi không phải là thủy thủ như Mattie, nhưng kể cả thế, tôi vẫn biết như thế là không ổn.
“Đấy,” Mattie nói một cách đắc thắng. “Cơn bão của cô.”