Will và tôi đã sẵn sàng trong căn phòng trống. Những người còn lại cũng sẽ sớm có mặt, nên tôi muốn nói những gì mà tôi đã định nói. Tôi rất dở những chuyện như thế này, nói ra cảm xúc của mình. Nhưng tôi vẫn sẽ làm. Tôi quay sang Will. “Bạn hiền, tao muốn nói là… chà, mày biết đấy, tao thật sự rất hãnh diện khi được làm phù rể cho mày.”
“Tao không hề nghĩ đến một ai khác cho vị trí này cả,” cậu ta đáp. “Mày biết mà.”
Đúng, chính thế, tôi không hoàn toàn chắc chắn đây là sự thật. Những gì tôi làm có hơi tuyệt vọng. Vì có thể tôi đã sai, nhưng tôi có cảm giác rằng trong một thời gian dài, Will đang cố gắng gạt bỏ tôi ra khỏi cuộc đời cậu ta. Kể từ khi chương trình ti-vi lên sóng, tôi hiếm khi nào nhìn thấy bạn mình nữa. Cậu ta thậm chí không nói cho tôi biết về chuyện đính hôn—tôi đã đọc được trên báo. Và tôi bị tổn thương, tôi sẽ không vờ vĩnh là mình không cảm thấy thế. Vậy nên tôi đã gọi cho cậu ta và nói tôi muốn mời cậu ta đi uống, để ăn mừng.
Và khi chúng tôi đang uống, tôi đã huỵch toẹt nói ra. “Tao đồng ý! Tao sẽ là phù rể của mày.”
Lúc đó có phải Will nhìn hơi gượng gạo không? Với Will, khó mà biết được—cậu ta rất khéo léo. Im lặng một lúc, cậu ta gật đầu và nói: “Mày đọc được suy nghĩ của tao rồi.”
Điều này không hoàn toàn bất ngờ. Thật sự là cậu ta đã hứa hẹn thế. Hồi chúng tôi còn nhỏ, những ngày ở Trevellyan.
“Mày là bạn thân nhất của tao, Johnno,” cậu ta từng nói như thế với tôi. “Số một. Phù rể của tao.” Tôi không quên điều đó. Quá khứ trói buộc chúng tôi lại với nhau, cậu ta và tôi. Thực lòng, tôi nghĩ cả hai chúng tôi đều biết tôi là người duy nhất cho vị trí phù rể này.
Tôi nhìn vào gương, chỉnh lại cà vạt. Bộ lễ phục dư của Will khoác lên người tôi trông thật tệ. Thật ra không ngạc nhiên mấy, vì nó nhỏ hơn tôi đến ba cỡ. Chưa kể nhìn tôi còn có dáng vẻ như đã thức trắng đêm, và đúng là tôi đã làm vậy. Chưa gì tôi đã toát mồ hôi trong lớp len quá dày. Đứng cạnh Will, tôi nhìn còn thảm hại hơn vì bộ lễ phục của cậu ta tựa như được thiên thần khâu vào cơ thể. Mà đúng là vậy, theo một cách nào đó, cậu ta may đo bộ lễ phục tại Savile Row.
“Tao nhìn không ổn cho lắm,” tôi nói. Lời nói giảm nói tránh của thế kỷ là đây.
“Đó sẽ là sự trừng phạt dành cho mày,” Will nói, “vì để quên bộ lễ phục của mình.” Cậu ta đang cười nhạo tôi.
“Phải,” tôi đáp. “Tao đúng là thằng ngốc.” Tôi cũng tự cười chính mình.
Vài tuần trước, tôi đi đặt lễ phục cùng Will. Cậu ta đề nghị chọn Paul Smith. Hiển nhiên là mọi nhân viên trong cửa hàng đều nhìn tôi như thể tôi sắp sửa ăn cắp gì đó. “Bộ lễ phục này đẹp lắm,” Will nói, “có lẽ là thứ xịn nhất mà không cần đến Savile Row.” Không nghi ngờ gì, tôi thích dáng vẻ của mình khi mặc bộ lễ phục ấy. Trước đó tôi chưa từng có một bộ lễ phục ra hồn. Chưa từng ăn mặc chỉnh tề như thế kể từ khi đi học. Tôi thích cách nó giấu bớt bụng tôi. Mấy năm qua tôi có hơi buông thả. “Vui sống quá đà!” Tôi nói thế và vỗ vỗ bụng. Nhưng tôi không lấy làm hãnh diện. Bộ lễ phục này giấu đi tất cả. Nó khiến tôi nhìn cực kỳ ngầu. Giống một người hoàn toàn không phải là mình.
Tôi xoay người trong gương. Những nút trên áo khoác nhìn như thể sắp bung ra. Đúng thế, tôi thấy nhớ lớp len giấu bụng của Paul Smith. Dù sao đi nữa, không ích gì khi nghĩ mãi về chuyện đã rồi, như mẹ tôi hay nói. Chưng diện phù phiếm cũng không ích gì. Ngay từ đầu, tôi chưa từng là một người nhìn được.
“Ha… Johnno!” Duncan nói, đi thẳng vào phòng, nhìn rất bảnh bao trong bộ lễ phục vừa khít một cách hoàn hảo. “Cái quái gì thế này? Đồ của mày bị co lại khi giặt à?”
Pete, Femi và Angus đến phía sau cậu ta. “Chào buổi sáng,” Femi nói. “Khách khứa đến hết rồi. Tụi tao vừa ra nói chuyện với cả đống nam sinh Trevs ngoài cầu tàu.”
Pete hú lên. “Johnno… Chúa ơi. Quần này chật đến nỗi tao biết mày vừa ăn sáng món gì luôn đấy.”
Tôi duỗi tay hai bên để cổ tay lộ ra, đi nghênh ngang xung quanh, đóng vai thằng ngốc như mọi lần.
“Chúa ơi, và nhìn mày xem.” Femi quay sang Will. “Trông giả dối quá.”
“Nó lúc nào cũng là một thằng xấu tính nhưng có vẻ ngoài lương thiện,” Duncan nói. Cậu ta nhoài người đến làm rối tóc Will—Will nhanh chóng cầm lược lên chải thẳng thớm lại. “Đúng không? Khuôn mặt bảnh bao này. Chẳng bao giờ mày vướng vào rắc rối với giáo viên nhỉ?”
Will cười tươi rói với chúng tôi và nhún vai. “Tao có làm gì sai bao giờ đâu.”
“Nhảm nhí!” Femi hét lên. “Mày có giết người cũng thoát được. Mày chẳng bao giờ bị tóm cổ. Họ sẽ tảng lờ vì bố mày là hiệu trưởng.”
“Không hề,” Will nói. “Tao rất đàng hoàng nhé.”
“Chà,” Angus nói, “tao không bao giờ hiểu nổi làm sao mày đạt được điểm cao như vậy trong kỳ thi cuối cấp khi mày có học hành quái gì đâu.”
Tôi quay sang nhìn Will, cố gắng chạm mắt cậu ta—có thể Angus đã đoán ra chăng? “Đúng là một thằng may mắn,” cậu ta nói, nhoài đến để cấu lấy tay Will. Không, cậu ta không nghi ngờ gì, chỉ đơn thuần là ngưỡng mộ.
“Nó đâu có lựa chọn khác,” Femi nói. “Đúng không, anh bạn? Bố mày sẽ từ mày.” Femi lúc nào cũng sắc sảo như thế trong cách nhìn người.
“Ừ,” Will nhún vai. “Cái này thì đúng.”
Là con của thầy hiệu trưởng có thể khiến tất cả xa lánh bạn. Nhưng Will tồn tại được. Cậu ta có chiến thuật. Giống cô gái của trường trung học trong vùng mà cậu ta từng quan hệ, những bức ảnh Polaroid ngực trần của cô nàng bị Will truyền cho tất cả những người bạn cùng khóa. Sau đó, chẳng ai đụng đến cậu ta. Và thật sự, Will luôn là người thúc đẩy tôi làm mọi thứ—vì cậu ta biết mình có thể thoát được, có lẽ là thế. Trong khi ít nhất thì ngay từ đầu, tôi đã rất sợ mất học bổng. Nó sẽ khiến bố mẹ tôi suy sụp.
“Nhớ trò rong biển tụi mình từng làm không?” Duncan nói. “Đều là ý tưởng của mày cả, anh bạn.” Cậu ta chỉ vào Will.
“Không,” Will nói. “Tao đảm bảo không phải tao.” Chắc chắn là cậu ta.
Những nam sinh nhỏ hơn chưa từng tham gia trò chơi sinh tồn đều sợ mất mật trong khi chúng tôi nằm đó lắng nghe, cười khoái trá. Nhưng nếu bạn là một nam sinh nhỏ hơn, cuộc sống chính là thế. Chúng tôi ai cũng đều trải qua rồi. Bạn phải đón nhận những thứ tồi tệ bị ném về phía mình. Biết là cuối cùng sẽ đến lượt bạn ném chúng về phía người khác.
Có một thằng nhóc ở Trevellyan đã khá bình tĩnh khi chúng tôi đặt rong biển lên giường của nó. Một thằng năm nhất. Nó có một cái tên lạ lùng, nữ tính. Thế nhưng chúng tôi đều gọi nó là Cô Độc, vì như vậy rất hợp. Nó bị ám ảnh với Will, thậm chí có lẽ còn có chút si mê cậu ta. Không phải theo kiểu yêu đương, ít nhất là tôi không nghĩ vậy, mà giống như cách những đứa trẻ đôi khi mê muội đàn anh hơn. Nó bắt đầu để tóc giống hệt Will. Nó bám theo chúng tôi. Thỉnh thoảng chúng tôi phát hiện ra nó núp sau bụi cây nhìn chúng tôi và đi xem chúng tôi chơi bóng bầu dục. Nó là thằng nhóc nhỏ con nhất trường, có một thổ âm buồn cười cùng cặp kính cận to đùng nên là đối tượng lý tưởng để bắt nạt. Nhưng nó rất cố gắng để được yêu mến. Tôi vẫn nhớ mình thật ra đã khá ấn tượng khi nó sống sót sau học kỳ đầu tiên mà không bị suy sụp như một số thằng nhóc khác. Kể cả khi chúng tôi chơi trò rong biển, nó cũng không than khóc hay rên rỉ như những đứa khác, như thằng béo bạn nó—Béo Ị, tôi nghĩ chúng tôi đã gọi nó như thế—đứa đã chạy đi mách cô quản lý. Tôi nhớ mình đã có phần bị ấn tượng.
Tôi quay lại với mọi người. Cảm giác như thể vừa đi lên từ dưới nước.
“Lúc nào cũng là mấy đứa tụi mình bị khiển trách,” Duncan nói, “rồi cuối cùng phải chịu phạt.”
“Chủ yếu là tao,” Femi nói. “Chắn chắn luôn.”
“Nhắc đến rong biển,” Will nói, “không vui đâu. Tối qua.”
“Cái gì không vui?” Tôi hỏi mọi người, họ có vẻ bối rối.
Will nhướng mày. “Tao nghĩ tụi mày biết. Rong biển trên giường. Jules phát hoảng. Cô ấy khá bực mình chuyện này.”
“Chà, không phải tao đâu, anh bạn,” tôi nói. “Thật mà.” Làm như tôi sẽ làm gì đó để khơi gợi lại ký ức những ngày ở Trevs vậy.
“Không phải tao,” Femi nói.
“Cũng không phải tao,” Duncan nói. “Tao không có cơ hội. Trước bữa tối, Georgina và tao bận lắm, nếu mày hiểu ý tao… rõ ràng có nhiều trò vui hơn là đi lang thang nhặt rong biển rồi.”
Will cau mày. “Tao biết là một trong số tụi mày,” cậu ta nói, nhìn tôi thật lâu.
Có tiếng gõ cửa.
“Được cứu rồi!” Femi nói.
Là Charlie. “Hoa cài áo ở đây đúng không?” Anh ta nói, không nhìn thẳng vào ai trong chúng tôi. Thật tội nghiệp.
“Đây,” Will nói. “Đưa Charlie một cái đi, Johnno?”
Tôi nhặt một đóa hoa lên, cành nhỏ với lá xanh và hoa trắng, ném về phía Charlie, nhưng không thật đủ mạnh. Charlie hơi rướn tới và không xoay xở bắt kịp, loay hoay trên sàn nhà.
Sau khi rốt cuộc cũng nhặt được lên, anh ta bỏ đi nhanh nhất có thể, không nói câu nào. Tôi chạm mắt với mọi người và chúng tôi đều nhịn cười. Trong một thoáng, chúng tôi lại như những đứa trẻ, như không thể ngăn mình lại.
“Các anh?” Aoife gọi, “Johnno? Khách đến hết rồi. Họ đang ở trong nhà nguyện.”
“Được rồi,” Will nói. “Nhìn tao thế nào?”
“Mày xấu kinh khủng khiếp,” tôi nhận xét.
“Cảm ơn nhé.” Cậu ta nhìn vào gương chỉnh lại áo khoác. Rồi khi những người còn lại đã rời đi, cậu ta quay sang tôi. “Có điều này,” cậu ta nói, hạ giọng. “Trước khi chúng ta đi, vì tao biết tao sẽ không có thời gian để lát nữa nói với mày. Bài diễn văn. Mày sẽ không làm tao xấu mặt chứ, đúng không?” Cậu ta vừa nói vừa cười, nhưng tôi đoán là cậu ta đang nghiêm túc. Tôi biết có những thứ cậu ta không muốn tôi nhắc đến. Nhưng cậu ta không phải lo—tôi cũng không muốn nhắc đến. Chẳng nói lên điều gì hay ho cho cả hai chúng tôi.
“Không đâu, anh bạn,” tôi đáp. “Tao sẽ làm mày tự hào.”