Anh chàng Luis này nhảy rất đẹp. Ban nhạc đang cuốn khách khứa vào một cơn mê, ép chúng tôi sát lại gần khi những cơ thể nghiêng ngả về phía mình. Tôi thấy mình nghĩ đến một ngày dài căng thẳng và cô đơn tôi đã trải qua. Charlie là nguyên nhân chính. Tuy vậy, lúc này tôi không muốn nghĩ về anh. Tôi quá tức giận và buồn bã vì anh. Hơn nữa, lần cuối cùng tôi thả mình theo những điệu nhạc là khi nào… lần cuối cùng tôi có một buổi nhảy nhót vui ra trò là khi nào? Lần cuối cùng tôi thấy mình được khát khao và quyến rũ thế này? Cảm giác theo thời gian, tôi đã đánh mất một phần con người mình. Trong vài giờ này, tôi sẽ thích thú khi lấy lại được điều đó. Tôi đưa tay lên cao khỏi đầu. Tôi hất tóc, cảm thấy mái tóc chạm vào đôi vai trần của mình. Tôi thấy Luis nhìn mình. Tôi đã tìm được nhịp điệu của âm nhạc bằng hông. Tôi luôn nhảy giỏi—những năm tháng luyện tập ở Manchester thời niên thiếu, nhảy nhót tưng bừng theo những ca khúc mới nhất từ Ibiza. Tôi đã quên điều này làm tôi thấy hòa hợp với cơ thể mình thế nào và thiêu đốt tôi ra sao. Tôi biết mình đẹp khi nhìn vào nét mặt hưởng ứng của Luis, ánh mắt của anh ta chỉ rời khỏi tôi để lướt xuống, ngắm nghía cơ thể tôi khi tôi chuyển động.
Nhạc chậm lại. Luis kéo tôi lại gần. Tay anh ta đặt lên eo tôi và tôi cảm nhận tim anh đập qua áo, ngực anh nóng hổi dưới lớp vải. Tôi ngửi được mùi da thịt anh. Môi anh chỉ cách tôi một chút. Và giờ đây khi cơ thể chúng tôi chạm nhau, tôi nhận ra anh ta đang cương cứng, ép lên người tôi.
Tôi lùi lại một chút, cố gắng giữ một khoảng cách nhỏ. Tôi cần làm mình tỉnh táo lại. “Này,” tôi nói. Giọng tôi run run. “Em sẽ đi lấy chút gì đó để uống.”
“Được,” anh đáp. “Hay lắm!”
Tôi không có ý rủ anh ta đi cùng. Đột nhiên tôi cảm thấy mình cần chút không gian riêng, nhưng đồng thời tôi cũng không có năng lượng để giải thích. Vậy nên chúng tôi cùng đi về phía rạp có quầy bar.
“Sao anh biết Will?” Tôi hét lên trên tiếng nhạc.
“Gì chứ?” Anh ta nhích lại gần để nghe rõ hơn, tai anh ta chạm vào môi tôi.
Tôi lặp lại câu hỏi. “Anh cũng học Trevellyan à?”
“Ồ,” anh ta đáp. “Ý em là trường học? Không, bọn anh học cùng đại học ở Edinburgh. Cùng trong một đội bóng bầu dục.”
“Này, Luis.” Một anh chàng đứng ở quầy bar giơ tay lên và ôm lấy Luis khi chúng tôi đến gần. “Uống chung cho tao bớt cô đơn không? Tao lạc mất Iona ở sàn nhảy rồi. Chắc đến cuối buổi mới gặp lại cô ấy quá.” Anh ta nhìn thấy tôi. “Ô, xin chào. Rất vui được gặp cô. Nãy giờ cô đi với bạn tôi à? Anh chàng đã thấy cô từ trong nhà nguyện rồi…”
“Im đi,” Luis nói, đỏ mặt. “Nhưng ừ, tụi này nhảy với nhau, đúng không?”
“Tôi là Hannah,” tôi nói. Giọng tôi nghèn nghẹt. Tôi tự hỏi mình đang làm gì ở đây.
“Jethro,” bạn của Luis đáp. “Hannah, cô muốn uống gì?”
“Ừm…” Tôi ngần ngừ, cho là mình nên biết suy nghĩ. Hôm nay tôi đã uống rất nhiều rồi. Sau đó tôi nghĩ đến Charlie, những gì anh kể với tôi về anh và Jules. Tôi muốn có lại cảm giác tự do thoáng qua trên sàn nhảy. Tôi muốn bớt tỉnh táo lại. “Một ly,” tôi nói, quay lại chỗ người pha chế: là cậu nhóc Eoin lúc nãy. “Um… tequila.” Tôi không muốn gây phiền phức.
Jethro nhướn mày. “Đượợợc. Chơi thôi. Luis?”
Eoin rót cho chúng tôi ba ly tequila. Chúng tôi uống cạn. “Chúa ơi,” Luis thốt lên khi đặt ly xuống, mắt anh ta ướt nhòe. Nhưng tôi cảm giác ly rượu của mình không thấm tháp gì. Như thể nó là nước lọc.
“Một ly nữa,” tôi nói.
“Tao thích cô ấy,” Jethro nói với Luis. “Nhưng tao không chắc gan tao thích.”
“Tao nghĩ như thế cực quyến rũ,” Luis nói và cười với tôi.
Chúng tôi làm thêm một ly.
“Cô không ở Edinburgh,” Jethro nói, nheo mắt nhìn tôi. “Đúng không? Nếu có, tôi sẽ nhớ rõ. Một cô nàng tiệc tùng như cô.”
“Không,” tôi đáp. Lại là nơi ấy. Chỉ nhắc đến thôi đã làm tôi cảm thấy tỉnh hẳn rượu. “Tôi…”
“Chúng tôi học ở Edinburgh,” Jethro nói, quàng tay qua cổ Luis. “Quãng thời gian tuyệt vời nhỉ, Lu? Tao vẫn thấy nhớ. Nhớ cả bóng bầu dục nữa. Dù có lẽ sẽ an toàn cho tao nếu tao không chơi.” Anh ta chỉ vào sống mũi bẹt ra của mình, rõ ràng là một chấn thương cũ.
“Tao thì gãy mất cái răng,” Luis nói.
“Tao nhớ mà!” Jethro cười vang. Anh ta quay sang tôi. “Dĩ nhiên Will không bao giờ xây xát. Thằng khốn ấy chơi ở cánh. Một vị trí nhẹ nhàng, nên nó mới đẹp mã thế.”
“Cậu ta là thằng cản phá tệ nhất,” Luis nói, “khi đi uống sau trận đấu, bọn anh cố gắng bắt chuyện với vài cô nàng, sau đó Will tiến lại hỏi làm thêm ly nữa không, thế là các cô chỉ để mắt đến cậu ta.”
“Tỉ lệ tán gái thành công của nó là vô đối,” Jethro nói, gật đầu. “Lý do duy nhất nó tham gia câu lạc bộ Khiêu vũ là vì gái gú. Nhưng không phải lúc nào nó cũng là một tay chơi. Còn nhớ cô nàng đã chia tay nó không?”
“Ồ, đúng rồi,” Luis nói. “Tao quên mất. Cô gái miền Bắc đúng không? Cô nàng thông thái?”
Ôi Chúa ơi. Cảm giác mọi thứ tồi tệ đều trở nên rõ ràng, trong khi tôi chỉ có thể đứng đây và quan sát.
“Đúng,” Jethro nói. “Giống cô.” Anh ta nháy mắt với tôi. “Nhưng nó cũng trả được thù khi bị cô ta bỏ. Nhớ không, Luis?”
Luis nheo mắt. “Không hẳn. Ý tao là… tao nhớ cô nàng bỏ học. Đúng không nhỉ? Tao nhớ cậu ta đã khá cay cú khi họ chia tay. Hồi đó tao luôn nghĩ là cô nàng hơi quá thông minh so với nó.”
Cảm giác phát bệnh trong bao tử tôi lớn dần.
“Đoạn video đi muôn nơi ấy, nhớ chưa?” Jethro nói.
“Khỉ thật,” Luis đáp, mở to mắt. “Đúng thế, dĩ nhiên rồi. Thật… hoang dại.”
“Có lẽ giờ nó trên PornHub rồi,” Jethro nói. “Mục hàng cổ, dĩ nhiên là thế. Không biết giờ cô nàng như thế nào nhỉ? Nếu biết đoạn video ấy vẫn đâu đó trên mạng.”
“Này,” Luis đột nhiên nhìn tôi và nói. “Em ổn chứ? Chúa ơi…” Anh ta chạm lên tay tôi. “Nhìn em trắng bệch.” Anh ta nhăn mặt, vẻ thông cảm. “Ly ban nãy nặng quá à?”
Tôi xô anh ta ra và loạng choạng tránh xa họ. Tôi cần ra ngoài. Tôi chỉ bước ra kịp lúc trước khi ngã xuống và nôn thốc nôn tháo. Cả người tôi run rẩy như bị sốt. Tôi lờ mờ nhận thấy vài vị khách đứng ở lối ra vào đang thì thào vẻ choáng váng và kinh tởm, tiếng cười của họ vang lên khe khẽ. Tôi thoáng thấy thời tiết bên ngoài đã trở nên cuồng loạn hơn nhiều, gió hất tung tóc và châm chích nước mắt tôi.
Tôi lại nôn. Nhưng không giống như khi say sóng trên thuyền, tôi không cảm thấy khá hơn. Cảm giác bệnh hoạn này không thể nào nguôi. Nó đã ăn sâu vào trong tôi, độc tố của điều tôi vừa biết được. Nó đã tìm đường đi vào tận đáy lòng tôi.