Bởi vì gió ở nơi ấy

Lượt đọc: 298 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 31

❊ ❊ ❊

Chu Dao ngẩn người nhìn Lạc Dịch, dường như đang cố tiêu hóa những lời vừa nghe thấy. Vài giây sau, cô hoàn toàn tỉnh táo, từ trên giường bật dậy lao xuống cạnh giường, dán mắt vào thùng rác. Ánh mắt cô rà soát qua mấy chiếc bao cao su, đột nhiên dừng lại, đúng là đã bị rách.

"Hôm nay là thời kỳ nguy hiểm!" Chu Dao hoảng loạn nhìn Lạc Dịch.

Lạc Dịch nhìn cô chằm chằm một lúc, đang định nói gì đó thì Chu Dao hỏi: "Anh có thuốc ở đây không?"

Lạc Dịch lắc đầu.

"Vậy tiệm thuốc thì sao, tiệm thuốc chắc chắn là có. Đúng rồi, cửa tiệm thuốc trong thị trấn đều dán số điện thoại, em từng thấy qua." Chu Dao sốt sắng nhìn Lạc Dịch, nói xong liền kéo tay anh đứng dậy, nhưng chân cô nhũn ra, loạng choạng ngã nhào trở lại giường.

Lạc Dịch vội đỡ lấy cô, bình tĩnh nói: "Chu Dao, em bình tĩnh một chút, đừng sợ, nghe anh nói này..."

"Em nghe nói uống càng sớm hiệu quả càng tốt." Chu Dao ngắt lời anh, ánh mắt vô cùng lo âu, "Em không đợi được. Em không muốn có con!"

Lạc Dịch mím chặt môi, nhìn cô, cuối cùng nói: "Mặc quần áo vào đi."

"Cảm ơn anh." Cô trấn tĩnh lại đôi chút, thở phào một hơi, "Em không muốn sáng mai phải đi mua cùng các bạn."

Anh dùng sức xoa đầu cô.

Lạc Dịch nhanh chóng sửa soạn xong xuôi, Chu Dao vẫn đang loay hoay mặc áo len. Chân cô run rẩy, sau màn ân ái vừa rồi, cơ thể cô mềm nhũn chẳng còn chút sức lực.

"Mặc ngược rồi." Lạc Dịch bước tới, kéo áo cô lại rồi lộn mặt phải, "Đưa tay đây."

Chu Dao đưa tay ra, Lạc Dịch mặc áo len cho cô, rồi vén tóc cô ra ngoài. Cô không cúi được người, anh liền ngồi xổm xuống mang tất và giày cho cô, nắm lấy cổ tay cô, tiện tay cầm chìa khóa trên bàn rồi bước ra khỏi cửa.

Chiếc xe máy chạy trên đường núi, nước mưa táp vào tấm áo mưa lộp bộp. Chu Dao nhắm chặt mắt, ôm chặt lấy Lạc Dịch, không nói một lời.

Sự kích thích và khoái lạc về thể xác lẫn tinh thần vừa mới đây thôi đã tan biến sạch sành sanh. Sau khoảnh khắc buông thả ngắn ngủi, thay vào đó là nỗi hối hận và muộn phiền vô tận.

Yêu đương là chuyện nhỏ, sinh con mới là chuyện lớn. Hiện tại cô hoàn toàn chưa chuẩn bị cho việc mang thai, cô vẫn còn đang đi học, đây không phải là lúc thích hợp để có con. Đừng nói đến cô, ngay cả Giáo sư Chu và Tổng giám đốc Hạ cũng không thể chấp nhận việc con gái đi du lịch một tháng lại mang một đứa trẻ về trường. Nghĩ đến cha mẹ, Chu Dao không sao ngẩng đầu lên được.

Đêm mưa, không khí như một chiếc mặt nạ thấm nước ụp lên mặt người, ẩm ướt, ngột ngạt, đè nén, giống hệt tâm trạng lúc này của cô.

Ngay cả bầu trời cũng đen kịt một màu, không trăng không sao, đến cả đường nét của những dãy núi cũng không thể nhìn rõ.

Chiếc xe máy lao đến tiệm thuốc dưới thị trấn, phanh gấp lại, nhưng tiệm đã đóng cửa. Trên cửa có dán số điện thoại, nhưng gọi không được.

Lúc này đã là ba giờ rưỡi sáng.

Chu Dao khẽ run lên trong gió lạnh, nhỏ giọng hỏi: "Còn tiệm thuốc nào khác không?"

"Ừ." Lạc Dịch hơi nhíu mày.

Chiếc xe máy chạy khắp các ngõ hẻm trong thị trấn, từ tiệm thuốc, bệnh viện, phòng khám tư nhân, thậm chí cả tiệm tạp hóa, tất cả đều đóng cửa. Chỉ sau một đêm, nơi này như biến thành một thị trấn hoang phế.

Lạc Dịch bước dài tới cửa tiệm thuốc cuối cùng, gọi theo số điện thoại dán trên cửa, lại là máy bận.

Lạc Dịch kìm nén thở hắt ra, quay đầu lại nhìn, Chu Dao đang đứng trên con đường vắng lặng lúc rạng sáng bên cạnh chiếc xe máy, gương mặt nhỏ nhắn đã sớm bị nước mưa làm ướt đẫm. Thấy anh không gọi được điện thoại, cô cũng có chút ngơ ngác, đôi vai dần chùng xuống, cúi gằm đầu.

Nước mưa vả vào người cô, cô đứng im bất động như một đứa trẻ bị bỏ rơi.

Lòng Lạc Dịch nhói lên, anh bước nhanh tới ôm cô vào lòng, cằm áp lên vầng trán lạnh lẽo của cô: "Không sao đâu."

"Là do em quá bốc đồng, làm anh phải chạy theo vô ích. Nhưng mà... em thật sự..." Cô lắc đầu, cười khổ, không biết phải nói gì, "...bây giờ em vẫn chưa muốn có con," cô dùng sức vò đầu mình, bứt rứt, bài xích, "không muốn, cũng không thể."

"Đừng sợ, Chu Dao." Anh cúi đầu, khẽ nói với cô, "Đừng sợ. Có anh đây."

Anh nói: "Nếu có chuyện gì..."

"Mọi chuyện diễn ra quá nhanh," cô vùi đầu, lại lắc đầu lần nữa, vô cùng kháng cự, "quá nhanh. Em không biết phải làm sao cả... ngày mai còn phải về nhà."

Đêm sâu gió lạnh, cơ thể cô khẽ run rẩy, những lời anh nói cô hoàn toàn không lọt tai.

Chu Dao vùng ra khỏi vòng tay anh, bước đi vài bước rồi ngồi xổm xuống ôm lấy chính mình: "Mẹ em sẽ giết em mất."

Lạc Dịch siết chặt hàm, đôi mắt đen sâu thẳm, không nói thêm một lời nào nữa.

Anh nhìn cái bóng nhỏ bé của cô đang ngồi xổm dưới đất, lấy ra một điếu thuốc, vừa đưa lên miệng thì khựng lại, nghĩ ngợi rồi lại cất đi.

Trên đường trở về, mưa gió đã nhỏ dần, nhưng cảm giác ngột ngạt vây quanh hai người lại không sao xua tan nổi.

Về đến nhà trọ, Chu Dao cởi áo mưa ra, cúi gằm mặt không nhìn anh, nói: "Em về phòng mình ngủ đây."

Lạc Dịch không ngăn cản.

Trong ánh sáng lờ mờ, bước chân rời đi của cô hơi khập khiễng, từng bậc, từng bậc một lên lầu, chậm rãi mà không hề ngoảnh đầu lại.

Lạc Dịch trở về phòng mình, mùi hương của cuộc ân ái vẫn còn nồng đượm, trong thùng rác bị đổ, những chiếc bao cao su nằm vương vãi lộn xộn.

Anh dựa vào cánh cửa, ngửa đầu nhắm mắt, thở dài đầy hối hận. Giá như anh biết kiềm chế một chút...

Trên ga trải giường có vệt máu sẫm màu, anh tháo ga giường ném vào chậu rửa vò giặt, máu đỏ tách khỏi tấm ga, từng sợi từng sợi trôi theo dòng nước.

Mọi chuyện xảy ra cách đây không lâu hiện rõ mồn một trước mắt.

Cảm giác ẩm ướt, chặt chẽ nơi sâu thẳm mềm mại của cô khiến người ta hồn xiêu phách lạc; tiếng rên rỉ ngây thơ, khờ khạo của cô: "Ông chủ Lạc, em thở không nổi nữa. Thật đấy, không lừa anh đâu." Ánh mắt mơ màng tan rã và độ cong nơi khóe miệng cô khi đắm chìm trong khoái lạc; tiếng cười khúc khích của cô: "Ông chủ Lạc, anh xem, em có đường rãnh bụng này." Khi đó, làn da toàn thân cô tỏa ra sắc hồng nhạt, giống như một đứa trẻ mới sinh.

Còn cả cái bóng đơn độc mỏng manh của cô đứng trong mưa, đong đầy nỗi thất vọng và bài xích.

Lạc Dịch cúi đầu vò ga giường, vô thức cắn chặt răng.

Tốc độ quá nhanh dễ lật xe. Đạo lý đơn giản như vậy mà anh lại quên sạch sành sanh.

Sau khi ra khỏi nhà tắm lấy ga trải giường mới trải lên, anh bất ngờ phát hiện chiếc áo lót màu đen của cô rơi bên mép giường. Vừa nhặt lên, tiếng gõ cửa vang lên.

Lạc Dịch lập tức ra mở cửa, nhưng biểu cảm liền thu lại.

Lục Tự đứng ngoài cửa, người ướt sũng vì mưa. Anh ta thở hổn hển, ánh mắt giận dữ. Trong cái thời tiết mưa gió thê lương này, anh ta và các đồng nghiệp phải chạy ngược chạy xuôi theo Lạc Dịch suốt nửa đêm, sao mà không giận cho được?

Lạc Dịch lặng lẽ để anh ta vào.

Lục Tự nghiến răng thấp giọng: "Anh điên rồi à?! - Xảy ra chuyện ai chịu trách nhiệm đây?! Anh hay là tôi?!"

Lạc Dịch dùng sức xoa mặt, bước tới bên bàn làm việc.

"Tôi cứ tưởng thứ anh không thiếu nhất chính là lý trí! Sắp về Bắc Kinh rồi, anh còn gây ra chuyện gì nữa đây! Cả đám người không dám ngủ, từ sáng tới tối canh chừng Chu Dao, còn anh thì hay rồi! Anh làm cái trò gì thế hả?!"

Lạc Dịch không tranh cãi một lời, rút một điếu thuốc từ bao thuốc trên bàn ra châm lửa, phả một làn khói, rồi thản nhiên trêu chọc: "Ở phòng bên cạnh nghe thấy hết rồi à?"

Lục Tự trừng mắt, định phát tác tiếp, nhưng giọng Lạc Dịch lại trầm xuống: "Là lỗi của tôi."

"Xin lỗi."

Làm việc với nhau mấy năm nay, chưa bao giờ thấy anh xuống nước như vậy. Lục Tự bớt giận đi một nửa, nhưng vẫn lạnh mặt: "Tôi sẽ làm theo lời anh, cố gắng hết sức bảo vệ Chu Dao. Nhưng anh cũng phải phối hợp theo kế hoạch của chúng ta trước đó. Nếu không, kết quả thế nào anh cũng biết rồi đấy, bảo vệ chỉ là trị ngọn. Chiến tuyến kéo dài, thế nào cũng có lúc sơ hở."

Lạc Dịch ngậm thuốc không đáp.

Anh im lặng hồi lâu, không biết đang nghĩ gì, chậm rãi nhả ra hai vòng khói. Hai vòng khói nối đuôi nhau trôi nổi trong không trung, lúc đầu sát gần nhau, dần dần xa cách, mở rộng, rồi cuối cùng tan biến.

Lạc Dịch hỏi: "Tình hình nhóm người kia lúc ăn tối thế nào?"

"Sau khi anh đưa Chu Dao ra ngoài, đội trưởng của họ, kẻ tên Lâm Cẩm Viêm, có thực hiện một cuộc gọi." Lục Tự nói, "Nhưng chúng tôi bí mật theo dõi anh và Chu Dao, suốt dọc đường làm rất kín kẽ, không thấy gì bất thường, cũng không có kẻ khả nghi nào tiếp cận."

"Ừ." Lạc Dịch trầm tư, là nghi ngờ sai, hay đối phương đang đề phòng? "Để an toàn, vẫn nên kiểm tra cuộc gọi đó."

"Việc này tôi sẽ xử lý."

"Còn nữa, chuyện ở bệnh viện lần trước có chút kỳ lạ." Lạc Dịch nghịch chiếc bật lửa trong tay, nói, "Nhóm người cố bắt cóc Chu Dao, tên cầm đầu có súng, nhưng nhóm của Ngô Minh thì không."

"Ý anh là, đội bắt cóc đó do Đan Sơn trực tiếp phái tới?"

Lạc Dịch nhớ lại khí thế và khứu giác nhạy bén của kẻ đó, phán đoán: "Có lẽ là cánh tay đắc lực."

Lục Tự nhất thời không nói gì, hôm đó anh ta còn tưởng Lạc Dịch nói dối để điều mình ra khỏi cục, không ngờ rằng...

Lục Tự cũng tiếc nuối: "Là tôi đã để hắn chạy thoát."

"Không đối đầu trực diện cũng là chuyện tốt. Anh không chuẩn bị trước, e là đã bị bắn chết rồi. Giờ đã biết đối phương trang bị thế nào, các anh chú ý một chút. Đừng để hy sinh." Lạc Dịch cười với anh ta một cái.

Lục Tự: "..."

Lạc Dịch nói tiếp: "Ngoài ra, lời đồn đều nói Đan Sơn là người Miến Điện. Nhưng mấy lần giao thủ này, tuy trong đội ngũ đối phương có người Miến Điện, nhưng dù là nhóm cầm dao hay nhóm bắt cóc ở bệnh viện, kẻ cầm đầu đều là người trong nước mình."

Lục Tự sững người.

Lạc Dịch liếc nhìn anh ta, nhếch môi: "Đan Sơn rất có thể là người Trung Quốc, cũng có thể chính là kẻ khả nghi mà tôi đã nói với anh lần trước."

Lục Tự trầm tư một lát rồi nói: "Đã như vậy, anh càng nên làm theo kế hoạch của chúng ta. Đừng làm loạn nữa."

Lạc Dịch im lặng, nheo mắt hút thuốc.

Lục Tự nói: "Ngày mai tôi về rồi, anh còn ở đây bao lâu?"

"Mười ngày nửa tháng. Chưa chắc."

"Nếu anh về, đừng tìm Chu Dao nữa." Lục Tự nói.

Lạc Dịch không tỏ thái độ, cúi đầu gạt tàn thuốc, nói: "Chuyện của Land, anh giải thích với cô ấy đi, đừng để cô ấy bị mù mờ. Nếu cô ấy có ý thức tự bảo vệ, áp lực của các anh sẽ giảm bớt rất nhiều."

"Được thôi. Anh đừng lo lắng quá."

---❊ ❖ ❊---

Tiếng mưa ngoài cửa sổ đã nhỏ dần, Chu Dao nằm ngửa trên giường, mở to mắt, không biết qua bao lâu mới mệt mỏi chìm vào giấc ngủ. Trong cơn mơ màng, cô mơ thấy bụng mình to lên, cha mẹ thất vọng nhìn cô. Cô giật mình tỉnh giấc, vội vàng sờ lên bụng, vẫn phẳng lì, lúc này mới dần thở phào nhẹ nhõm.

Chu Dao rất buồn ngủ và mệt mỏi, nhưng đôi chân vừa nhức vừa đau, trong chăn cũng lạnh lẽo, cực kỳ khó chịu, cô trằn trọc mãi không sao ngủ được.

Một đêm thăng trầm, cô không biết ngày mai phải đối mặt với Lạc Dịch thế nào, phải nói lời chia tay với anh ra sao. Cô trở tay không kịp với "khủng hoảng mang thai", đoán chừng anh cũng vậy. Mà hiện tại khủng hoảng vẫn chưa được giải quyết, Chu Dao cả người vô cùng sốt ruột.

Cô tự hành hạ mình, cho đến tận gần sáng mới lại có chút buồn ngủ.

"Dao Dao, Dao Dao, Chu Dao..."

Chu Dao từ từ tỉnh lại, trời đã sáng rõ, trong sân truyền đến tiếng cười nói của du khách.

Gương mặt Tô Lâm Lâm xuất hiện trước mắt: "Hôm nay cậu bị sao thế? Ngủ đến tận giờ này vẫn chưa dậy. Sắp khởi hành rồi."

"Sao cậu không gọi tớ sớm hơn?" Chu Dao vội vàng ngồi dậy, cả người đau nhức, "Á..."

"Tớ thấy cậu có vẻ rất mệt." Tô Lâm Lâm kỳ lạ, nhíu mày, "Cậu sao thế? Tối qua đi đánh nhau tay đôi với ai à?"

Chuyện này mà cũng bị cậu ta đoán trúng?

Chu Dao vừa thẹn vừa giận: "Tô Lâm Lâm, cậu phiền quá đi!"

Chu Dao nhanh chóng xuống giường, vệ sinh cá nhân, thu dọn hành lý, chớp mắt đã đến lúc khởi hành.

Ba người bạn cùng phòng đã ra ngoài, Chu Dao khoác ba lô lên, là người cuối cùng bước ra khỏi phòng. Cô ngoảnh đầu nhìn lại, bốn chiếc giường nhỏ, cửa sổ gỗ chạm khắc, cảnh tượng hưng phấn kích động khi mới đến đêm đầu tiên vẫn còn hiện rõ trước mắt.

Gió thu thổi bay rèm cửa, lướt qua tấm ga trải giường kẻ sọc đỏ xanh, Chu Dao thu hồi ánh mắt, khép cửa phòng lại.

Lâm Cẩm Viêm và những người khác đang làm thủ tục trả phòng, A Mẫn đang tiếp đón ở quầy lễ tân.

Chu Dao bước xuống cầu thang, nhìn thoáng qua khu vực chung, giờ vẫn còn sớm, trong sảnh vắng lặng, ánh nắng cô độc rọi xuống mặt bàn gỗ. Không thấy Lạc Dịch đâu. Cô hơi thở phào một hơi, nhưng cũng chẳng thấy vui vẻ gì.

Hạ Vận và Tô Lâm Lâm đang viết chữ lên bức tường graffiti ở khu vực chung, gọi Chu Dao: "Dao Dao, lại đây để lại kỷ niệm đi!"

Chu Dao đi tới xem, trên tường viết đầy lời nhắn của khách lưu trú, đa số là ai đó đến Á Đinh du ngoạn, ai đó thích ai đó các loại. Hạ Vận và Tô Lâm Lâm cũng không thoát khỏi kiểu này, đang kiên nhẫn viết tên bảy người trong đội.

Chu Dao nhìn thấy vài dòng liên quan đến Lạc Dịch:

"Ông chủ Lạc có cơ bụng, nhưng không cho chúng ta xem."

"Ông chủ lạnh lùng quá, hoạt bát hơn chút thì tốt rồi."

"Ông chủ nào thế? Không gặp nhỉ."

"Các cậu xui thôi, không gặp được. Ha ha."

"Ông chủ ở đây đẹp trai quá đi, không muốn đi chút nào. Muốn gả!!!"

"Mặt dày. Ông chủ Lạc là của tôi, hừ."

Chu Dao bĩu môi, đột nhiên cảm thấy không vui, cũng cầm bút viết một câu lên tường.

"Các đồng chí, xuất phát thôi!" Kỷ Vũ hô ở cửa.

Chu Dao đặt bút xuống, ngoảnh đầu nhìn quầy bar tĩnh lặng không một bóng người rồi bước ra ngoài. Thật sự sắp phải rời đi, Chu Dao có chút hụt hẫng. Cô đứng trong sân nhìn căn nhà trọ vuông vức này và bầu trời xanh cao vời vợi trên đỉnh đầu, hít một hơi thật sâu rồi lên xe.

A Mẫn ra chào hỏi một tiếng rồi lại vào trong, lời chia tay cũng vội vã.

Còn Lạc Dịch không biết đang ở đâu, đến cả một lời từ biệt cũng không có.

Chu Dao nghiêng đầu dựa vào cửa kính, gương mặt vô cảm.

Chiếc xe rời khỏi sân, đi lên con đường nhỏ, Chu Dao đột nhiên mở to mắt. Lạc Dịch mặc chiếc áo khoác gió màu đen, đứng dưới tán lá vàng bên đường, gió thu thổi tan làn khói thuốc trên đầu ngón tay anh.

Anh đứng giữa sắc thu ngập tràn lá vàng, ánh mắt thẳng thắn mà dịu dàng nhìn cô.

Chu Dao sững người, lập tức áp sát vào cửa sổ, lòng bàn tay đập lên kính muốn nói với anh điều gì đó, nhưng chỉ trong một giây, xe đã lướt qua.

Dáng hình anh trôi đi như dòng nước.

Tim cô thắt lại, vội vàng ngoảnh đầu nhìn lại, nhưng anh đã sớm bị bỏ lại ở cuối con đường núi. Chiếc xe vừa rẽ vào cua, dáng người cao gầy ấy lập tức bị những bụi cây vàng óng nhấn chìm.

Chu Dao ngẩn ngơ nhìn mái nhà màu xám đỏ của nhà trọ trên ngọn cây, nước mắt liền trào ra.

Cô sợ những người khác trên xe nhìn thấy, vội cúi đầu lấy tay áo lau nước mắt, không phát ra một tiếng động nào.

Vẫn chưa kịp nói với anh,

Ông chủ Lạc, em đi đây nhé.

---❊ ❖ ❊---

Trên đường trở về, Chu Dao vô cùng vất vả.

Phía dưới vốn đã hơi đau, qua vài chặng xóc nảy, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Mãi mới đến thị trấn dưới chân núi, xe cũng không dừng, chạy thẳng qua.

Thị trấn quen thuộc ấy cũng trở thành phong cảnh bị bỏ lại phía sau, chỉ có Chu Dao ngoái nhìn một cái, những người còn lại không hề có chút tình cảm nào với thị trấn đó.

Gần trưa, đến huyện Đạo Thành, cả nhóm dừng lại ăn trưa. Chu Dao ăn vội vàng, lấy cớ đi vệ sinh, lén chạy đến tiệm thuốc tìm thuốc tránh thai khẩn cấp, đỏ mặt nói ra lời, nhân viên tiệm thuốc lại nói đã bán hết.

Chu Dao câm nín quay về.

Trên đường, lấy điện thoại ra xem, không có bất kỳ tin nhắn nào. Chu Dao biến mệt mỏi thành giận dữ, hậm hực mắng Lạc Dịch suốt cả chặng đường.

Ăn trưa xong lại xuất phát, nửa tiếng sau đến sân bay. Sân bay này nhỏ vô cùng, không cần cầu ống cũng không cần xe trung chuyển, ra khỏi sảnh chờ, đi vài bước là lên máy bay.

Hành khách trên máy bay ít, để cân bằng máy bay, hành khách được xếp ngồi rải rác. Chu Dao ngồi một mình bên cửa sổ, nhìn mặt đất màu vàng bên ngoài cửa sổ máy bay.

Đột nhiên, phía sau đưa tới một mẩu giấy, lại chính là Lục Tự.

Cô ngạc nhiên mở mẩu giấy ra: "Ngày mai có thời gian ra ngoài nói chuyện không." Phía sau là một dãy số điện thoại.

Chu Dao nhét mẩu giấy vào túi, đoán chừng cảnh sát Lục tìm cô phần lớn có liên quan đến Lạc Dịch.

Đến Thành Đô, chờ đợi, chuyển chuyến, cuối cùng cũng hạ cánh xuống Bắc Kinh, Chu Dao mệt đến kiệt sức, kết quả vừa ra khỏi sân bay thủ đô liền bị tắc vào dòng xe cộ bất tận.

Ngoài cửa sổ xe, phần lớn cây cối đã khô héo, thành phố xây bằng bê tông cốt thép, nhìn đâu cũng thấy xám xịt, trong không khí toàn là mùi xăng dầu và bụi bặm.

Chu Dao tựa vào ghế, dùng ngón tay chọc vào cửa kính, trong lòng có một nỗi bứt rứt khó tả: "Biết thế đã ngồi tàu điện ngầm về trường cùng Tô Lâm Lâm!"

Tài xế mỉm cười: "Tổng giám đốc Hạ đã một tháng không gặp cô rồi, vừa về sao có thể đến trường ngay được. Huống hồ hôm nay còn là cuối tuần."

Chu Dao nằm bò bên cửa sổ, há miệng, thở vào cửa kính, nhìn mặt kính lúc thì mờ ảo, lúc thì rõ nét.

Tài xế thiện ý nhắc nhở: "Dao Dao, ngồi cho có dáng ngồi. Tổng giám đốc Hạ nhìn thấy lại nổi giận đấy."

Chu Dao bĩu môi không vui, ngồi thẳng dậy, một lát sau, lại nhớ đến thuốc tránh thai, nhưng cô không có cơ hội đi mua.

Đêm khuya về nhà, trên bàn để lại bữa tối. Tổng giám đốc Hạ họp đột xuất, đã về công ty; Giáo sư Chu đang làm thêm giờ ở phòng thí nghiệm của trường.

Chu Dao một mình ăn cơm thoải mái, vệ sinh cá nhân sạch sẽ rồi đổ người xuống chiếc giường lớn mềm mại ở nhà mình.

Trong phòng yên tĩnh vô cùng, không có lấy một tiếng động, ngoài cửa sổ cũng không có tiếng gió.

Cô nhìn trần nhà kiểu Âu và ánh đèn rực rỡ, đột nhiên cảm thấy như đã cách một kiếp người. Chỉ trong một ngày, cô dường như đã vượt qua ngàn dặm núi sông.

Chu Dao nhìn điện thoại, vừa đúng mười hai giờ đêm.

Mười hai giờ đêm qua, cô đang ở trên giường của Lạc Dịch, cơ thể cô bao bọc sâu lấy anh, dung nạp lấy sức mạnh va chạm của anh. Chu Dao nhớ lại vô số khung cảnh gần như điên cuồng đó, không kìm được mà rùng mình, thở dốc một hơi.

Cô xoay người, nhìn chằm chằm vào chiếc tủ bày đầy đá ở đối diện. Bệnh viện thị trấn, buổi hòa nhạc rock, đám cưới của anh trai Trát Tây, đập tràn hồ ngăn sông, trang viên của Khương Bằng... tất cả dường như mới là sáng nay, sao giờ phút này cô lại đột nhiên trở về đây.

Cô lại nhìn điện thoại lần nữa.

Lạc Dịch vẫn không gọi điện cho cô, cũng không nhắn tin, không hỏi một câu cô đã đến nơi chưa, cũng không sợ nhỡ máy bay gặp nạn.

Chu Dao không khỏi đoán xem anh đang làm gì, đang pha rượu ở quầy bar, hay đang hút thuốc trong phòng? Nhưng dù nghĩ thế nào, cô cũng không thể chạy xuống lầu để kiểm tra hay gõ cửa phòng anh nữa.

Chu Dao hừ một tiếng bất mãn, thề sẽ không liên lạc với anh trước. Cô bĩu môi, "tạch" một tiếng tắt đèn.

---❊ ❖ ❊---

Đêm khuya, Lạc Dịch tắt từng ngọn đèn ở khu vực chung, khi đi đến bức tường graffiti, lại ma xui quỷ khiến nghĩ, liệu Chu Dao có từng viết gì trên bức tường này không.

Anh vẫn nhớ những nét chữ xấu xí trên tấm bưu thiếp của cô.

Đúng vậy, lúc đó anh đã để ý đến cô.

Lạc Dịch chưa bao giờ xem bức tường graffiti, đây là lần đầu tiên.

Anh ước chừng chiều cao của Chu Dao, tìm theo chiều ngang một lượt. Anh nhận ra nét chữ của cô, rất dễ dàng tìm thấy câu cô đã viết,

"Ông chủ Lạc, tạm biệt nhé."

Trang trước Trang sau

Dịch Thuật: Gemini AI
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn:MotSach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 6 năm 2026

« Lùi
Tiến »