Bỗng Dưng Muốn Sống

Lượt đọc: 932 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 8

Chẳng có gì để nhét vào miệng. Toàn những chuyện linh tinh, thậm chí còn chẳng có gì đáng để cười.

Nắp hộp nhôm bị kéo rách gây ồn ĩ, rồi bật lên lanh lảnh một tiếng khô gọn khi Ryan rứt đứt hoàn toàn. Nước Coca chảy vào ly, sủi bùng lên thứ bọt nở to dần và nổ tí tách. Ryan nhanh chóng đưa ly lên môi mà không chờ đợi. Mùi vị quen thuộc. Những cái bong bóng nhỏ vỡ tan và làm tóe ra những giọt nhỏ li ti chạy rần rần trên làn da hắn. Hắn uống liền ba ngụm rồi đặt ly xuống. Hắn vung tay quệt miệng lên cánh tay áo phông đen của hắn.

Hai ngày rồi mà hắn còn chưa post gì lên trang blog của hắn. Hắn cảm thấy tâm trạng như một con hổ đói.

Hắn băng qua phòng khách, vào phòng ngủ và trầm ngâm nhìn qua cửa sổ. Quang cảnh khắp dãy vườn các ngôi nhà trong phố và đại lộ chạy song song hiếm khi đem lại điều gì đó thú vị.

Con người duy nhất nằm trong tầm nhìn của hắn lúc này là lão khốt Gary, người mà sáng nào cũng đến ngồi vào chiếc phô tơi bằng nhựa màu trắng, đặt trên cỏ trong vườn, để đọc các loại thư tín của mình. Nhìn cảnh đó mà buồn nẫu ruột. Ông chủ quán bánh xốp nướng nhún vai khi đọc mỗi lá thư được gửi cho mình. Buồn ngủ chết đi được.

Chẳng có gì hết trong các khu vườn khác. Chẳng có gì trong những ngôi nhà gần nhất, mà hắn chắc có thể hiểu thấu vài cảnh thân mật một cách gián tiếp thông qua các lớp cửa kính.

Bực mình, Ryan quay lại phòng khách rồi bỗng dưng sững lại, một ý tưởng nảy sinh trong đầu hắn. Sự ngu ngốc không phải chỉ có trong những lời nói hay hành động. Ta cũng thể tìm thấy chúng trong các hành vi và thái độ và cử chỉ. Sự hài hước khi ấy sẽ đến từ sự lặp đi lặp lại. Đúng rồi, chính thế: trong nỗi buồn đần độn của mình thì gã gấu Gary này rốt cuộc cũng nực cười lắm chứ. Với điều kiện phải quay cảnh đó nhiều ngày và làm thành nhiều tập. Nếu như mỗi ngày ta làm sao đó để những người truy cập mạng chờ đợi cái nhún vai của Gary trước tập thư tín của ông ấy, thì chắc chắn điều đó có thể sẽ trở thành điều hết sức kỳ cục đấy.

Ryan quay trở lại phòng mình và chĩa máy quay về phía người đàn ông đáng thương. Lấy cận cảnh. Cách xa chín mươi hai mét, chiếc micro-parabole ngay lập tức bắt được tiếng sột soạt của phong bì khi bị xé. Một kỹ thuật tuyệt vời. Quay cận cảnh, ta thấy Gary cau mày khi rút thư ra. Ông ta đọc thư xong rồi thì điều không thể tránh là nhún vai. Ryan cười phá lên. Ờ, mà đúng rồi! Gary là một nhân vật! Một nhân vật thực sự! Giờ đến phần hắn đạo diễn cảnh cho ông ta thôi…

Đương nhiên rồi, hắn sẽ gặp rủi ro nhiều hơn khi quay một nhóm người tại một nơi công cộng. Tuy nhiên, khả năng một người sử dụng mạng internet ở Minneapolis quen biết một kẻ không thành đạt ở San Francisco thì gần như là không. Hơn nữa, Ryan đã có những biện pháp phòng tránh rủi ro. Trang Blog đã được ghi trên một máy chủ thuộc khu vực khác. Để dò được đến tận hắn, sẽ phải nhận dạng và chạy vòng theo nhiều màn hình máy chủ. Vì một điều vụn vặt dạng này, chẳng ai thèm bận tâm.

Mười lăm phút sau, Ryan bấm vào nút “Enter”, và hình ảnh Gary hiện ra tức thì trên trang blog trong lúc hắn gõ đầu đề bài đăng trên bàn phím: “Cuộc sống của những gã ngố - tập 1”. Ryan chắc chắn: đó là tập mở đầu cho một bộ dài tập, rất dài.

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của laurent gounelle