“Chúng tôi sẽ kết nối ngay lập tức với Eva Campbelle, phóng viên biệt phái của chúng tôi ở Flushing Meadow”.
“Vâng, chào Tony, vâng, anh nên biết rằng Austin Fisher vừa mới chiến thắng vòng đầu tiên của giải US Mở rộng. Anh ấy đã “xơi” gọn chàng trai dễ mến người Úc, Jeremy Taylor, cầu thủ xếp thứ bốn mươi ba trong bảng xếp hạng quần vợt thế giới. Một trận đấu không chê vào đâu được, kéo dài trong ba séc: 6-2, 6-4, 6-3. Hiện giờ tôi đang có mặt bên cạnh Austin…”
- Anh sẽ vừa ăn vừa xem ti vi cho đến hết bữa à? - Angela nói.
Họ đã đến quán cà phê trên quảng trường và chọn ngồi ngoài sân hiên, gần cửa kính để mở, và Michael cứ dán mắt lên màn hình ti-vi được gắn trên tường bên trong nhà.
- Tôi cá với cô rằng anh ta sẽ thắng giải tranh hùng này đấy.
- Tuyệt thật, - Angela nói với giọng điệu mỉa mai mà chỉ mình cô mới có.
- Cô hiểu chứ: anh ta sẽ phá mọi kỷ lục với các chiến thắng giải Grand Slam, anh ta…
- Điều đó sẽ thay đổi cuộc đời tôi đấy nhỉ.
Nói xong, cô nhấc miếng hamburger trong đĩa của mình và cắn một miếng ngập răng.
- Cô sẽ thú nhận rằng đó dẫu sao thì cũng…
Angela cắt ngang lời anh ta, miệng đầy lúng búng.
- Chloé sẽ không đánh thức tôi dậy vào giữa đêm, nó sẽ không còn thấy ác mộng nữa…
- Thôi nào…
- Khách hàng sẽ tiến hành ký các hợp đồng mà không cần đàm phán…
Michael phì cười.
- Angela…
- Không mà, tiếp tục xem đi. Tôi đang không có mặt ở đây đâu…
- Nghe này, tại người ta cứ bày nó ra trước mắt tôi, thật khó cưỡng…
- Dẫu sao thì anh cũng đã cưỡng lại rất tốt ham muốn tranh luận với người đàn bà ngồi trước mặt anh đấy.
Michael cười phá lên.
- Cô dẫu sao cũng không coi tôi là giỏ mới để xả những bực bội cáu gắt của cô chứ…
Angela đến lượt mình cũng tủm tỉm cười. Michael tiếp rượu vang cho cả hai người.
- Theo anh, Jonathan sẽ quay lại hay anh ấy sẽ nghỉ hẳn hả? - cô hỏi.
- Cậu ta sẽ quay lại, chắc chắn là thế.
Angela nhíu mày
- Lần trước anh đã nghĩ ngược lại kia mà…
- Oài… nhưng rốt cuộc, tôi nghĩ rằng cậu ta sẽ thắng thế, sẽ lại bắt tay vào việc. Cô thấy không, càng nghĩ về chuyện đó thì tôi càng tự nhủ rằng đó là kiểu người bền bỉ không nao núng. Đúng thế, với công ty này, cậu ta đã liên kết cả đời rồi.
- Anh đã quyết định chọc cho tôi cáu để rồi sau đó lại trách tôi hả?
Michael mỉm cười.
- Không, nhưng… tôi nghĩ cô chỉ tốn thời gian hy vọng. Mất công thôi.
- Anh thực sự muốn tôi ăn mất ngon sao?
- Chắc chắn là tình trạng của cô và cậu ta thật khó chịu đựng…
Angela thở hắt ra, và tiếp tục cắn miếng bánh hamburger lần nữa.
- Bọn đàn ông hèn nhát…
- Cám ơn vì khái quát chung tất cả…
- Không thể gánh vác trách nhiệm…
- Ta dẫu sao cũng không thể nói như thế về Jonathan được.
Angela nhún vai.
- Hôm tôi về đến nhà và thấy anh ta đang ở nhà, cùng với một cô gái ngực trần tênh hênh, anh sẽ không bao giờ đoán ra anh ta đã nói gì đâu.
- Nói đi…
- “Chuyện không như em nghĩ đâu… đó chỉ là cô giữ trẻ mới thôi… ờ thì cô ấy đến xin việc…”.
Michael cố kìm để khỏi bật cười.
- Chuyện đó chắc đã là một cú sốc đối với cô.
- Tôi đã hỏi anh ta liệu có phải sắp bắt cô ấy thử bài cho bú không. Cho con gái lên bảy tuổi của chúng tôi ấy.
Michael phì cười.
Angela ăn tiếp miếng nữa, rồi vừa nhai vừa nhìn vô định vào khoảng không.
- Cô có muốn tôi nói thật suy nghĩ của mình không? - Michael lên tiếng.
- Nói gì?
Michael hít một hơi dài rồi nói.
- Thực ra, tôi nghĩ rằng nếu ở địa vị cô, thì chính tôi sẽ rời khỏi công ty. Để lật sang trang mới, chấm dứt hết mọi chuyện.
- Hôm nay là ngày may mắn của tôi đấy. Tôi đã rất vui được đến đây…
- Tôi chỉ nêu ý kiến của mình…
- Không đời nào! Anh nghe rõ chứ?
- Tôi nói vậy là chỉ để mà nói thôi…
- Chính tôi đã phải nuôi nấng Chloé một mình, rồi cũng lại chính tôi hiện thời phải đi tìm công việc mới ư… Thế rồi còn gì nữa nào!
- Tôi hiểu phản ứng của cô, nhưng trên hết cần phải nghĩ đến lợi ích của cô, chứ không phải chỉ hành động tùy theo Jonathan.
- Không phải lúc nào cũng là tôi phải hy sinh…
Michael nhấp một ngụm rượu vang.
- Cô nghe này, cứ từ từ suy nghĩ cho kỹ. Nếu đổi ý thì hãy nói cho tôi biết. Có thể tôi sẽ có một đề xuất thú vị cho cô đấy.
Máy camera được chỉnh tiêu cự quay xa. Mảnh hiên xuất hiện với tất cả cảnh quan của nó, theo diện rộng, rồi Ryan ngắt máy.
Toàn bộ chuyện ấy không đáng giá như buổi quay hôm trước của hắn, từ cửa sổ phòng mình, khi hắn quay Jonathan đang bò lồm cồm trong vườn nhà anh, nhổ từng cọng cỏ ba lá tròn thay vì phun thuốc diệt cỏ như tất cả mọi người. Ngốc quá mức đến nỗi hắn đã cười phá lên một mình. Đoạn clip đã rất thành công. Một trăm mười bốn like và mười bảy comment.
Ryan nhấp một ngụm coca.
Hắn phát hiện có hai thanh niên đang trò chuyện say sưa trên sân hiên quán cà phê. Một cuộc hội thoại sinh động. Hắn chĩa micro-parabole về phía họ, và chỉnh máy âm thanh. Xong đâu đấy, hắn bắt đầu bấm nút ghi.