Ngày hôm sau, Thành bỏ đi Hà Nội, ông Chánh giận lắm, và như giận lây đến cả bà Chánh. Ngày hai bữa ăn xong, chẳng nói năng gì, hút thuốc phiện chán lại lấy sách nho ra xem, Bà Chánh như sợ Mơ phật ý về câu chuyện hôm trước mà bỏ liều công việc cửa nhà, nên thường hỏi việc này, việc nọ, làm ra dáng chăm chút con dâu lắm. Còn Mơ dù biết địa vị mình đã lung lay lắm, cũng chăm công, chăm việc như mọi ngày, không lộ một vẻ gì là thất trực. Con Nuôi thì có ý thương mợ nó lắm. Nó đỡ việc Mơ hết lòng, và có lúc nó thủ thì:
- Mợ ạ! Con xem ý cậu con không ưa mợ lắm.
Mơ lừ mắt:
- Mày biết chuyện gì mà nói.
- Con biết mợ thương con, cả nhà này chỉ có mình mợ là thương con thôi, cho nên con thấy cậu con cư xử với mợ như thế con cũng tức thay.
- Ô kìa! Con này sao rườm chuyện thế, bà nghe tiếng thì mày chết đòn.
Nuôi không nói nữa, nhưng nó hậm hực vì mợ nó không thực chuyện với nó, mà chính ra thì chuyện nhớn, chuyện nhỏ nhà này làm gì nó chả biết.
Mấy ngày sau, người phu trạm mang thư đến, Mơ xem biết là của Thành, nàng giữ ý đem lên nhà đưa cho bà Chánh, không dám bóc ra như mọi khi. Bà Chánh cầm đưa cho chồng:
- Này ông xem.
Ông Chánh không cầm, bảo Mơ cứ đọc cho hai ông bà nghe. Mơ cảm động vì biết rằng thư này có thể định đoạt xong trường hợp khó chịu của mình.
Mơ bóc ra đọc:
Hà Nội, ngày... tháng... năm..
Thưa Thầy đẻ.
Hôm nọ con chưa thưa xong câu chuyện, vì thầy giận. Con buộc lòng phải viết thư này về nói để thầy đẻ rõ cho con.
Như hồi xưa, thầy đẻ lấy vợ sớm cho con, và nếu để cho con ở nhà quê, thì có lẽ lớn lên mọi việc sẽ êm thấm.
Khốn nỗi, thầy đẻ lại cho con đi học: ngày nay đã thành người có chức phận, sống ở nơi thành thị, bạn bè quen biết nhiều, không lẽ con đem người vợ ở nhà quê lớn hơn con ngoài mười tuổi đầu ra được.
Ví bằng con lấy vợ lẽ ở tỉnh, cố nhiên những nơi danh giá, con có thể nhờ cậy được, người ta khi nào thừa con cho đi làm lẽ. Bảo giấu giếm cũng không xong, vì lấy về ít lâu, sự thực như cái kim trong bọc, ngày sẽ một lộ dần ra, như thế sẽ phiền lụy cho con biết bao! Mà về sau này, chắc cô vợ ở thôn quê có chịu yên phận không, hay lại làm tai tiếng cho con?
Nói vậy, chứ thầy đẻ xét cho, gọi là vợ cũng quá, cô ấy chỉ như là con nuôi của thầy đẻ thôi. Bây giờ thầy đẻ có cho về cũng không sao. Dù cô ta có muốn ở lại, chẳng qua cũng là tham cái cơ nghiệp của thầy đẻ, cùng cái tiếng của con, chứ chắc gì vì tình nghĩa, mà nói đến tình nghĩa làm sao được, sự thực có phải là vợ chồng đâu!
Con nói thế hết lời. Thầy đẻ đã có lòng thương con, gây dựng cho con nên người, thì sao lại không thương cho chót, cứ cố tình ngăn trở sự nghiệp của con? Thầy đẻ tính: Liệu cô vợ quá tuổi chị con ấy, quê mùa, dốt nát, có thể giúp cho con bay nhảy được không, hay là chỉ làm bận chân con thôi?
Thầy đẻ nên nghĩ lại cho kỹ: cố ép uổng con lắm cũng là vô ích, mà chỉ thêm buồn về nỗi không có cháu ẵm mà thôi. Con mong rằng thầy đẻ nên sớm nghe lời con phân trần là phải, đừng để con phẫn chí phải xin bổ đi những nơi xa lạ, tận thâm sơn cùng cốc, vừa làm phiền lòng thầy đẻ, vừa làm khổ thân con.
Kính chúc thầy đẻ mạnh giỏi luôn luôn.
Kính thư: Thành
Đọc xong, Mơ để lá thư trên bàn, nét mặt thản nhiên không lộ vẻ giận dỗi. Trước kia Mơ ghét Thành, nay lại khinh nữa. Lấy một người chồng đã dám miệt thị mình là chỉ tham tiền, tham danh không tình nghĩa, Mơ còn thiết gì xum họp.
Ông Chánh nghe xong, không nói một câu, cầm sách đọc nốt trang bị ngắt quãng. Bà Chánh khẽ bảo Mơ:
- Chị đừng lo, rồi đẻ sẽ thu xếp đâu có đấy.
Mơ lạnh lùng bỏ xuống nhà dưới, không trả lời lấy một câu.