Bóng Tre Xanh

Lượt đọc: 12405 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương VI

Mơ múc nước vẩy vào rổ dâu, lấy lá chuối đậy kín, rồi để vào xó nhà. Xong đâu đấy, Mơ vội vàng sắp sửa nhặt rau, vo gạo, để làm cơm trưa. Không thấy tiếng bà Chánh, Mơ ngó lên nhà trên, thấy vắng ngắt, nàng ngạc nhiên, ra sau bếp, cậu Cả đang ngồi xệp dưới đất lấy gạch bầy đình chùa, thấy Mơ về, đứng dậy vừa lấy tay áo quệt mũi, vừa hỏi:

- Đã có cơm ăn chưa?

- Cơm bây giờ mới thổi. Thày, đẻ đi đâu cả, mà cậu nghịch bẩn thế này?

- Thày ra đình, đẻ sang thăm con bà Lý ốm.

- Thế cậu không coi nhà ư? Ngồi nghịch xó xỉnh ở đây, có gì nó lấy cắp hết thì làm thế nào?

- Đã mất gì chưa? Nhặng mãi lên!

- Được rồi, đẻ về, tôi mách đẻ cho mà xem.

- Cho mách, ông không cần.

Dứt lời, cậu lại ngồi lúi húi xếp đình chùa.

Mơ bực mình, quay ra, vừa gặp bà Chánh về. Thấy mẹ chồng tươi cười hớn hở, nàng bớt lo, vì từ lúc Trà bảo cho biết ở ngoài đang đồn đại không hay cho mình. Mơ luôn luôn sợ hãi, tưởng chừng như những lời đồn ấy đã lọt đến tai bà Chánh tự bao giờ.

Nhưng hôm nay bà Chánh vui vẻ lắm, vì vừa được bà Lý nắc nỏm khen mình kén được dâu đảm, nào ‘‘Chị cả bên nhà” vừa đẹp người, vừa đẹp nết, nào ăn nói mềm mỏng, nào chăm lo, chăm làm, khen chán rồi bà Lý lại than thở cho mình đã ngoài bốn mươi tuổi đầu vẫn phải cặm cụi làm, chưa được người nào làm dâu để đỡ đàn, đến nỗi bây già ốm đau, thuốc men cũng trông cậy ở đầy tớ.

Bà Chánh nhớ lại những lời than thở ấy, rồi cân nhắc cảnh mình với bạn, bà thấy mình tốt phúc hơn bà Lý nhiều mà hởi cả lòng cả dạ: cho nên trái hẳn mọi bận, về đến nhà thấy con dâu là tra soát hết việc này đến việc nọ, lần này, khi Mơ chào:  ‘‘đẻ đã về’’, bà đã tươi cười trả lời nhẹ nhàng:

- Ừ... tưởng ốm đau thế nào, chứ cảm xoàng thế thì chả cần phải thuốc, giá thử mình, chỉ nắm tóc rồi đánh gió là khỏi.

Mơ thấy mẹ chồng vui vẻ, cũng hỏi chuyện:

- Ai hở đẻ?

- Bà Lý chứ còn ai nữa.

- Con tưởng phải cảm mà chả đáng sợ à, thầy con đấy, chả cảm là gì? Thế mà cũng thiệt người như bỡn.

Mặc dầu đang thích chí vì dâu đảm, bà thấy Mơ dám lý sự với bà là bà phật ý. Bà lại dở tính cũ, hỏi việc:

- Từ sáng đến giờ, chị ở nhà làm những gì?

- Con đi hái dâu, chứ để chậm lỡ mất lứa.

Mơ chỉ rổ dâu để xó nhà, nói tiếp:

- Con đi khi muộn nên chả hái được mấy.

Bà Chánh nhìn thấy một rổ lớn, dâu xếp chặt thì bằng lòng lắm, bà gật đầu:

- Được cứ hái dần, đi đâu mà vội!

Rồi bà bỏ lên nhà, cởi áo nằm nghỉ. Mơ thấy mẹ chồng hôm nay ngọt ngào với mình ngạc nhiên. Nàng nghĩ rằng  ‘‘tin đồn ấy’’ đã lọt tai bà Chánh, nhưng bà khôn khéo vờ ngọt ngào với nàng để dò la ý tứ. Mơ vừa làm cơm, vừa lúng túng với những ý nghĩ nghi hoặc ấy ở trong óc, đến nỗi ngồi đun bếp, để nước sôi sùng sục cũng chưa buồn tra gạo vào nồi.

Bỗng có tiếng người sau lưng:

- Kìa mợ để sôi cạn cả nước.

Mơ giật mình ngoảnh lại: anh Bân vác cuốc, đứng sững giữa bếp. Anh ta vừa đi vạc bờ về, quần sắn trên đầu gối, áo để phanh vạt hở cả ngực vì nóng bức trông anh rắn rỏi lạ, những bắp tay, bắp chân ấy giá … nhắc Thành thì bỗng nổi cả người, ấy thế mà Thành đã có vợ rồi, còn Bân...?

- Nào còn đun nấu những gì nữa? Mợ để tôi làm đỡ cho.

Anh Bân vừa dựng cuốc vào xó tường vừa hỏi, nhưng Bân bị bẽ ngay, vì Mơ cau mặt, trả lời bằng một giọng gần như gắt:

- Chẳng có việc gì hết!

Lần đầu tiên Mơ nói xẵng với Bân: thái độ ấy làm anh ngạc nhiên hết sức. Anh không nói gì, bỏ ra sau bếp. Thấy Thành còn hí hoay xếp đình chùa, bèn hỏi:

- Cậu Cả làm gì đấy? Có học thổi sáo không nào?

Thành thích quá, bỏ cả đình chùa, vội reo lên:

- Có chứ! À, anh đang dậy tôi bài gì nhỉ? Bài Lưu Thủy phải không? Gớm, khó quá, anh dậy tôi bài gì khác dễ cơ!

- Lưu Thủy là dễ nhất rồi, chứ còn gì nữa.

Nhưng Bân chưa kịp đi tìm sáo, Mơ đã nói gắt ra:

- Sáo với chả sáo mãi! Anh Bân đi buộc cho tôi mấy cái cạp rổ đi! Còn cậu cả nữa, không rửa mặt mũi, chân tay rồi còn ăn cơm chứ! Để bẩn thiu thế à, tôi lại mách đẻ cho bây giờ.

Thấy Mơ không để cho Bân dậy mình thổi sáo, Thành bực tức phân trần:

- Lúc nẫy về nhặng lên mãi với người ta bây giờ lại thù không cho người ta học sáo, được rồi!

Nói xong, cậu phụng phịu bỏ chạy lên nhà trên định làm nũng mẹ. Bà Chánh xuống, khác với mọi bận, không mắng Mơ, mà chỉ gắt với anh Bân:

- Hết việc rồi! Bà lại chẻ sáo đi bây giờ.

Bân không trả lời, lẳng lặng mang mấy cái rổ rá ra cạp lại, phân vân không rõ vì đâu cả Mơ lẫn bà Chánh đều thay đổi tính nết chóng thế: Mơ không mềm mỏng nữa, động nói là gắt với anh, còn bà Chánh mọi khi rất ngọt với anh, và xẵng với Mơ. Thật quái lạ! Bân hậm hực ngồi riết các néo lạt. Còn Mơ, một lúc sau Mơ lại hối hận ngay, và tự hỏi: Không biết hôm nay tại sao mình lại có thể sử xãng với anh Bân như thế được. Nhưng sự đã rồi, biết làm thế nào? Chẳng lẽ lại chạy ra bảo:  ‘‘không, tôi không giận anh đâu, anh đừng để tâm nhé!’’

Mơ thở dài lẩm bẩm: ‘‘Nếu cứ được như thế này mãi’’.

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của đỗ thúc vịnh