Vừa nhìn Colin xa dần, Alise vừa nói lời tạm biệt anh bằng tất cả sức lực trong tim cô. Anh ấy yêu Chloé đến thế, anh ấy phải đi tìm việc vì cô ấy, để có thể mua hoa và chiến đấu chống lại sự khủng khiếp vò xé trong ngực cô. Đôi vai rộng của Colin hơi xuôi xuống một chút, anh có vẻ mệt mỏi, mái tóc vàng không còn được chải chuốt như trước đây. Chick biết cách tỏ ra đến là dịu dàng khi nói tới một quyển sách của Partre và khi giảng giải về ông. Thực sự, anh ấy không thể sống thiếu Partre, anh ấy sẽ không có ý định tìm kiếm bất cứ điều gì khác, có lẽ Partre nói tất cả những gì anh ấy muốn nói. Người ta không nên để cho Partre xuất bản bộ Bách khoa toàn thư này, nó sẽ là cái chết của Chick, anh ấy sẽ ăn cắp, sẽ giết một người bán sách. Alise đi từ từ. Ban ngày, Partre thường đến một quán nhỏ để uống và viết cùng với những người khác, giống như ông, họ cũng đến uống và viết, họ uống trà Mers 37 và các loại rượu nhẹ, như vậy sẽ tránh cho họ khỏi nghĩ đến những gì họ viết và có nhiều người ra vào, khuấy động những tư tưởng căn bản, và từ đó, người ta chộp được ý tưởng này hay ý tưởng khác, không loại hết những gì còn lại, lấy một chút từ các ý tưởng, một chút từ chỗ còn lại rồi pha loãng. Mọi người hấp thụ những đó dễ hơn, đặc biệt là phụ nữ, họ không thích cái gì tinh khiết. Đường tới quán không quá dài, từ xa, Alise nhìn thấy một trong số những cậu bồi mặc áo vét trắng quần màu chanh đang mang một giò heo nhồi cho Don Evany Marqué, vận động viên môn hôn-bát 38 nổi tiếng. Anh này, đáng lẽ phải uống - điều anh ớn ghét - thì lại đang mê mẩn những món ăn rắc gia vị làm cho những người bên cạnh khát nước. Cô bước vào, Jean-Sol Partre đang viết ở chỗ thường ngày ông vẫn hay ngồi, có rất nhiều người và tiếng rì rầm nho nhỏ. Nhờ một may mắn kỳ diệu, thật phi thường là Alise thấy một cái ghế trống cạnh Jean-Sol Partre, cô ngồi xuống.
Cô đặt cái túi nặng lên đầu gối và mở phéc mơ tuya. Qua vai Jean-Sol, cô nhìn thấy nhan đề trang viết, Bách khoa toàn thư, tập mười chín. Cô rụt rè đặt một bàn tay lên cánh tay của Jean-Sol, ông ngừng viết.
- Ông đã viết đến đây rồi đấy, Alise nói.
Vâng, Jean-Sol trả lời. Cô muốn nói chuyện với tôi?
Tôi muốn đề nghị ông không in nó, cô nói.
Khó đấy, Jean-Sol nói. Người ta đều đang chờ.
Ông tháo kính, thổi lên hai mắt thủy tinh, rồi lại đeo lên, không nhìn thấy mắt ông nữa.
- Tất nhiên, Alise nói. Nhưng tôi muốn nói là chỉ cần hoãn lại.
- Ồ! Nếu chỉ có thế, chúng ta có thể xem xét.
Chắc phải hoãn lại mười năm, Alise nói.
Thế à? Jean-Sol hỏi.
Vâng, Alise đáp. Mười năm, hay hơn thế, tất nhiên.
Ông biết đấy, tốt nhất là để đợi mọi người dành dụm tiền đặng có thể mua được nó.
- Đọc bộ này sẽ rất nhàm chán, Jean-Sol Partre nói, vì tôi đang viết đã thấy chán rồi. Tôi bị chuột rút mạnh ở cổ tay trái vì cứ phải cầm giấy.
- Tôi lấy làm tiếc cho ông, Alise nói.
- Vì tôi bị chuột rút?
- Không, vì ông không muốn hoãn in cuốn sách.
- Vì sao?
- Tôi sẽ giải thích cho ông: Chick đã dùng tất cả tiền của anh ấy để mua những gì ông làm ra, và anh ấy không còn tiền nữa.
- Có lẽ anh ta nên mua thứ khác thì tốt hơn, Jean-Sol nói, tôi thì tôi không bao giờ mua sách của tôi.
- Anh ấy thích những gì ông làm ra.
- Đó là quyền của anh ấy, Jean-Sol nói. Anh ấy đã chọn.
- Anh ấy quá đam mê, tôi thấy thế, Alise nói. Tôi thì tôi cũng chọn, nhưng tôi tự do, vì anh ấy không còn muốn tôi sống với anh ấy nữa, vậy tôi sẽ giết ông vì ông không chịu hoãn in cuốn sách lại.
- Cô sẽ làm tôi mất phương tiện tồn tại, Jean-Sol nói. Cô muốn tôi làm thế nào để nhận bản quyền tác giả nếu tôi chết?
- Đó là việc của ông, tôi không thể chú ý tới tất cả vì tôi muốn giết ông trước hết.
- Nhưng cô có công nhận rằng tôi không thể đầu hàng một lý do như vậy được? Jean-Sol Partre hỏi.
- Tôi công nhận, Alise nói. Cô mở túi và lôi ra cái móc tim 39 của Chick mà cô lấy trong ngăn kéo bàn của anh từ mấy hôm trước.
- Ông có thể mở cổ áo chứ? Cô hỏi.
- Nghe này, Jean-Sol Partre vừa nói vừa bỏ kính, tôi thấy câu chuyện này thật ngốc nghếch.
Ông tháo khuy cổ áo, Alise lấy hết sức lực và bằng một động tác kiên quyết, cô cắm cái móc tim vào ngực Partre. Ông nhìn cô, ông đang chết rất nhanh. Ông nhìn lần cuối cùng, cái nhìn chứa vẻ ngạc nhiên rằng trái tim mình có hình tứ diện. Alise bỗng trở nên nhợt nhạt, Jean-Sol Partre bây giờ đã chết, cốc trà nguội đi. Cô cầm bản thảo Bách khoa toàn thư và xé đi. Một trong số các cậu bồi đến lau máu cùng tất cả những thứ nhớp nhúa lẫn với mực bút máy trên chiếc bàn nhỏ hình chữ nhật. Cô trả tiền cho cậu bồi, mở hai que của cái móc tim, và quả tim của Partre nằm lại trên bàn, cô gấp công cụ óng ánh đó lại rồi bỏ vào túi xách, sau đó cô ra phố, tay cầm bao diêm lấy từ trong túi áo của Partre.