Colin nhận ra cây cột thứ ba mươi. Từ sáng, anh đi trong hầm Dự Trữ Vàng. Công việc của anh là kêu lên khi thấy có người đến ăn trộm vàng. Khu hầm rất rộng. Đi nhanh cũng phải mất một ngày mới hết vòng. Giữa khu có căn phòng bọc thép trong đó vàng chín từ từ trong một hỗn hợp khí gas độc chết người. Công việc đem lại nhiều tiền miễn là có thể đi nổi một vòng trong ngày. Colin cảm thấy không đủ sức, trong khu hầm quá tối. Dù vậy, thỉnh thoảng anh thấy mình nhìn lại đằng sau nên bị chậm tiến độ, và phía sau anh, anh chỉ nhìn thấy một dấu chấm nhỏ tỏa tia sáng từ chiếc đèn cuối cùng, và trước mặt anh chẳng có gì ngoài chiếc đèn kế tiếp dần dần to phình ra.
Những kẻ ăn trộm vàng không phải ngày nào cũng đến, nhưng dù sao người ta cũng phải kiểm tra vào thời điểm định trước, nếu không, sẽ phải trừ lương. Phải tuân theo thời gian biểu để sẵn sàng kêu lên khi kẻ trộm đến. Đó là những người có thói quen rất đều đặn.
Colin đau chân phải. Khu hầm được xây bằng đá nhân tạo cứng, nền đất sần sùi, không bằng phẳng. Khi đi qua đường kẻ trắng thứ tám, anh uốn nó đi một chút để có thể đến cột thứ ba mươi đúng thời gian định sẵn. Anh bắt đầu hát to để hòa với bước chân mình, rồi anh ngừng lại, vì những tiếng vọng dội lại cho anh những từ ngắt quãng, đe dọa, chúng lại hát lên một điệu nhạc đối lập với điệu nhạc của anh.
Chân đau, anh vẫn đi không mệt mỏi, và anh vượt qua cột thứ ba mươi. Như một cái máy, anh quy lại, tưởng trông thấy cái gì đó ở phía sau. Anh mất thêm năm giây nên phải rảo bước để bù lại.