Chính quyền cho Colin rất nhiều tiền, nhưng đã quá muộn. Bây giờ, ngày nào anh cũng phải đi gặp các gia đình. Người ta đưa cho anh một tờ danh sách và anh thông báo những bất hạnh một ngày trước khi chúng xảy ra.
Hàng ngày, anh đến những khu dân nghèo, hay những khu phố thượng lưu. Anh leo lên leo xuống hàng ngàn bậc thang. Anh bị tiếp đón rất tồi tệ. Người ta ném vào đầu anh những vật nặng có thể làm chấn thương hoặc những lời nói nặng nề, sắc lạnh và người ta tống anh ra cửa. Anh lĩnh tiền để làm việc đó và hoàn thành tốt nhiệm vụ. Anh sẽ giữ lấy công việc này. Điều duy nhất anh có thể làm là việc đó: làm sao để bị tống cổ ra khỏi cửa.
Bị mệt mỏi kẹp chặt, rụng rời đầu gối, mặt anh hóp lại. Đôi mắt anh chỉ còn nhìn thấy những xấu xa của con người. Anh không ngừng thông báo những bất hạnh sẽ xảy đến. Người ta cũng không ngừng xua đuổi anh bằng những cú đánh, tiếng la ó, nước mắt, lời nguyền rủa.
Anh leo hai bậc thang một, đi dọc hành lang và gõ cửa, để rồi ngay sau đó, lùi lại một bước. Khi người ta thấy chiếc mũ cát két đen của anh, họ hiểu và xử tệ với anh, nhưng Colin không thể phàn nàn gì hết, người ta trả công để anh làm việc đó. Cánh cửa mở ra. Anh thông báo rồi đi. Một khúc gỗ nặng liệng vào lưng anh.
Anh tìm trong danh sách người tiếp theo và thấy đó là tên mình. Lúc ấy, anh vứt mũ và bước trên đường và trái tim anh nặng trĩu vì anh biết rằng ngày mai Chloé sẽ chết.