Bọt Tháng Ngày

Lượt đọc: 626 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương LXIV

Ông Thày tu đang nói chuyện với Chuiche và Colin đợi cho đến lúc họ kết thúc câu chuyện, sau đó, anh tiến lại gần. Anh không nhìn thấy mặt đất dưới chân anh nữa và rồi mỗi bước, anh lại vấp. Mắt anh nhìn Chloé nằm trên chiếc giường cưới của họ, với mớ tóc sẫm màu của cô và chiếc mũi thẳng, vầng trán cô hơi gồ lên, khuôn mặt trái xoan bầu bầu và dịu dàng, và cặp mắt khép lại đã loại cô khỏi cuộc đời.

- Anh đến để thu xếp mai táng? Ông Thày tu hỏi.

- Chloé chết rồi, Colin nói.

Anh nghe chính mình nói “Chloé chết rồi" mà không tin.

- Tôi biết, ông ta nói. Anh đưa giá bao nhiêu? Chắc anh muốn một lễ nghi sang trọng?

- Vâng. Colin trả lời.

- Tôi có thể thu xếp cho anh rất tốt với giá hai mươi nghìn doublezon. Tôi cũng có giá đắt hơn...

- Tôi chỉ có hai mươi doublezon. Tôi cũng có thể có được hơn thế ba, bốn chục nữa nhưng không có ngay.

Ông Thày tu hít không khí đầy phổi và thở ra vẻ chán ngán.

- Vậy, cái anh cần là nghi thức của kẻ nghèo.

- Tôi là người nghèo... Colin thốt lên. Và Chloé đã chết...

- Đúng, vị Thày tu nói. Nhưng người ta luôn luôn phải cố gắng thu xếp để khi chết có đủ tiền mà xuống mồ một cách tử tế. Thậm chí anh cũng không có nổi năm trăm doublezon ư?

- Không có... Tôi cũng có thể thu xếp được một trăm nếu ông chấp nhận trả nhiều lần. Chẳng hay ông có hiểu được ý nghĩa của việc tự nhủ rằng “Chloé chết rồi” không?

- Anh biết đấy, vị Thày tu nói, tôi đã quen, điều đó chẳng còn gây ấn tượng đối với tôi. Lẽ ra tôi phải khuyên anh kêu với Đức Chúa trời, nhưng tôi sợ rằng chỉ vì một món tiền nhỏ như vậy thì làm phiền người thật chẳng đáng.

- Ồ! Colin kêu lên. Tôi sẽ không làm phiền đến người.

Tôi không tin rằng người có thể làm được việc gì, ông thấy đấy, vì rằng Chloé chết rồi.

- Hãy đổi đề tài đi. Hãy nghĩ... tới... Tôi không biết nữa… tới bất cứ điều gì... ví dụ như...

- Với một trăm doublezon, tôi có thể có một lễ nghi tàm tạm không? Colin hỏi.

- Tôi thậm chí không muốn xem xét đến khả năng ấy… ông Thày tu nói. Hãy tiến đến một trăm năm mươi đi.

- Tôi sẽ trả dần ông.

- Anh có việc làm đúng không... Hãy ký cho tôi vào một tờ giấy nhỏ...

- Nếu ông muốn, Colin nói.

- Trong điều kiện đó, vị Thày tu nói, anh có tiến tới hai trăm, và Bedon và Chuiche sẽ ở phía anh, trong khi một trăm rưỡi, họ sẽ ở phía đối lập.

- Tôi không nghĩ mình xoay xở được. Tôi không chắc tôi sẽ được làm việc lâu dài.

- Vậy, chúng ta thỏa thuận một trăm năm mươi vậy, ông Thày tu kết luận. Thật đáng tiếc, đây sẽ là một lễ nghi thực sự tồi tệ. Anh làm tôi ghê tởm, anh tiết kiệm quá.

Tôi xin lỗi.

- Hãy ký giấy tờ đi. Ông Thày tu nói và đẩy Colin một cách thô bạo.

Colin va phải một chiếc ghế. Tức giận vì tiếng động đó, ông Thày tu lại đẩy anh cú nữa về phía kho đồ thờ và càu nhàu đi theo anh.

LÊ PHONG TUYẾT dịch từ nguyên bản tiếng Pháp: L'Écume des jours của Boris Vian.
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 11 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của boris vian