Lâm Ngạo Long không hề có thay đổi gì đặc biệt về ngoại hình, ví dụ như hình dáng hay màu sắc đồng tử, vóc dáng cũng không cao thêm, chiều cao khi mang giày vẫn xấp xỉ một mét chín lăm.
Thế nhưng, sức mạnh, tốc độ và sức bền đang bùng nổ dữ dội gần đây đều đang nói với hắn một điều...
Việc mình trùng sinh không phải là ảo tưởng, mà là sự thật!
Nếu Huyết Nguyệt đã tới...
Vậy Ám Nhật cũng chẳng còn xa nữa!
Hiện tại, siêu tế bào trong cơ thể của một số thiên chi kiêu tử, những đứa con cưng của vận mệnh, đang dần thức tỉnh.
Mà chính hắn, là một trong số đó.
Chọn thanh toán, tắt máy tính, Lâm Ngạo Long hiên ngang sải bước rời khỏi tiệm net.
Là một kẻ trùng sinh, hắn hoàn toàn không muốn đi theo con đường "ẩn mình phát triển, cẩn trọng sống sót".
Điều đó không phù hợp với tính cách của hắn.
Hắn dự định sẽ tham gia giải đấu xếp hạng Trái Đất lần thứ nhất do Mỹ tổ chức, quyết tâm làm nên một bầu trời của riêng mình!
Dựa vào tầm nhìn vượt thời đại hàng chục năm, kinh nghiệm chiến đấu cùng các loại kỹ thuật chiến đấu khoa học tương thích với tế bào Vô Cực, hắn nhất định có thể vượt cấp khiêu chiến, đập tan mọi siêu phàm giả cấp hai, giành lấy ngôi vị quán quân, nhận được sự gia trì của khí vận hành tinh để phá vỡ giới hạn vị cách của bản thân!
Thành công, hoặc là chết!
Không có lựa chọn thứ ba.
Lâm Ngạo Long chợt giơ tay tự tát mình một cái.
Quên mất một chuyện.
Hắn chạy ngược lại, dùng đủ lời lẽ thuyết phục nhân viên tiệm net mở cho mình một máy tính thêm nửa tiếng.
Trước khi tham gia thi đấu, Lâm Ngạo Long còn một chấp niệm cuối cùng.
Hắn đăng nhập QQ, nhấp vào một nhóm chat nằm dưới cùng danh sách, sau một hồi do dự đắn đo, cuối cùng cũng gửi đi một tin nhắn.
"Thanh Đế, có đó không?"
---❊ ❖ ❊---
Tít tít tít tít...
Nhan An Thanh chú ý tới, trong nhóm đọc giả của mình, người sống duy nhất còn sót lại ngoài chính hắn ra là "Long Ngạo Lăng" đột nhiên lên tiếng.
Long Ngạo Lăng: "Thanh Đế, có đó không?"
Thanh Ám Viêm: ""Bản thân không có mặt, tôi là một con robot không có tình cảm, có việc xin hãy để lại lời nhắn.jpg""
Long Ngạo Lăng: "Tốt quá! Quả nhiên anh vẫn online! Tôi sắp phải rời đi rồi, tôi muốn nhìn xem, tác giả duy nhất mà mình từng theo dõi rốt cuộc trông như thế nào."
Độc giả này, Nhan An Thanh nhớ rất rõ.
Khi hắn còn làm lập trình viên, mỗi chương vừa đăng lên, đối phương đều để lại một hai bình luận trong chương, lúc thì tâng bốc lúc thì chê bai, dù từng bị hệ thống cấm ngôn hai lần nhưng vẫn không hề nản lòng.
Xét trên phương diện nghiêm ngặt, Long Ngạo Lăng có lẽ là một trong hai độc giả trung thành nhất của hắn.
Gã kia tuy ngày nào cũng điểm danh đúng giờ, sai số không quá ba giây, nhưng chưa từng phát ngôn, im lặng đến mức khiến người ta nghi ngờ là AI thông minh.
Đối với yêu cầu của người này, Nhan An Thanh suy nghĩ nghiêm túc một lúc.
Hắn gõ một đoạn tin nhắn rồi gửi đi.
Thanh Ám Viêm: "Không phải cậu nói là đi khởi nghiệp với người anh em họ Lưu kia à?"
Đối phương ngắt quãng một lúc, dường như đang nhớ lại những chuyện cũ không muốn nhắc tới.
Khoảng hơn mười giây sau, Long Ngạo Lăng mới thâm trầm trả lời một loạt tin nhắn: "Con mèo của Schrödinger, anh em của Lưu Nhược Tây."
"Trước khi bị đâm sau lưng, tôi vĩnh viễn không thể biết được mình có phải là anh em thực sự của Lưu Nhược Tây hay không."
"Những người bạn trong bệnh viện tâm thần Thanh Sơn, tuy đường dây não khác với người bình thường..."
"Có kẻ rảnh rỗi quá hóa rồ, tự cắt thận mình ra nướng ăn."
"Có kẻ không biết sợ là gì, suốt ngày đi kể chuyện kinh dị cho người khác nghe."
"Có kẻ nghĩ mình là một cái cây, nửa đêm canh ba đứng ngẩn ngơ trước giường người khác."
"Nhưng ít nhất, họ sẽ không đâm tôi một nhát vào thời điểm quan trọng nhất."
"Khi sự nghiệp vừa mới khởi sắc, Lưu Nhược Tây đuổi tôi ra khỏi công ty, muốn tôi chết vì tai nạn xe cộ."
"Đáng tiếc thay! Tôi không chết! Cha mẹ tôi đã dùng mạng sống để bảo vệ tôi!"
Đọc tới đây, Nhan An Thanh cạn lời.
Sao tên này lắm kịch tính thế nhỉ...
Thế giới thực làm gì có nhiều oán hận thâm sâu như vậy?
Nhan An Thanh từng trò chuyện với hắn hai lần.
Nếu nhớ không nhầm, chuyện cha mẹ Long Ngạo Lăng gặp tai nạn xe cộ xảy ra trước khi hắn và Lưu Nhược Tây cùng khởi nghiệp mà!
Trí nhớ tên này hơi kém thì phải.
Thanh Ám Viêm: "Cậu định làm gì?"
Long Ngạo Lăng: "Trước tiên tới Mỹ tham gia giải đấu xếp hạng Trái Đất, cướp đoạt cơ duyên, chiếm lấy tiên cơ, ngưng tụ khí vận hành tinh, phá vỡ vị cách, đạt tới nghiệp vị Chân Tiên, có thù báo thù, có oán báo oán, sau đó hồi sinh cha mẹ, cầu lấy đại tiêu dao, đại tự tại!"
Hồi sinh.
Hai chữ này đâm nhói lòng Nhan An Thanh.
Dựa trên giải thích của "Khái luận về các vị diện vô tận", ngoại trừ một số ít vị diện thuộc tính đặc biệt, hầu hết các năng lực liên quan đến hồi sinh đều thuộc về Kẻ Chi Phối trên bậc mười một.
Ít nhất là ở nơi như Trái Đất, trước bậc mười một mà muốn hồi sinh một người...
Đúng là giấc mộng hoàng lương.
Không thực tế.
Loại hy vọng xa vời này, ngay cả nhân viên chăm sóc khách hàng Gấu Trúc Nhỏ cũng khinh bỉ, coi như chuyện hoang đường.
Tuy nhiên, bậc mười một...
Dù sao cũng có chút hy vọng.
Nhan An Thanh chôn giấu nỗi nhớ Lý Uyển vào tận đáy lòng.
Hắn ổn định lại tâm trạng, trò chuyện thêm vài câu với Long Ngạo Lăng.
Rất nhanh, Nhan An Thanh phát hiện tên nhóc này bị nhốt vào bệnh viện tâm thần quả không oan uổng chút nào.
"Long Ngạo Lăng" không tâm cơ tin chắc rằng mình là kẻ trùng sinh, hơn nữa còn có một bộ lý thuyết tạm gọi là tự giải thích được, không giống như là chuyện ngày một ngày hai có thể bịa ra.
Trò chuyện thêm một lúc, Nhan An Thanh đưa ra phán đoán.
Người này, quả thực không phải trùng sinh từ tương lai về.
Dù sao thì vị diện tuyệt ma này, trước khi hắn bắt đầu gây chuyện, ngay cả siêu phàm giả bậc một cũng không có.
Sau khi con người chết đi, linh hồn rất nhanh sẽ tiêu tán.
Lấy đâu ra năng lượng để một người có thể ngược dòng sông thời gian mà quay trở lại?
Trong lời nói của Long Ngạo Lăng, logic tồn tại rất nhiều điểm tự mâu thuẫn.
Bộ lý thuyết trùng sinh của hắn không hề tự nhất quán về mặt logic.
Thậm chí từ rất nhiều sự việc đã xảy ra, có thể suy ngược lại rằng hắn 100% thuộc về thuộc tính lượng thông tin của người bình thường.
Nhan An Thanh mất hai phút, phân tâm xây dựng mô hình tính cách 3D cho người này, phân tích thấy tầm nhìn, kiến thức tích lũy, cảnh giới tâm linh của hắn đều nằm ở mức người bình thường.
Có những thứ, "sự thật" mà dân chúng biết tới lại không phải là sự thật thực sự.
Kết luận: Độc giả "Long Ngạo Lăng", không phải là "Hắc Long Địa Tiên" như hắn tự xưng, mà chỉ là một bệnh nhân mắc chứng hoang tưởng nặng.
Nhưng người này, khá thú vị.
Hắn thực sự tin vào thân phận kẻ trùng sinh của mình, không hề có chút do dự.
Cho dù bị Nhan An Thanh chỉ ra lỗi logic, hắn cũng sẽ giải thích bằng cách "Khi tôi trùng sinh, linh hồn bị tổn thương nên nhầm lẫn ký ức".
Nói đi cũng phải nói lại, tên này đúng là xứng danh độc giả của Nhan An Thanh, ít nhiều cũng có phong thái của hắn.
Nghĩ vậy, Nhan An Thanh gọi một cuộc điện thoại cho Triệu Giai Thiến ở khoa tin tức, xin phép sử dụng hệ thống Giải Trĩ để tra cứu tài liệu của người này.
"Bệnh nhân tâm thần, hèn chi..."
Nhan An Thanh muốn giúp hắn một tay.
Tâm niệm khẽ động, hắn gửi một lời mời gọi video tới.
Đối phương nhanh chóng chọn chấp nhận.
"Vãi! Nhan Thần?"
Thanh niên nhảy cẫng lên từ ghế, đôi mắt trợn tròn, giọng nói cũng biến dạng: "Không phải anh đã dùng khoa học chứng đạo, đạt tới nghiệp vị vô thượng, thu nhiếp mọi dòng thời gian, đồng thời tồn tại ở quá khứ và tương lai rồi sao?"
"Anh... anh tới bắt tôi à?"
"Không thể nào!"
"Tôi nhớ là, Cục quản lý thời không dưới trướng anh, cường giả cấp 10 nhiều không đếm xuể."
"Xuyên không phi pháp, tai nạn máy thời gian, trùng sinh vượt giới..."
"Những sự kiện nhỏ này, không cần anh phải đích thân ra tay mới đúng chứ!"
Trong cửa sổ video, nam thanh niên cao lớn gương mặt thanh tú nhưng hơi gầy gò đang kêu gào ầm ĩ.
"Tên?" Nhan An Thanh nhướng mày, giả vờ hỏi.
Thanh niên biểu hiện vô cùng câu nệ, gãi đầu, vẻ cuồng nhiệt khi chat chữ hoàn toàn không thấy đâu nữa.
Hắn thành thật nói: "Lâm Ngạo Long."
Đột nhiên, hắn trợn tròn mắt, gương mặt lộ vẻ sửng sốt: "Thanh Ám Viêm, Nhan An Thanh... mình đúng là đồ đần mà! Sao không nghĩ ra điểm này sớm hơn chứ!"
Tên mạng của hắn chính là đảo ngược tên thật lại, hoàn toàn giống hệt Nhan An Thanh, đây chính là "dưới đèn thì tối", lỗ hổng tư duy.
Nghĩ tới đây, Lâm Ngạo Long nhìn chằm chằm Nhan An Thanh, sự cuồng nhiệt trong mắt khiến người ta nổi da gà: "Biết rồi! Tôi không phải trùng sinh, tôi xuyên không tới không gian song song!"
"Nhan Thần, anh mới là cơ duyên lớn nhất khi tôi xuyên không lần này!"
"Xin hỏi anh hiện tại, có còn thiếu chân ôm không ạ?"