Quá trình điều tra video vẫn tiếp tục.
Sau 10 giờ 41 phút, vẫn không có ai ngoài Isabella đến hành lang cánh Tây và không xuất hiện bất kỳ bằng chứng giết người nào. Tracy chợt nhớ rằng ông đã nhận tin phát hiện thi thể từ Poncia – nhân viên lễ tân ngay khi đến biệt thự nhà Barleycorn. Lúc đó mới hơn mười một giờ.
Nghĩa là trong ba mươi phút video tiếp theo, chắc chắn có chuyện gì đó xảy ra.
Tracy và Tiến sĩ Hearst dán mắt vào màn hình như những người hâm mộ bóng chày đang theo dõi pha tấn công và phòng thủ ở cuối hiệp thứ chín trong trận đấu cuối cùng của World Series.
Màn hình không xuất hiện điều gì bất thường từ lúc Isabella rời đi. Một hành lang dài bất tận với ba cửa bên trái và hai cửa bên phải. Trên màn hình chỉ còn sự tĩnh lặng, không hề xuất hiện nhân vật nào. Sau khi nhìn chằm chằm vào màn hình một lúc, Tracy cuối cùng cũng tỉnh táo lại và nói: “Tiến sĩ, hình như đoạn video này dừng lại rồi?”
Thời gian hiển thị trên màn hình dừng lại ở 10 giờ 43 phút. Ông nhận ra video đã dừng lại vì hình ảnh không thay đổi. Tiến sĩ Hearst vội vàng vặn nút điều khiển từ xa, nhưng vì quá nóng lòng, ông bước tới máy phát và đập vài lần. Tracy tỏ vẻ không hài lòng trước năng lực xử lý tình huống của một nhà khoa học như Tiến sĩ Hearst.
“Sản phẩm Sony này còn dùng được không?”
Tiến sĩ đập máy phát lần nữa.
“Không sao. Không sao. Nó đang trong quá trình cải tiến mà”
Trông vị tiến sĩ còn sốt ruột hơn cả viên thanh tra, ông lại đập máy phát thêm lần nữa.
“Anh phải tin tưởng công nghệ Mỹ chứ”
Băng tiếp tục quay đều. Một cỗ máy tuyệt vời từ Mỹ và cách sửa chữa không thể xuất sắc hơn. Tracy chẳng còn gì để nói.
Đoạn phim tiếp tục. Hình ảnh đã thay đổi.
“Đợi chút, đằng kia!” Tracy vừa hét vừa nhổm người lên khỏi ghế.
Ở bên phải màn hình, cánh cửa dẫn thẳng ra hành lang từ gian an trí của “Phòng thăng thiên” mở ra, để lộ một khoảng trống đen kịt. Khoảng trống dần to hơn, một vật màu trắng bất ngờ thò ra.
“Đó là gì vậy?” Tracy ngạc nhiên hỏi. Ông không biết thực tế thứ đó màu gì vì đang xem băng đen trắng, nhưng có thể là màu trắng. Khối hình bầu dục màu trắng có hai lỗ giống hộp sọ và vài lỗ nhỏ khác. Thứ màu trắng đó lập tức rụt lại, không màng kiểm tra xung quanh mà lập tức đóng cửa. Há hốc mồm, Tracy cho tua lại và nhấn tiếp tục.
Trong màn hình, cánh cửa văn phòng giám đốc mở ra, để lộ một khuôn mặt người.
“John Barleycorn..” Tracy bất giác lẩm bẩm: “Ông ta đây rồi. Vậy là không có chuyện gì xảy ra trong văn phòng sao? Hình như ông ta không sao cả.”
John ló mặt ra nhìn quanh hành lang, sau đó lập tức thu người vào bên trong và đóng cửa lại.
“Khoan đã tiến sĩ, phiền ông tua lại...”
Tracy bỏ lửng câu nói.
Câu chuyện bắt đầu thay đổi. Cánh cửa của “Phòng thăng thiên” vừa đóng khi nãy lại mở ra, để lộ vật trắng khi nãy. Lần này, Tracy và tiến sĩ có thể nhìn thấy toàn bộ cơ thể “thứ” này. Đó là một người mặc một chiếc áo hoodie có hình du thuyền và quần thể thao, trông như giáo viên thể dục ở trường trung học, đội mũ trùm đầu. Chiếc mũ hệt như hộp sọ thật ra là mũ che mặt. Đây là mũ dành cho thủ môn khúc côn cầu trên băng với những dây thép ngang lộ mắt.
Không thể nhìn rõ là nam hay nữ, người đó đứng ở hành lang, tay trái thọc vào túi áo hoodie trước bụng, tay phải duỗi thẳng, đeo găng tay da.
“Tôi hơi ngạc nhiên. Tracy sững sờ lẩm bẩm: “Người này từ đâu tới?”
“Từ cửa sổ nhà xác sao?”
“Không, Fox kiểm tra nhà xác và xác nhận chốt khóa từ bên trong. Tôi cũng đã kiểm tra ‘Phòng Giấc ngủ hoàng kim, văn phòng và lối vào phía sau hành lang. Toàn bộ cửa ở cánh Tây khóa trong. Vì vậy, tôi cho rằng không ai có thể xâm nhập vào đó từ bên ngoài.
Nghe vậy, Tiến sĩ Hearst cau mày.
“Không đâu. Tôi không nghĩ vậy. Anh có đang tự phức tạp hóa vấn đề một cách không cần thiết không? Anh nói rằng cửa bị khóa phải không…”
Tiến sĩ Hearst bỏ lửng câu nói. Trong khi hai người đang nói chuyện thì trong màn hình, người đó bắt đầu di chuyển. Kẻ đó hơi khom người, kiễng chân đi bước ngắn đến trước cửa văn phòng và áp tai nghe lén. Tracy bỗng nhớ đến một bộ phim hoạt hình đã xem cách đây rất lâu.
Con sói đói rình rập trước cửa nhà ba chú lợn con...
Chiếc mũ đột ngột lật ngửa như thể vừa bị bắn trúng. Kẻ đó xoay người như một ninja, mở cánh cửa ở giữa bên trái màn hình rồi nhanh chóng biến mất. Đó là ai, Tracy thất vọng buông thõng vai.
“Gian chờ của ‘Phòng Giấc ngủ hoàng kim’. Đằng kia.”
Tiến sĩ Hearst im lặng gật đầu. Ông dán mắt vào màn hình với vẻ khó nói.
Vài giây sau khi kẻ lạ mặt biến mất, cửa văn phòng mở ra. John lại xuất hiện, nhìn ra hành lang, đầu hơi nghiêng tỏ vẻ nghi ngờ rồi rời khỏi phòng và khép cửa lại sau lưng. Sau đó, ông băng qua hành lang, tiến vào gian an trí của “Phòng thăng thiên”, nơi kẻ lạ mặt xuất hiện lần đầu tiên.
Khoảng ba mươi giây sau, người đó mở cửa và xuất hiện trước màn hình. Người này lắc đầu, nhìn xung quanh rồi đi qua hành lang, mở cánh cửa mà John bước vào khi nãy. Tiến sĩ Hearst và Tracy bất giác ngả người ra ghế. Nhưng trước khi họ kịp buông lời nhận xét, trên màn hình đã có sự thay đổi. Cửa gian chờ của “Phòng thăng thiên” mở ra và John xuất hiện ở hành lang.
“Không phải họ gặp mặt trực tiếp trong Phòng thăng thiên sao?” Tracy suy luận với vẻ nhăn nhó.
“Thời gian ngắn nhưng vẫn có thể có chuyện xảy ra. Giữa gian an trí và gian chờ cũng có một cánh cửa. Không biết cánh cửa đó có đóng không”
John vừa chạy chéo qua hành lang vừa nhìn trái nhìn phải. Ông mở cửa gian chờ của “Phòng Giấc ngủ hoàng kim” rồi đi nhanh vào trong. Cửa gian an trí bên cạnh bật mở, John lại ra ngoài hành lang, mở cửa và bước vào gian an trí của “Phòng thăng thiên”. Hai người đàn ông ngồi trước màn hình treo nửa người trên ghế, nín thở tiếp tục theo dõi toàn bộ câu chuyện.
Vào thời khắc quan trọng, cửa gian chờ của “Phòng thăng thiên” lại mở ra, người kia xuất hiện rồi lập tức bước vào gian chờ “Phòng Giấc ngủ hoàng kim”. Lát sau, chính tại vị trí kẻ lạ mặt vừa xuất hiện, John thò đầu ra khỏi cửa. Ông cũng bước vào gian chờ “Phòng Giấc ngủ hoàng kim” như thể đang đuổi theo người đó. Tracy vô cùng ngạc nhiên khi thấy hành động của John chẳng khác gì hành động của một con sói đói đầy âm mưu quỷ kế trong lòng.
“Dường như vị trí trong trò chơi đuổi bắt đã đảo ngược.”
“Không, hình như họ không ý thức về việc truy đuổi. Họ lướt qua nhau vào những thời khắc quan trọng. Chúa ơi! Cảnh này hệt như cảnh rượt đuổi từ nhà này sang nhà khác hay xuất hiện trong các bộ phim hài câm.
Trong lúc Tiến sĩ Hearst đang “xem phim hài”, trò chơi đuổi bắt trong yên lặng vẫn tiếp tục.
Năm giây sau khi John biến mất ở gian chờ của “Phòng Giấc ngủ hoàng kim”, ở cuối màn hình, cánh cửa mở ra, để lộ một chiếc mũ. Sau khi đóng cánh cửa sau lưng, thay vì băng qua hành lang, người lạ mặt vào văn phòng bên cạnh.
Trò chơi đuổi bắt đột ngột kết thúc. Video vẫn tiếp tục với bối cảnh sân khấu không có nhân vật. Thanh tra Tracy và Tiến sĩ Hearst đều bực bội và quyết định tua nhanh.
Vậy là sau mười phút, trò chơi đuổi bắt kết thúc, thời gian hiển thị chính xác là 10:55:00.
Đến 11:06:00, thay đổi xảy ra: Isabella xuất hiện. Đến “Phòng Giấc ngủ hoàng kim”, bà đột nhiên đẩy cửa bước vào. Sau đó bà nhanh chóng bước ra, khẩn trương chạy trên hành lang dẫn ra đại sảnh, hoàn toàn khác với những sải bước đầy kiêu hãnh lúc đến. Lúc đó là 11:07:30.
Isabella quay lại cùng Poncia. Sau gần hai phút tiến vào “Phòng Giấc ngủ hoàng kim”, cả hai ra sảnh. Màn hình hiển thị 11:09:22.
“Vậy là Poncia đã gọi điện đến nhà Barleycorn sau lúc này. Tracy nói.
Lúc 11:13:37, cửa văn phòng mở ra, kẻ lạ mặt lại xuất hiện. Người đó đứng trong hành lang, quay lưng với màn hình, làm một cử chỉ ngạc nhiên, mở cửa bước vào gian an trí của “Phòng thăng thiên”. Tracy suy đoán lúc này Grin vừa đến và đang đập cửa ở cuối hành lang. Khoảnh khắc đó, ông chỉ cách hắn một cánh cửa thép. Nếu cánh cửa đó chưa khóa, họ có thể đã mở cửa chạy được vào.
Tracy vô tình cũng tham gia vào trò chơi đuổi bắt kỳ lạ và hấp dẫn này.
Thời gian hiển thị 11:15:11. Sắp đến hồi kết, diễn viên lần lượt xuất hiện. Tracy đi đầu, Grin, Poncia và Isabella theo sau.
Tracy thấy ngượng ngùng đến lạ khi thấy mình xuất hiện trên màn hình. Ông không ngờ mình trông thẫn thờ như vậy khi đến hiện trường vụ án. Tracy thề rằng lần sau nếu có chuyện gì xảy ra, ông sẽ cố gắng để giống Jean Gabin – người thủ vai Thanh tra Maigret.
Video đột ngột kết thúc khi Tracy còn chìm đắm trong những ảo tưởng phù phiếm. Màn hình như bão cát và bối cảnh sân khấu quen thuộc không còn xuất hiện.
“Hết rồi sao?” Tracy hỏi.
“Phải. Đây là phần cuối của toàn bộ video”
“Sao lại thế? Do lỗi máy của Sony à? Sao đoạn băng lại ngừng lúc tôi vừa đến?” Tracy phản đối: “Như vậy không được. Tôi không biết chuyện gì đã xảy ra sau khi kẻ lạ mặt đó bước vào ‘Phòng thăng thiên cả. Đoạn băng dừng ngay lúc quan trọng nhất.”
“Đợi chút. Ta hãy ngồi xuống uống trà và nói chuyện nhé. Tôi hơi mệt.”
Lần đầu tiên, Tracy nhận thấy cả hai đang rướn người ra khỏi ghế và ngồi xem video trong tư thế này kể từ lúc kẻ kia xuất hiện trên màn hình.
Sau khi ngồi xuống và hít một hơi, Tiến sĩ Hearst nói với vẻ xin lỗi.
“Tôi không nghĩ mọi chuyện sẽ thế này. Tôi nghĩ chúng ta sẽ bắt được hung thủ bằng chiếc bẫy video. Không nói chuyện này nữa. Anh có hiểu những người đã đến và đi khỏi hiện trường làm gì không?”
“Tôi đánh giá cao ông, nhưng...”
“Nào, hãy cùng nhìn lại những gì chúng ta đã xem từ nãy đến giờ. Đầu tiên, anh nghĩ gì về Isabella, người bị tình nghi là hung thủ?”
Tracy tự hỏi mình có thể thảo luận với Tiến sĩ Hearst về quá trình điều tra và các vấn đề khác như thế nào, bởi tiến sĩ có mối quan hệ khá mật thiết với nhà Barleycorn, nhưng cuối cùng ông vẫn quyết định bày tỏ ý kiến.
“Tôi không nghĩ Isabella là vấn đề khi kẻ lạ mặt xuất hiện, nhưng chúng ta sẽ không bỏ qua bà ấy. Đầu tiên, John đã hồi sinh. Thứ hai, cũng có thể Isabella phạm tội trong lúc đến hiện trường lần hai, tức là khi nhìn thấy xác, nhưng tôi không đồng ý với giả thiết này. Isabella đã đến cùng Poncia ngay sau đó. Dựa trên tình huống ở hiện trường mà quy chụp bà ấy là thủ phạm thì thật vô lý. Ban đầu, bà ấy là kẻ đáng nghi nhất. Nhưng nhờ camera an ninh tình cờ quay được nên có thể chứng minh Isabella vô tội. Isabella không biết máy quay đang bật phải không?”
Tiến sĩ Hearst gật đầu rồi nói với vẻ khó hiểu.
“Và cũng có lời khai về việc Isabella vô tội nữa.”
“Lời khai?”
“Lời khai của người chết. John nói Isabella không phải thủ phạm.”
“A phải” Tracy nhìn lên.
“Nếu không phải Isabella, nhất định là kẻ lạ mặt kia.”
“Nhưng nếu đúng như vậy, kẻ đó xâm nhập vào từ đâu?”
“Không phải từ cửa sổ ‘Phòng thăng thiên’ sao?”
“Đó là lý do vì sao lúc nãy tôi có nói toàn bộ cửa ở cánh Tây đã bị khóa trái. Theo Poncia, khoảng năm giờ chiều, ông ấy và một nhân viên nghĩa trang khác đi kiểm tra, đảm bảo cửa đã khóa. Tracy giải thích.
Tiến sĩ Hearst sững sờ.
“Có lẽ Poncia cũng không nắm rõ tình hình nên tôi cũng không chắc ông ấy đã kiểm tra kỹ chưa. Không, dù cửa bị khóa lúc năm giờ, ai cũng có thể ở cánh Tây trước lúc đó đến bảy giờ – lúc video bắt đầu quay. Nếu người này đến Phòng thăng thiên’ và mở chốt cửa sổ, kẻ lạ mặt kia có thể dễ dàng vào từ bên ngoài. Những gì tôi nói trước đó là để chứng minh điểm này.”
“Tôi cũng nghĩ đến khả năng này. Tuy nhiên, khi chúng ta đến hiện trường, cửa sổ của ‘Phòng thăng thiên đã được chốt từ bên trong. Tôi đã lập tức cử cấp dưới đi điều tra. Ông giải thích sao về vấn đề này?”
“Chính kẻ lạ mặt đã tự khóa cửa.”
Mang vẻ mặt “Có thật là ông được cấp bằng tiến sĩ không” Tracy hỏi lại: “Gì cơ? Tại sao hắn lại làm thế? Nếu từ bên ngoài vào với mục đích xấu, sao hắn lại tự chặn đường ra? Cố tình khóa cửa, cắt đứt đường thoát thân của mình là điều không thể hiểu nổi.”
“Cũng phải... Nếu vậy, chỉ còn một cách để hắn vào”
“Phải. Tracy không muốn đi quá xa: “Vấn đề duy nhất còn lại là thời gian chiếc quan tài đó được đưa vào.”
Tiến sĩ Hearst thận trọng phân tích.
“Sau đó, hắn tiếp tục làm những gì cần làm. Không, người chết quay trở lại quan tài trong ‘Phòng thăng thiên và nằm xuống…”
“Khó lắm!” Tracy nhảy dựng lên: “Và đây không phải lúc ngồi uống trà rồi suy luận đâu. Tôi phải đến ‘Phòng thăng thiên ngay!”
Hôm nay hẳn là “Ngày chạy bộ” mà Chúa dành riêng cho hai người. Họ chạy một mạch qua hành lang, vào sảnh và đến “Phòng thăng thiên”.
Nắp quan tài trong phòng vẫn đóng kín như không có chuyện gì xảy ra.
“Một chiếc quan tài size L bằng gỗ gụ.” Những lúc thế này, Tiến sĩ Hearst vẫn bình tĩnh thuyết giảng.
Tracy bước tới bên quan tài, hít một hơi thật sâu rồi mở nắp.
Trống rỗng.
Chiếc quan tài giờ là một cái vỏ trống không được trang hoàng lộng lẫy. Bên trong quan tài, tất cả những gì có thể nhìn thấy là một lớp lót trông có vẻ thoải mái và một lớp phủ nhàu nhĩ trông như vừa bị lật ra. Một cơn ớn lạnh lướt qua má Tracy khi ông thẫn thờ nhìn vào quan tài. Lúc nhìn lên, ông thấy bức màn đung đưa phía sau quan tài, một cửa sổ đang mở.
“Thanh tra, tôi về rồi đây.”
Tracy quay về hướng phát ra giọng nói và thấy Fox với gương mặt đỏ ngầu bước vào phòng. Fox, không hề để ý đến biểu cảm của Tracy, bắt đầu kể lại như thật về cuộc rượt đuổi với giọng đắc thắng.
“Chà, người chết là một tay lái cừ khôi đấy. Dù kỹ thuật lái xe của tôi tốt nhưng hai xe chênh lệch quá lớn về động cơ nên tôi vẫn không thể đuổi kịp ông ấy...”
Chợt nhận thấy chiếc quan tài trống rỗng, anh ta bắt đầu tỏ vẻ đồng cảm: “...À ừm... Ông đang truy tìm một thủ phạm khác sao?”