“...rồi trạm xăng ở cuối đường ngay ngã tư biến thành một mớ hỗn độn. Chẳng biết vì lý do gì mà xăng trong trạm tràn ra ngoài. Trạm xăng và mọi thứ bốc cháy... Nhưng may mắn là hai đứa nhóc không sao, dù cậu chàng trông có vẻ mất máu đôi chút nhưng hình như không bị thương, còn cô gái đã tỉnh lại”
Tracy vừa nghe báo cáo lan man của Fox vừa lục soát văn phòng. Trong phòng còn có pháp y và Tiến sĩ Hearst. Đồng nghiệp vừa đến cùng Fox cũng tham gia hỗ trợ tìm kiếm kẻ lạ mặt đã bỏ trốn. Tracy chỉ định một thám tử khác đến gặp những người đang mệt mỏi chờ đợi ở cánh Đông. Quan trọng nhất là Tracy muốn tận mắt quan sát hiện trường một lần nữa. Ông nói mà không nhìn mặt Fox: “Nên cậu không tìm được John Barleycorn sao?”
Fox cất tiếng xin lỗi: “Phải. Cuối cùng, hai chiếc xe phát nổ trong biển lửa nên tôi không thể đến gần hiện trường. Nếu nhảy vào, tôi chẳng khác gì diễn viên đóng thế của Schwarzenegger cả. Tôi đã cố hết sức, nhưng…”
--- Nói dối, Tracy nghĩ. Nếu trẻ hơn mười tuổi, mình sẽ lao vào cuộc rượt đuổi thay vì hèn nhát như vậy.
Lúc đi vòng quanh chiếc bàn đá cẩm thạch, ông thấy có thứ gì đó chạm vào chân mình.
Một cái giỏ lớn bằng mây và một hộp nhựa bên cạnh có vẻ đựng nước xốt. Ông cúi xuống mở nắp, giỏ trống không. Ông hỏi Tiến sĩ Hearst: “Có thứ gì trong này nhỉ?”
“À, con mèo của John. Tôi khá thích con mèo đó, nó dễ thương lắm. Chắc nó chạy mất vì chủ đã chết rồi. Người ta nói mèo gần nhà hơn gần người mà.”
Tracy tiếp tục kéo ngăn kéo chiếc bàn lớn bằng đá cẩm thạch ra. Một manh mối bất ngờ xuất hiện.
Manh mối nằm trên cùng của xấp giấy tờ. Một dòng ký tự được in trên giấy.
[JOHN 11 : 24, 2 : 11 – CÁI CHẾT THỨ HAI].
“Tiến sĩ Hearst, cái gì đây?”
Tracy giờ hoàn toàn phụ thuộc vào Tiến sĩ Hearst. Vị tiến sĩ mở to mắt nhìn vào tờ giấy đánh máy.
“Hmm... John, mười một và hai mươi tư, hai và mười một, và cái chết thứ hai. Đây là gì nhỉ?”
“Có phải thư đe dọa không? ‘Thứ hai, vậy là có một cái chết khác trước John – một vụ giết người ư?”
Tiến sĩ Hearst chưa nói hết mọi thứ với Tracy.
“Này, ông nghĩ sao? Tôi không hiểu thứ này”
- - - Không thể bán đứng Grin, Tiến sĩ Hearst nghĩ. Những nghi ngờ về cái chết của Smiley vẫn chưa thể tiết lộ. Mình phải kiềm chế không nói gì thêm.
Tracy chán nản với cảm giác rằng những gì thoạt đầu có vẻ rất đơn giản bỗng chốc trở thành một mớ hỗn độn. Ông hỏi pháp y những mong thay đổi tình hình: “Dấu vân tay thì sao?”
Nhân viên pháp y nhún vai.
“Sạch sẽ như đã được lau kỹ lưỡng. Nói sao nhỉ, thủ phạm có thể là một người bán vải tẩm hóa chất hoặc gì đó”
Đây là kiểu đùa mà Tracy không thích.
Tiến sĩ Hearst vui vẻ xen vào: “Buổi sáng, nhân viên vệ sinh đã dọn sạch sẽ nơi này rồi.”
Các nhân viên pháp y không đồng tình: “Rõ ràng két sắt có dấu vết bị cậy phá.”
Tracy bị chiếc két sắt thu hút. Đây là một chiếc két sắt kiểu cũ có mặt số phóng đại, kích thước bằng một chiếc tủ lạnh nhỏ. Ông dễ dàng mở nó. Bên trong đúng là có dấu vết bị phá mở.
“Tiến sĩ, không biết bên trong có thể chứa thứ gì nhỉ?”
“John là người quản lý chính, ngoài ra còn có William và James – hai người này cũng tự do ra vào. Tôi không biết nữa. Anh hỏi cả hai thử xem”
“Khả năng đầu tiên mà tôi nghĩ tới là có trộm đột nhập.”
Tracy thở dài, trở lại “Phòng thăng thiên”. Nơi này ít đồ hơn văn phòng nên mọi chuyện dễ dàng hơn. Tracy miễn cưỡng liếc nhìn chiếc quan tài rỗng, quay sang hỏi Fox: “Trong lúc tìm kiếm, cậu chắc chắn có một xác chết thực sự nằm ở đây phải không?”
“Vâng”
“Làm sao cậu biết đó là xác chết? Cậu dám khẳng định chỉ bằng cách nhìn thôi sao? Người đó thực sự chết chưa?”
“À phải. Không thể xác nhận bằng mắt thường. Tôi chạm vào mới biết được.”
“Chạm sao?”
“Phải” Fox thản nhiên nói: “Tôi có chạm vào má xác chết một chút. Tôi cũng dùng tay bịt mũi và miệng một lúc nhưng xác chết không còn thở nữa. Đã chết thật rồi.”
Fox nhìn sếp mình với ánh mắt ngờ nghệch.
“Nhưng thanh tra, tại sao ông lại quan trọng chuyện đó? Việc xác chết còn sống hay đã chết đâu quan trọng. Ông cũng biết những gì đang diễn ra dạo này phải không? Nhiều người dù đã chết vẫn hoạt động như người sống mà. Ông phải sớm thay đổi suy nghĩ thôi.”
Tracy cay đắng tự hỏi phải chăng giới trẻ ngày nay có khả năng chấp nhận quá nhanh bất kỳ thứ gì đang thịnh hành. Trong khi Tracy vẫn còn sốc thì Fox – dù một kẻ hèn nhát nhưng đã thích nghi với thế giới của người chết. Ngay cả khi tận mắt chứng kiến người chết sống lại, Tracy vẫn chối bỏ nó.
Tracy hỏi lại lần nữa: “Các cửa sổ đều đã bị khóa và không ai trốn trong căn phòng này ngoại trừ người đàn ông đã chết sao?”
“Phải. Nhưng trong căn phòng này, nơi duy nhất có thể trốn là đằng sau chiếc ghế dài cạnh cửa sổ trong gian an trí. Văn phòng cũng vậy. Tôi đã kiểm tra kỹ, không có ai cả.”
Tracy khó chịu gật đầu, quyết định đến “Phòng Giấc ngủ hoàng kim”. Ông bước vào gian an trí nơi đặt quan tài của Smiley. Đây là lần đầu tiên ông kiểm tra quan tài này để xác nhận sự hiện diện của người quá cố. Nếu không làm vậy, ông sẽ thấy bất an. Người chết đang yên giấc.
Tracy nghĩ bản thân đang lo lắng quá mức.
Đúng lúc đó, ông nghe thấy tiếng Fox gọi từ gian chờ.
“Thanh tra, đến đây ngay đi. Nhìn này, ở đây có một vết máu.”
Ông vội thò đầu ra khỏi ngưỡng cửa thì thấy Fox đang phấn khích chỉ vào tấm thảm trải sàn.
Tracy vô cùng tức giận.
“Vớ vẩn! Đó là vết máu mũi tôi. Cậu không thấy gì đây sao?” Một tờ giấy đầy máu thò ra từ mũi Tracy.
“Thanh tra, ông tới đây xem chút đi!”
Giọng Thám tử Lopez vang lên sau lưng ông.
“Này, cậu có thể học cách bình tĩnh khi thanh tra chưa đến không?”
Tracy khó chịu đến gần Lopez. Nhưng đây dường như là một manh mối thực sự.
Một mảnh giấy kẹt lại dưới chiếc ghế bành bị lật. Khi khám nghiệm hiện trường, họ đã không nhìn thấy tờ giấy này vì nó rơi trong tối. Đó là ba tờ giấy gấp làm bốn. Tờ trên cùng có tiêu đề “Đơn đăng ký hỏa táng”. Người được chôn cất là Amadeus Smith, tên, địa chỉ và số điện thoại khách hàng là Graham Smith, phần ghi chú đặc biệt viết “Cocker Spaniel/ Đực/ 4 tuổi”. Hai tờ kia có nội dung tương tự.
“Đơn đăng ký hỏa táng chó. Tiến sĩ Hearst nói sau lưng Tracy: “Ở đây chúng tôi cũng tổ chức tang lễ cho động vật”
“Người ta có làm những tờ đơn đăng ký thế này cho mỗi con chó không?”
“Những người yêu thú cưng đặc biệt hạnh phúc khi thấy chúng được đối xử như con người. Sau khi mặc quần áo cho chó, người ta đặt nó vào quan tài. Nhưng khác với con người, hầu hết chúng đều được hỏa táng”
“Hmm, vậy sao.”
Tracy xem xét đơn hỏa táng một lúc rồi giao lại cho pháp y.
Sau khi hoàn tất điều tra các phòng, Fox – đáng lẽ sẽ có buổi hẹn hò vui vẻ vào tối nay, vờ nghiêm túc hỏi: “Tiếp theo chúng ta làm gì, thưa thanh tra.”
Tracy chán nản trả lời: “Trong lúc đợi kết quả giám định pháp y, ta sẽ tìm kẻ lạ mặt từ video tôi vừa xem”
Sau một tiếng thở dài, Fox nói tiếp: “Chúng ta sẽ phát lệnh truy nã hắn. Tôi sẽ truy tìm người này – bất kể hắn còn sống hay đã chết.”
Tracy vội đính chính: “Không. Phải là bất kể còn sống hay là xác sống”