Bill, chủ Quán cà phê Ngã Tư, đang đứng cạnh cây xăng trước quán mình rồi liên tục lắc đầu. Tay ông cầm vòi bơm xăng. Việc bơm xăng tối nay có phần kỳ lạ. Mới nãy, một khách quen đang đổ xăng đã buông lời đùa tục tĩu rằng “cái vòi” của Bill hỏng rồi. Như Gus nói, Bill thầm nghĩ chắc có lẽ cái vòi này cũng hỏng thật rồi. Bởi ông đã làm việc ở đây gần một phần tư thế kỷ.
Nhưng Bill chẳng hề thông cảm cho đồng minh của mình – cái vòi bơm xăng. Nguyên tắc đời ông là: Muốn phụ nữ hay cái máy kính cẩn nghe lời và làm theo những gì mình nói, hãy đánh nó.
Bill biến điều này thành một học thuyết và đưa vào hành động ngay lập tức. Ông đập vào tấm chắn bùn của vòi phun và giật cò. Thật ngu ngốc, Bill nhìn trực diện vào vòi bơm, bóp cò và lại đập mạnh vào tấm chắn bùn, xăng phun ra. Xăng bắn tung tóe khắp mặt khiến mắt Bill bị bỏng. Ông ngã ra sau, đập đầu vào máy bơm rồi gục ngay tại chỗ.
Thoát khỏi sự áp chế của Bill, chiếc vòi “vui vẻ” phun xăng ra trước cửa hàng. Vũng xăng dưới đất dần loang rộng, trở thành một đại dương đen đặc, phủ lấy con đường số 113 trước quán...
Biển đen đáng sợ này sắp lan đến tàn thuốc lá bên vệ đường mà Gus vừa vứt xuống vài phút trước.