Đức Vi câm nín nhìn trời.
"Lại" chậm thêm chút nữa.
Xem ra vẫn còn phải tiếp tục rất lâu.
Những chi tiết này đều đang chứng minh, giới hạn vận động của Giang Tiểu Bạch còn xa mới tới.
Đức Vi cảm thấy, bình thường anh vẫn luôn tự cho rằng thể lực mình rất tốt, mạnh hơn hẳn những người bạn khác.
Thế nhưng khi đối mặt với cô gái này, anh dường như bắt đầu nghi ngờ bản thân—
Có phải mình quá yếu rồi không?
Hay là, sau này phải tranh thủ tập luyện thêm mới được?
Giang Tiểu Bạch không quan tâm đến sự đấu tranh tâm lý của anh, quả nhiên như lời cô nói, tốc độ đã chậm lại một chút.
Đức Vi cảm thấy áp lực dần dần giảm bớt.
Không biết lại chạy thêm bao lâu nữa, Giang Tiểu Bạch vẫn như vừa mới bắt đầu, không hề có chút thay đổi nào.
Ừm, Đông Đông cũng vậy.
Đức Vi vốn định cắn răng chịu đựng, đợi Giang Tiểu Bạch dừng lại trước rồi anh mới tự nhiên dừng theo.
Thế nhưng đợi mãi, anh phát hiện Giang Tiểu Bạch dường như chẳng có ý định dừng lại chút nào.
Nhìn nhịp thở của cô, e rằng có chạy tiếp ba tiếng nữa cũng chẳng thành vấn đề.
Điều đáng sợ nhất chính là, tốc độ này vẫn chưa phải là giới hạn của cô.
Cuối cùng, Đức Vi đành phải nhận thua, "OK, tôi đến đây là dừng rồi, tạm biệt."
"Tạm biệt."
Giang Tiểu Bạch quay đầu mỉm cười với anh, sau đó tăng tốc rời đi.
Đến lúc này, Đức Vi mới mơ hồ cảm thấy gương mặt của Giang Tiểu Bạch hình như hơi quen quen.
Kỳ lạ, mình đã gặp ở đâu rồi nhỉ?
Không nên mà, nếu bình thường mình từng gặp một cô gái xinh đẹp có khuôn mặt phương Đông như vậy, chắc chắn mình sẽ nhận ra ngay, sao có thể ở cạnh nhau nửa ngày trời mà không nhớ ra?
Chẳng lẽ không phải gặp trực diện?
Đức Vi đang suy tư thì nhìn thấy chú chó đang chạy theo Giang Tiểu Bạch đột nhiên quay đầu nhìn mình, rồi nhe răng cười với anh.
Đức Vi: ?
Anh ngẩn người.
Con chó này, chắc không phải là đang cười nhạo mình chứ??
Không còn Đức Vi "kéo chân", Giang Tiểu Bạch và Đông Đông cuối cùng cũng chạy một cách thỏa thích.
Thời tiết hiện tại hơi lạnh, nhưng khi chạy thì không thấy lạnh nữa. Nếu là mùa hè thì Đông Đông chắc chắn không chạy nổi, vì nó cực kỳ sợ nóng.
Bây giờ thì không sao, Đông Đông chạy sát theo sau Giang Tiểu Bạch. Bộ lông đẹp đẽ được chăm sóc kỹ lưỡng của nó theo nhịp chạy nhanh gần như tạo thành những làn sóng trên không trung, tỏa ra ánh sáng vô cùng bắt mắt.
Mà ẩn sau lớp lông ấy, dường như còn có thể nhìn thấy những khối cơ bắp trên cơ thể nó, từng khối một, tràn đầy sức mạnh.
Có người đi đường khi nhìn thấy một người một chó từ xa, ánh mắt đầu tiên đều bị Đông Đông thu hút. Họ chỉ thấy chú chó này thật quá tuấn tú, đẹp hơn bất cứ con nào họ từng thấy trước đây.
"Hi, chó của bạn đẹp quá, mình có thể chụp ảnh nó một tấm... ồ, mình có thể chụp ảnh cùng hai bạn được không?"
Có một cô gái lái xe đi ngang qua, khi nhìn thấy Đông Đông đã không kìm lòng được mà bị thu hút, liền lên tiếng muốn thương lượng với Giang Tiểu Bạch - chủ nhân của nó.
Thế nhưng khi Giang Tiểu Bạch quay đầu nhìn lại, cô gái ấy nhìn rõ gương mặt của Giang Tiểu Bạch, lời nói liền thay đổi.
Chó đẹp, chủ nhân cũng xinh quá!
Trời đất ơi.
"Được chứ."
Giang Tiểu Bạch dừng lại.
Đông Đông đang thè lưỡi để hạ nhiệt.
Thật ra nó đã mệt rồi, nếu không có người ngoài thì chắc nó đã nằm xuống đất nghỉ ngơi một chút, nhưng lúc này đang có mỹ nữ nhìn chằm chằm vào nó.
Cho nên, không được nhận thua.
Phải luôn giữ vẻ tuấn tú!
Phối hợp chụp xong những tấm ảnh, một tấm chụp cô và Đông Đông, tấm còn lại là chụp chung khi cô gái kia tham gia vào.
Sau khi cô gái rời đi, Giang Tiểu Bạch xem giờ.
Cô và Đông Đông đã chạy được bốn tiếng rồi.
Ừm, có thể quay về được rồi, cứ chạy như thế này về đến nơi là vừa kịp lúc trời sáng.
Còn cô gái vừa chụp ảnh xong đã đăng tấm ảnh lên mạng xã hội, kèm theo dòng trạng thái—
"Khố Lâm: Trên đường lái xe về nhà đã nhìn thấy một mỹ nữ đang chạy bộ đêm cùng chú chó của cô ấy. Mỹ nữ siêu xinh, chú chó cũng cực kỳ tuấn tú, nên không kìm được phải xin chụp một tấm ảnh haha. Tiếc là muộn quá rồi, không có người qua đường nào giúp chúng mình chụp được, đành phải tự chụp ảnh cận mặt vậy."
Cô gái này là một người mẫu ảnh, vừa hoàn thành công việc xong mới trở về.
Tài khoản của cô có khá nhiều người theo dõi, tất nhiên không thể so với những người mẫu nổi tiếng, nhưng so với người bình thường thì nhiều hơn rất nhiều.
Vì thường xuyên cập nhật vào ban đêm, người hâm mộ của cô đã sớm quen với thời gian đăng bài này. Ngay sau khi cô đăng hôm nay, đã có rất nhiều người vào xem.
Vì Đông Đông quá tráng kiện, bộ lông đen bóng rất bắt mắt nên mọi người vừa bấm vào ảnh là nhìn thấy nó ngay.
Ánh mắt thứ hai đang định nhìn sang cô gái, tức Khố Lâm, nhưng tầm mắt lại không tự chủ được mà hướng về phía bóng hình mảnh mai đứng cạnh cô ấy.
Cô mặc một bộ đồ thể thao, tôn lên vóc dáng, gương mặt mộc xinh đẹp không tì vết.
Bản thân Khố Lâm là người mẫu ảnh nên đã rất xinh đẹp, hơn nữa còn rất ăn ảnh, thế nhưng khi đứng cùng Giang Tiểu Bạch, dường như mọi người chỉ chăm chú nhìn Giang Tiểu Bạch, gần như quên mất sự tồn tại của Khố Lâm.
Vừa xem, vừa cảm thán vóc dáng cô thật đẹp, làn da thật đẹp, không lỗ chân lông, không tàn nhang.
Nhưng nhìn kỹ hơn, lại phát hiện có điều không ổn.
"Người này, có phải là Giang Tiểu Bạch không??"
"Chính là Giang Tiểu Bạch! Oa, Khố Lâm, cậu vậy mà lại gặp Giang Tiểu Bạch lúc chạy đêm à, chú chó lớn này là của cô ấy sao?"
"Ánh mắt mình thật sự không thể rời khỏi chú chó, nó đúng là chú chó Husky đẹp trai nhất mà mình từng thấy!"
"Giang Tiểu Bạch để mặt mộc sao? Cô ấy thật sự rất xinh đẹp."
"Khố Lâm rất xinh, Giang Tiểu Bạch cũng rất xinh! Tất nhiên ngầu nhất vẫn là chú chó lớn rồi."
"Mình nhìn chó của Giang Tiểu Bạch, rồi nhìn lại chó nhà mình, sao cảm giác dù cùng một giống mà thể hình lại chênh lệch lớn thế nhỉ?"
---❊ ❖ ❊---
Khố Lâm đang lái xe trên đường thì nhận được điện thoại của bạn thân.
"Trời ơi, Khố Lâm, cậu thực sự gặp Giang Tiểu Bạch, hơn nữa còn chụp ảnh chung với cô ấy sao?"
Người bạn vội vàng hỏi ngay khi vừa bắt máy.
"Giang Tiểu Bạch?" Khố Lâm vẫn chưa phản ứng kịp, "Vừa nãy mình có gặp một mỹ nữ... khoan đã, cô ấy là Giang Tiểu Bạch sao?"
"Cậu vậy mà thực sự không nhận ra cô ấy! Cậu ra nước ngoài chụp ảnh mấy ngày này đúng là ngốc đi rồi, chụp ảnh chung với Giang Tiểu Bạch mà cũng không biết."
Người bạn đầy tiếc nuối nói, như thể ước gì người gặp Giang Tiểu Bạch là mình.
Mấy ngày trước Khố Lâm ra nước ngoài chụp ảnh cho một thương hiệu thời trang, chụp hết các mẫu mới mất khá nhiều thời gian, sau khi chụp xong còn đi du lịch vài ngày mới trở về.
Khi làm việc ở nước ngoài, cô cũng có xem tin tức trong nước, tất nhiên cũng biết đến Giang Tiểu Bạch, nhưng không xem nhiều tin tức lắm nên không ấn tượng sâu sắc với gương mặt của cô ấy.
Nếu không, chắc chắn cô sẽ không thể không nhớ ra.
"Đó lại là Giang Tiểu Bạch, thảo nào, cô ấy để mặt mộc mà vẫn xinh như vậy." Khố Lâm thở dài, "Tâm lý mình cân bằng rồi."
Nếu Giang Tiểu Bạch chỉ là một người qua đường bình thường, thì vẻ đẹp đó khó tránh khỏi khiến Khố Lâm cảm thấy thất bại đôi chút.
Vì cô sống bằng gương mặt, vậy mà lại chẳng bằng một người qua đường, cú sốc đó quá lớn.
Nhưng nếu Giang Tiểu Bạch là một ngôi sao, thì Khố Lâm cảm thấy hoàn toàn bình thường, vì điều này quá đỗi hiển nhiên.