"Ông dường như rất hiếm khi đánh giá một diễn viên cao đến vậy." Phóng viên ngạc nhiên.
Những đạo diễn lớn có tuổi đời dày dạn này đều là người kiến thức rộng rãi, không dễ dàng gì khen ngợi một người như thế.
"Ừm, đúng là không nhiều, nhưng mỗi người tôi khen đều là người tôi vô cùng công nhận. Giang Tiểu Bạch là một, ngoài ra còn có..." Laurie còn nêu ví dụ vài nghệ sĩ khác, đều là những người ông từng khen ngợi trước đây.
Chính vì không dễ khen người, nên ông nhớ rất rõ từng diễn viên mình từng tán dương.
"Vậy ông còn hợp tác với Giang Tiểu Bạch nữa không?" Phóng viên lại hỏi.
"Tất nhiên rồi, cơ hội hợp tác chắc chắn sẽ có, hơn nữa vai diễn nhất định sẽ nhiều đất diễn hơn nhân vật Thập Nhất." Laurie cười nói.
"Vậy ông sẽ giao cho cô ấy vai nữ chính sao? Hay là ông cảm thấy cô ấy còn trẻ, nên rèn giũa thêm?"
"Cô ấy còn trẻ sao có thể là khuyết điểm được? Cô ấy là một phụ nữ trưởng thành, không phải đứa trẻ. Trong trường hợp diễn xuất đã đạt yêu cầu thì tuổi trẻ phải là ưu thế của cô ấy, điều này có nghĩa là cô ấy có nhiều quyền lựa chọn hơn."
Laurie trước hết chỉnh lại lời của phóng viên, rồi nói tiếp: "Sự xuất sắc của diễn viên không liên quan đến tuổi tác. Mỗi độ tuổi đều có câu chuyện xảy ra, đều cần những diễn viên phù hợp để thể hiện. Tiêu chuẩn chọn diễn viên của tôi là sự tương thích với vai diễn, tuổi tác không phải là tiêu chuẩn duy nhất."
Cũng có người muốn phỏng vấn Leah, hỏi xem tại sao cuối cùng cô lại bị Giang Tiểu Bạch làm cho cảm động đến rơi lệ.
Nhìn thì có vẻ là muốn hỏi về Giang Tiểu Bạch, thực chất là muốn đào bới chuyện đời tư của Leah.
Leah vẫn luôn là nhân vật gây chú ý trong giới đạo diễn, vì trải nghiệm quá bi thảm, mà bản thân cô lại đủ mạnh mẽ, sau khi trải qua đả kích như vậy vẫn có thể trở thành một đạo diễn xuất sắc, trở thành tấm gương truyền cảm hứng cho không ít phụ nữ.
Thế nhưng Leah lại từ chối, chỉ một câu đã chặn họng phóng viên: "Tôi cảm động thì đã sao? Chẳng lẽ anh nhìn mà không thấy cảm động à?"
Phóng viên còn đang há miệng, Leah đã không cho cơ hội nữa.
Phóng viên cũng đành bỏ cuộc.
Giang Tiểu Bạch cũng nhận được một vài cuộc gọi mời phỏng vấn, nhưng cô đều không nhận.
Nghĩ cũng biết trọng tâm của người khác vẫn sẽ đặt vào Leah và Laurie, khả năng cao là sẽ tìm cô để hỏi về trạng thái của Leah, hoặc là mối quan hệ giữa cô và Laurie các kiểu.
Không nhận thì tốt hơn.
Tối hôm đó, Giang Tiểu Bạch lại nhận được điện thoại của Chloe.
"Trời ơi, cậu làm cách nào vậy? Tớ thực sự không sao nữa rồi!"
Giọng của Chloe lần này không còn chút nghi ngờ nào, càng không còn vẻ kiêu căng ngạo mạn lúc đầu.
Bởi vì chuyện này thực sự quá thần kỳ!
Cô đã chơi bời mấy ngày nay nhưng lại chẳng xảy ra chuyện gì cả.
Chính là bắt đầu từ lúc cô nhận thua và xuống nước với Giang Tiểu Bạch!
Nếu nói chuyện xui xẻo là ngẫu nhiên, vậy tại sao lại không xui xẻo nữa?
Nếu cái gì cũng giải thích bằng sự trùng hợp thì dường như cũng không thông.
Cho nên nghĩ đi nghĩ lại, Chloe cảm thấy, có lẽ, đại khái, rất có thể thực sự là vì Giang Tiểu Bạch.
Liên tưởng đến những lời đồn huyền bí về Giang Tiểu Bạch trên mạng Trung Quốc, cô dù không muốn tin cũng không được.
Những ngày qua, thái độ của Chloe thay đổi giống như lao xuống từ điểm cao nhất của tàu lượn siêu tốc vậy. Lúc đầu là hoàn toàn không tin, sau đó bán tín bán nghi, rồi tin một chút... cuối cùng là tin tưởng tuyệt đối.
"Tớ chẳng làm gì cả." Giang Tiểu Bạch nói, giọng điệu không khác gì ngày đầu tiên nói chuyện với cô, "Những chuyện cậu đã trải qua, đều liên quan đến chính những việc cậu đã làm."
Lời này cô không hề nói dối, thực tế cô đúng là chẳng làm gì cả.
Chỉ là nói một câu mà thôi.
Nhưng nếu không phải Chloe tự tìm đến tận cửa, Giang Tiểu Bạch cũng sẽ chẳng dính líu gì đến cô ta.
"Là trước đây tớ không hiểu chuyện, cậu đừng để bụng. Cái đó... để tạ lỗi, hay là tớ mời cậu ăn một bữa nhé?" Chloe cẩn thận hỏi.
Cô bây giờ đắc tội ai chứ không dám đắc tội Giang Tiểu Bạch, mấy hôm trước xui xẻo đến mức khiến người ta hoài nghi nhân sinh.
"Không cần đâu, tớ không để trong lòng. Tớ còn bận, nên..."
"Ấy, chờ đã, thời gian ăn cơm cậu có thể quyết định mà, lúc nào cũng được, tớ chiều theo thời gian của cậu là được." Chloe vội vàng nói, "Nếu cậu không đến, tớ sẽ cho rằng cậu vẫn còn đang giận đấy."
"Thật sự không cần đâu, tớ nhận phim mới rồi, thời gian phải dành để đọc kịch bản. Hơn nữa, chúng ta tuy không phải kẻ thù, nhưng cũng chẳng tính là bạn bè đúng không? Tớ không muốn lãng phí thời gian của mình vào những người và việc không cần thiết."
"Cậu thật vô tình..."
"Tạm biệt."
Giang Tiểu Bạch cúp điện thoại.
Sự thay đổi thái độ của Chloe, Giang Tiểu Bạch tất nhiên cảm nhận được.
Hơn nữa còn có chút quen thuộc?
Hơi giống lúc Đào Hi đắc tội cô, nhưng sau đó lại vô cớ bắt đầu lấy lòng cô vậy.
Nếu nói Đào Hi là fan nam, vậy Chloe bây giờ tính là gì, fan nữ sao?
Giang Tiểu Bạch xoa xoa cánh tay.
Thôi bỏ đi, một tiểu thư sớm nắng chiều mưa như thế này, cô không muốn lại gần.
Sau khi vai diễn được chốt, kịch bản hoàn chỉnh đã được gửi tới.
Khi nhìn thấy thiết lập nhân vật và câu chuyện, Giang Tiểu Bạch lập tức nổi da gà!
Tên phim là "Phong Bình" (Gió Lặng), nhưng Giang Tiểu Bạch cảm thấy cả bộ phim đều là "gió", câu chuyện thực sự đầy biến động và kịch tính.
Đây là một bộ phim trinh thám, bắt đầu từ một vụ án. Một ông chủ lớn của công ty chết trong bể bơi tại nhà, nguyên nhân cái chết tạm thời chưa rõ, vì vậy cảnh sát tiến hành rà soát.
Càng tra, lại tra ra nữ chính, cũng chính là tình nhân của ông chủ lớn đó.
Nhưng đây chỉ là bắt đầu, trong quá trình điều tra còn phát hiện ra những vụ án cũ, cũng như việc ông chủ lớn này thực hiện các giao dịch khiêu dâm trái phép và buôn bán nội tạng.
Các chi tiết của câu chuyện chồng chéo lên nhau, thông tin hỗn tạp. Nhưng vô số manh mối cuối cùng đều đổ dồn vào nữ chính.
Ngoài cô ta ra, còn có một người phụ nữ từng xuất hiện nhiều năm trước cũng rất khả nghi, người đó tên là Hill, từng là gái mại dâm dưới trướng ông chủ lớn.
Điều đáng sợ nhất là, sau nhiều lần điều tra phát hiện ra, Hill và nữ chính có rất nhiều điểm tương đồng, trùng hợp đến mức khiến người ta kinh ngạc, không thể không nghi ngờ hai người này liệu có phải là một hay không.
Thế nhưng hành vi cử chỉ của hai người lại hoàn toàn khác biệt, ngay cả chữ viết cũng không giống nhau.
Giang Tiểu Bạch xoa xoa thái dương, đọc kịch bản làm cô đau đầu, nhưng đồng thời cũng nảy sinh sự hứng thú cực lớn.
Nữ chính này, cô ta là một bệnh nhân tâm thần phân liệt, trong cơ thể cô ta có ba người cùng chung sống.
Hill chính là một trong số đó.
Ba người phụ nữ: một người dịu dàng yếu đuối, đây cũng là dáng vẻ người khác nhìn thấy ở cô ta; một người gợi cảm lẳng lơ, đó là Hill; còn một người là thiếu nữ thanh thuần tinh nghịch.
Thực ra, không chỉ ba, bởi vì còn có một người đã "chết".
Nói cách khác, Giang Tiểu Bạch phải đóng bốn vai trong bộ phim này, bốn người chỉ có vẻ ngoài giống nhau, còn lại tất cả biểu hiện đều hoàn toàn khác biệt.
Giang Tiểu Bạch từng đóng không ít vai đầy thử thách, nhưng chỉ có bộ "Phong Bình" này là kịch bản phức tạp nhất cô từng nhận, cũng là nữ chính khó diễn nhất!
Đây là một thử thách rất lớn, đặc biệt đối với một người tự cho là diễn xuất thuần thục như Giang Tiểu Bạch, điều này không khỏi khiến cô nảy sinh hứng thú tột độ.