Lý Bích Oánh không dùng phòng trang điểm của riêng mình mà chen chúc cùng một chỗ với Giang Tiểu Bạch.
Thời gian của họ nhìn thì tự do, nhưng đôi khi lại thật sự chẳng thể tự chủ. Khi bận rộn, họ không ở hiện trường sự kiện thì cũng đang trên đường di chuyển, có thể yên ổn ở lại đoàn phim quay phim đã coi như là "thanh nhàn" rồi.
Lần này có thể nhân cơ hội công việc để gặp mặt trò chuyện thật sự chẳng dễ dàng gì, cho nên cả hai đều vô cùng vui vẻ.
"Tớ thấy màu son này không ổn lắm, chị Tiểu Bạch của chúng ta nên hợp với kiểu hồng Barbie tử thần mới đúng." Lý Bích Oánh nhìn thấy son môi của Giang Tiểu Bạch liền lên tiếng.
Hôm nay Giang Tiểu Bạch mặc bộ đồ màu trắng, vốn dĩ da cô đã trắng, giờ nhìn vào chẳng khác nào viên trân châu, toàn thân đều tỏa ra ánh sáng óng ánh nhu hòa.
Nếu cô mà không dùng được màu hồng Barbie tử thần, thì chẳng còn ai trên đời dùng được nữa.
Giang Tiểu Bạch bật cười, "Cậu bớt giỡn đi..."
"Ơ, tớ thấy thử cũng được đấy."
Chuyên viên trang điểm bỗng dưng thấy hứng thú, đôi mắt sáng rực lên.
Nói đoạn, cô ấy liền đi tìm thỏi son màu đó.
Giang Tiểu Bạch: ...
Không phải chứ, chơi thật à?
"Thử chút xem sao, không được thì lại đổi." Lý Bích Oánh khúc khích cười.
Đây chỉ là ý tưởng bất chợt của cô, nhưng ngẫm kỹ lại thì thấy hoàn toàn khả thi!
Màu hồng Barbie tử thần, thực ra nhìn đơn lẻ thì vẫn rất đẹp, diễm lệ hồng hào, cực kỳ bắt mắt, lại chẳng lo đụng hàng.
Chỉ là nó quá kén màu da và khí chất, chỉ cần hơi ngăm đen hay bóng dầu một chút thôi là đã thấy "nhức mắt" rồi.
Thế nhưng, có những người phối lên lại cực kỳ xinh đẹp, ví như Giang Tiểu Bạch, cùng với bộ trang phục cô đang mặc này.
Giang Tiểu Bạch nhìn mình trong gương, cứ cảm thấy không nỡ nhìn thẳng, "Nó chói quá."
"Nhưng mà khí chất ngút trời luôn ấy, không hề bánh bèo tí nào, ngược lại còn rất ra dáng nữ vương, chốt đơn!"
Lý Bích Oánh vỗ bàn cái đét.
Ngay cả Minh Châu và Linh Lung cũng liên tục gật đầu, "Đẹp thật, cứ màu này đi, so với màu lúc nãy thì đặc sắc hơn nhiều."
Màu son hồng cánh sen dùng lúc nãy cũng đẹp, nhưng hiệu quả tổng thể lại không bằng bây giờ.
Nghe lời khuyên thì được việc, Giang Tiểu Bạch ngắm nhìn trong gương một lúc rồi cũng thỏa hiệp.
Đừng nói chứ, bỏ qua định kiến về màu sắc này, cô lại thấy... hình như cũng khá ổn đấy chứ?
Hai người đang trang điểm chỉnh đốn thì đột nhiên người phụ trách sự kiện chạy tới, vẻ mặt vô cùng gấp gáp.
"Cô Giang... Cô Lý cũng ở đây sao? Vậy thì tốt quá, có thể phiền hai cô giúp một tay được không?"
"Chuyện gì vậy?" Lý Bích Oánh đang trang điểm, đầu không thể cử động, đành phải nhìn qua gương.
"Thảm đỏ xuất hiện khoảng trống, rất nhiều người đến rồi nhưng không chịu đi, ai cũng muốn chờ đến cuối để làm người chốt hạ." Người phụ trách là chị Hồ, mắt đỏ hoe vì sốt ruột, "Chương trình đang phát sóng trực tiếp, để trống một đoạn dài như vậy sao được? Cho nên tôi muốn mời hai cô cứu viện, lên thảm đỏ trước, hai cô xem có được không?"
Giang Tiểu Bạch và Lý Bích Oánh nhìn nhau, đều thấy cạn lời.
Điều khiến họ cạn lời không phải là yêu cầu của chị Hồ, mà là thái độ của những người không chịu lên thảm đỏ kia.
Đối với một buổi phát sóng trực tiếp, chắc chắn là lúc bắt đầu và kết thúc mới có nhiều người xem, còn ở giữa thì trừ khi có nhân vật tầm cỡ xuất hiện, nếu không thì lưu lượng truy cập sẽ rất thấp.
Các nghệ sĩ kia đều biết rõ điều này, họ không giành được vị trí mở màn, nên ai cũng muốn giành vị trí chốt hạ.
Ai cũng nghĩ như vậy, thì tự nhiên ở giữa chẳng còn ai muốn lên nữa.
Chương trình này do nhiều nhãn hàng cùng tổ chức, người đại diện của nhãn hàng lớn nhất sẽ là người chốt hạ theo quy định chính thức, còn những người khác muốn lên lúc nào thì tự quyết định.
Bây giờ những người đó đã quyết tâm không lên, có ép cũng vô ích, nhưng lại không thể cứ để thảm đỏ trống không.
Vì thế, phía ban tổ chức mới nghĩ đến Giang Tiểu Bạch.
Thứ nhất, Giang Tiểu Bạch dễ nói chuyện, dễ hợp tác; thứ hai, cũng là điểm quan trọng nhất —
Cô có sức ảnh hưởng!
Có sức ảnh hưởng đủ lớn thì mới có người xem, có người xem thì các nghệ sĩ khác mới chịu tới để "ké" nhiệt.
"Được thôi, bên tôi trang điểm cũng gần xong rồi."
Giang Tiểu Bạch đứng dậy, chỉnh lại mái tóc.
Dù là mở màn hay chốt hạ, đối với cô đều không có gì khác biệt, cũng chẳng câu nệ chuyện này.
Người ta có câu "học sinh dốt hay bày vẽ", thực ra đặt vào chuyện này cũng có thể hiểu rằng —
Chỉ những người vốn chẳng có lưu lượng truy cập mới muốn đi đường tắt để lên cuối cùng, nhưng họ lại không nghĩ xem, ai ai cũng chốt hạ thì vị trí đó còn ý nghĩa gì nữa?
Bây giờ đi, tuy có thể không có người xem, nhưng thời gian thoải mái, có đủ thời gian để chọn góc chụp đẹp nhất, lại không phải chen chúc.
Đến lúc video hậu kỳ cắt ghép xong, ai còn quan tâm bạn có phải là người chốt hạ hay không!
"Đợi tớ với, tớ cũng sắp xong rồi... Chúng ta đã thỏa thuận là sẽ đi cùng nhau mà."
Lý Bích Oánh vội nói.
Phía cô vẫn chưa xong, nhưng cũng đã vào giai đoạn cuối, chuyên viên trang điểm nghe vậy liền đẩy nhanh tốc độ.
Chị Hồ thấy họ đồng ý, cảm kích nói lời cảm ơn, giục họ nhanh chóng xuất hiện rồi vội vàng rời đi.
Chị ta phải báo tin này cho những người không chịu đi kia, nghe xong chắc chắn họ sẽ đổi ý.
Sau khi tiếp xúc trực tiếp, chị Hồ trong lòng mới cảm thán —
Nhìn khí độ và tấm lòng của Giang Tiểu Bạch mà xem, cô ấy không nổi tiếng thì ai nổi tiếng đây?
Chỉ cần mở lời là người ta đồng ý ngay, suốt quá trình đều hòa nhã, tốt hơn gấp vạn lần mấy kẻ đỏng đảnh kia.
Các nghệ sĩ khác khi nói chuyện cứ liếc mắt đưa tình, tỏ vẻ không muốn tiếp chuyện, chị ta gần như đã phải cầu xin họ rồi mà vẫn không ai chịu gật đầu.
Tất nhiên, lý do họ đưa ra cũng rất "đầy đủ" —
"Tóc của tôi vẫn chưa làm xong."
"Lớp trang điểm hơi nhòe, cần dặm lại."
"Quần áo của tôi không vừa lắm, cần chỉnh lại chút."
Nhưng thực tế, khi chị ta đi tìm họ thì rõ ràng thấy họ chẳng làm gì cả, không hề giống như đang bận rộn thật.
Chị Hồ lắc đầu, bước chân trên đôi giày cao gót lại nhanh hơn.
"Tiểu Bạch, xem lớp trang điểm của tớ có vấn đề gì không?" Lý Bích Oánh đứng dậy hỏi.
"Đổi vị trí cái kẹp tóc đi."
Giang Tiểu Bạch nhìn qua, rồi đưa tay tháo chiếc kẹp tóc đính kim cương của Lý Bích Oánh xuống, sau đó kẹp sang bên phải.
Tức thì, trông cô nàng trở nên quyến rũ hơn hẳn.
"Đẹp quá!"
Lý Bích Oánh rất hài lòng, xác nhận không còn vấn đề gì nữa liền khoác tay Giang Tiểu Bạch bước ra ngoài.
Lễ phục hôm nay của cô là màu hồng nhạt, khi đi cùng Giang Tiểu Bạch, một trắng một hồng, đều là những gam màu rất dịu dàng.
Vừa đến trước thảm đỏ, vô số thiết bị ghi hình đã chĩa thẳng vào họ, trong đám đông cũng bắt đầu xôn xao.
Hai người nắm tay nhau, cùng nhau bước về phía trước.
"Nhìn bên này!"
"Cầu xin đấy, nhìn tôi đi!"
"Ở đây, ở đây!"
Các nhiếp ảnh gia gào thét điên cuồng.
Trước khi hai người đến, trên thảm đỏ chẳng có ai đi, nhưng hai bên lại có rất nhiều nghệ sĩ đang đứng chờ.
Thà đứng chờ chứ không chịu đi sớm, thảo nào chị Hồ lại sốt sắng đến vậy.
Hai người họ vừa mới đi, phía sau đã có người sốt ruột muốn lao lên thảm đỏ để ké ảnh, nhưng lại bị chị Hồ chặn lại.
"Đợi họ đi xong rồi hãy lên." Chị Hồ lạnh nhạt nhắc nhở.