Họ rời khỏi quảng trường, lên xe của đoàn làm phim. Khi xe chạy ra khỏi trấn nhỏ và đến vùng ngoại thôn, nó dừng lại và thả họ xuống.
Ở đây chỉ có một con đường chính, chỗ có thể giấu đồ không nhiều, chẳng qua là sau những cái cây hoặc tảng đá ven đường. Đi chưa được bao xa, Tiểu Mân Côi đã phát hiện ra một chiếc đèn trời.
Tuy nhiên, những chiếc đèn này vẫn chưa được mở ra, còn nguyên bao bì. Mọi người cầm lấy chúng rồi tiếp tục đi về phía trước.
Trong lúc họ đang đi dạo, trời dần tối lại. Sau khi thu thập đủ 8 chiếc đèn trời, cả nhóm cùng nhau leo lên một ngọn đồi nhỏ trong thôn.
"Đứng cao nhìn xa, các bạn nhỏ nhìn những đốm lửa phía dưới xem, có phải rất đẹp không?" Tiểu Đinh Đang chỉ tay xuống dưới chân đồi.
"Phải ạ, rất đẹp!"
Lũ trẻ đồng thanh đáp.
Giang Tiểu Bạch nhìn bầu trời đầy sao cùng khung cảnh yên bình dưới chân núi, trong lòng cũng cảm thấy tĩnh lặng. Dường như mọi sự phù phiếm và ồn ào đều tan biến, chỉ còn lại một khoảng không an nhiên.
"Nào, thả đèn trời thôi."
Sau khi ngắm nghía, mọi người bắt đầu thả đèn. Mỗi người nhận một chiếc, "phụ huynh" cùng trẻ nhỏ hợp sức thả đèn.
Từng chiếc đèn lồng chậm rãi bay lên không trung, sáng rực và xa xăm, tạo nên một bức tranh tuyệt đẹp trong ngôi làng nhỏ này.
"Đẹp quá đi..."
Đôi mắt Tiểu Mân Côi lấp lánh như có những vì sao, bé chắp tay ngước nhìn bầu trời: "Con muốn ước nguyện!"
"Con cũng muốn ước!"
Mọi người lần lượt lên tiếng.
Giang Tiểu Bạch nhìn sang Lạc Lạp. Trong số những người có mặt, ngoài cô ra thì chỉ có cô bé là đang mở mắt ngước nhìn bầu trời, không hề ước nguyện, gương mặt vô cùng bình thản và tĩnh lặng.
"Em có muốn ước nguyện không?" Giang Tiểu Bạch dịu dàng hỏi.
"Không ạ." Lạc Lạp lắc đầu, giọng nói có chút mơ hồ: "Chẳng có gì để ước cả."
Giang Tiểu Bạch nghe vậy thì im lặng, khẽ xoa đầu cô bé.
"Trời mưa rồi à?"
Đột nhiên, Lạc Lạp đưa tay chạm lên mặt mình.
"Không có... Á, mưa thật rồi!"
Bạch Dương kêu lên một tiếng kỳ lạ.
Vừa mới thả đèn trời xong, những chiếc đèn đã bay xa thành những đốm nhỏ, mọi người vẫn chưa thoát khỏi bầu không khí ấy thì bất ngờ gặp mưa.
Lạc Lạp là người ngước đầu lên nên phát hiện ra đầu tiên. Những hạt mưa rơi trúng trán khiến mắt cô bé khẽ run lên rồi theo phản xạ nhắm nghiền lại.
"Mưa cũng tốt, nhiệt độ có lẽ sẽ giảm xuống một chút, ngày mai sẽ không còn nắng gắt như vậy nữa." Lôi Ngôn cười ha hả nói.
"Sao em cảm thấy mưa càng lúc càng lớn thế nhỉ?" Thi Dung lau mặt, vẻ mặt có chút nghi hoặc.
Ban đầu chỉ là mưa bụi lất phất, nhưng vừa rồi một hạt mưa to như hạt đậu đã rơi thẳng vào mặt cô.
"Đúng là lớn hơn rồi, chúng ta mau xuống núi thôi."
Lục Bảo Bối nhíu mày, nụ cười thư thái đã biến mất.
Ngọn núi tuy không cao nhưng xuống núi vẫn cần thời gian, chưa kể từ chân núi về đến nhà còn một đoạn đường, tổng cộng lại cũng khá vất vả.
Hạt mưa bắt đầu to dần và ngày càng gấp gáp, mọi người không dám chậm trễ, vội vàng dẫn lũ trẻ đi xuống núi.
"Chú Lục, con mệt quá."
Niên Niên mới đi được vài bước đã dừng lại, chìa tay đòi bế.
"Đường còn xa lắm, bây giờ bế con thì chú sẽ không còn sức mất. Chúng ta đi thêm một đoạn nữa rồi chú bế con được không?" Lục Bảo Bối cố gắng thương lượng với cậu bé.
Lúc lên núi chính cậu là người bế Niên Niên từ lưng chừng núi lên, giờ cánh tay vẫn còn hơi mỏi nhừ.
Niên Niên cũng không phải đứa trẻ quá ương bướng, bình thường nghe Lục Bảo Bối nói vậy cậu bé cũng sẽ bỏ qua. Nhưng lúc này cậu bé thực sự cảm thấy mệt: "Không chịu đâu, con không đi nổi nữa, chân hơi mềm rồi, đi nữa là con ngã mất."
Nói đoạn, cậu bé chỉ chỉ xuống dưới chân núi.
Lúc tìm tín vật ở quảng trường, Niên Niên đã đi một đoạn đường, lúc tìm đèn trời cũng là tự mình đi hết quãng đường. Đối với cậu bé, đây đã là lượng vận động hiếm có, nên cảm thấy đôi chân bủn rủn, thực sự không muốn bước thêm bước nào nữa.
"Để chị bế cho."
Giang Tiểu Bạch nghe vậy liền dừng lại, nói với Niên Niên: "Chị bế em được không?"
Lục Bảo Bối bản thân cũng chỉ là một thiếu niên, Niên Niên tuy là trẻ nhỏ nhưng cân nặng cũng tầm bốn năm mươi cân, bế từ đây xuống tận chân núi thì sẽ mệt nhừ người, chẳng mấy ai chịu nổi. Hơn nữa, trong tình trạng trời đang mưa, việc bế trẻ con xuống núi cũng tiềm ẩn rủi ro an toàn.
"Chị ơi, không cần đâu, để em tự làm."
Lục Bảo Bối lắc đầu, rồi cúi người xuống: "Niên Niên qua đây, chú cõng con."
Niên Niên lập tức nhanh nhẹn leo lên lưng, ôm chặt lấy cổ Lục Bảo Bối.
"Tiểu Mân Côi có muốn bế không?" Thi Dung hỏi Tiểu Mân Côi.
"Bây giờ không cần ạ, khi nào con mệt sẽ đòi mẹ bế." Tiểu Mân Côi đáp.
Lôi Ngôn cũng hỏi Bạch Dương, Bạch Dương vội vàng xua tay: "Con là trẻ lớn rồi, là nam nhi đại trượng phu, con không cần bế!"
Giang Tiểu Bạch nhìn sang Lạc Lạp, Lạc Lạp lắc đầu: "Đừng nhìn em, em không cần đâu."
Nói rồi cô bé tự mình rảo bước đi trước.
Trẻ con hồi phục nhanh, cú ngã hôm qua hôm nay gần như không còn đáng ngại, không ảnh hưởng đến việc đi lại của cô bé.
Giang Tiểu Bạch quan sát một lúc, thấy cô bé quả thực vẫn còn thể lực nên cũng không cưỡng ép, nhưng vẫn gọi với theo: "Em lại đây, đi chậm thôi, chị dắt em đi."
Lạc Lạp nghe vậy liền ngoan ngoãn quay lại, mặc kệ Giang Tiểu Bạch nắm lấy tay mình, tuy nhiên cử chỉ vẫn có chút không tự nhiên.
Mưa càng lúc càng lớn, bên tai vang lên tiếng gió cùng tiếng mưa xối xả, nhiệt độ giảm mạnh chỉ trong chốc lát.
Giang Tiểu Bạch chỉ mặc áo cộc tay, không có áo khoác. May mắn thay Lạc Lạp có áo khoác riêng nên không đến nỗi lạnh. Thế nhưng Tiểu Mân Côi và Niên Niên đã không chịu nổi, đều đang kêu lạnh.
Thi Dung mặc áo chống nắng, cô cởi ra khoác cho Tiểu Mân Côi. Lục Bảo Bối không có quần áo để đưa cho Niên Niên, đang lúc lo lắng thì phía sau có nhân viên đoàn làm phim đưa tới một chiếc áo khoác. Lục Bảo Bối thở phào nhẹ nhõm, lịch sự nói lời cảm ơn.
Khi đi được nửa đường xuống núi thì sấm chớp nổi lên, tiếng sấm ầm ầm khiến Thi Dung không nhịn được mà kêu lên.
"Con sợ, con muốn bế."
Tiểu Mân Côi dừng bước, dang hai tay về phía Thi Dung. Thi Dung nghiến răng bế cô bé lên.
Giang Tiểu Bạch nhìn sang Lạc Lạp, tóc cô bé đã ướt sũng, nước mưa chảy dọc theo hai má. Lạc Lạp dù sao cũng chỉ là một đứa trẻ, hôm nay mọi người đi bộ không ít, ngay cả Thi Dung cũng thấy mệt, Lạc Lạp tất nhiên cũng mệt. Thế nhưng cô bé vẫn cắn chặt răng không nói một lời, dù bước chân nặng nề, hơi thở dồn dập vẫn tiếp tục bước đi, không có ý định cầu cứu.
Giang Tiểu Bạch cũng không hỏi, sau khi phát hiện cô bé đã kiệt sức, cô trực tiếp cúi người, vươn tay bế bổng cô bé vào lòng.
"Á——"
Lạc Lạp bất ngờ được bế lên cao, cả người giật mình, không nhịn được mà hét lên một tiếng. Tuy nhiên, đôi tay đã theo phản xạ ôm lấy cổ Giang Tiểu Bạch, tựa sát vào người cô.
"Chị, chị thả em xuống đi, em tự đi được mà." Cô bé lí nhí nói.
"Không sao, chị bế em đi, như vậy nhanh hơn."
Giang Tiểu Bạch không nói dối, sau khi bế Lạc Lạp, cô quả thực đi nhanh hơn, bước chân vẫn rất vững vàng, nhanh hơn nhiều so với việc dắt tay Lạc Lạp đi.
Chương này là bổ sung cho "Bất Khai Hóa Đích Thạch Đầu", cảm ơn bạn.