"Con gái mẹ đẹp thật đấy, hơn nữa những điệu múa học hồi nhỏ mà giờ vẫn còn nền tảng, thật không tệ chút nào."
Mẹ Giang cuối cùng cũng đợi được cảnh con gái xuất hiện, lại còn là một khung hình kinh diễm như vậy, bà cảm thấy vô cùng an ủi và tự hào.
"Đây đâu phải là nền tảng, bao nhiêu năm rồi, giờ chắc chắn đã mất sạch rồi, đây rõ ràng là khổ luyện mà thành." Cha Giang đính chính.
Bộ phim vẫn tiếp tục.
Đoạn hồi ức về điệu múa này được dẫn dắt thông qua Hoàng Phi, cũng chính là nhân vật Chu Quảng. Sau khi hồi tưởng xong, anh ta thở dài một tiếng rồi nói một câu:
"Dung Thiên đúng là một nữ thần đích thực, dù cô ấy không còn nữa, nhưng nhắc đến tên cô ấy, không một sinh viên cùng khóa nào có thể quên được."
Ánh mắt anh ta xa xăm, khi nhắc đến Dung Thiên, thần thái vô cùng tập trung và nghiêm túc, trong giọng điệu mang theo chút bùi ngùi, những cảm xúc rất mơ hồ được bộc lộ ra ngoài.
Chu Quảng vẫn luôn thầm yêu Dung Thiên.
Lạc Trừng nghe Chu Quảng nói, lòng cũng chìm vào tĩnh lặng, sau đó cô hỏi một câu:
"Vậy, rốt cuộc cô ấy chết như thế nào?"
Chu Quảng sững người, khi nhìn Lạc Trừng, ánh mắt đã mang theo sự dò xét: "Cô rốt cuộc là ai, tại sao lại muốn nghe ngóng chuyện của Dung Thiên?"
"Tôi là ai sao..." Lạc Trừng dường như cười khẽ một tiếng, rồi nói ra một câu khiến người khác không hiểu nổi: "Tôi là người được cô ấy trao cho ánh sáng."
Xem đến đây, mọi người cũng nhận ra, Lạc Trừng ngay từ khi xuất hiện đã đầy vẻ bí ẩn, việc cô tiếp cận thậm chí theo đuổi Thẩm Ánh cũng vậy, dường như không hề đơn giản như vẻ bề ngoài.
Tiếp đó là quá trình tìm kiếm các manh mối.
Phim diễn đến một cảnh, lúc đó tuyết rơi đầy trời, Thẩm Ánh và Lạc Trừng đi trên nền tuyết, bóng của hai người đổ dài xuống, rõ ràng đứng rất gần nhau, nhưng bóng của hai người lại như bị chia cắt xa vời, ở giữa tựa như có một rãnh sâu ngăn cách.
"Nghe nói, em từng nghe ngóng chuyện của Dung Thiên?" Giọng Thẩm Ánh bình thản không chút gợn sóng.
Lạc Trừng đang đi chợt khựng lại, sau đó thản nhiên "ừ" một tiếng: "Anh biết rồi à."
"Tại sao lại đi nghe ngóng chuyện của một người đã chết?"
Thẩm Ánh nhìn Lạc Trừng, ánh mắt hơi trầm xuống, phủ một tầng sắc đêm, khiến gương mặt anh ta cũng trở nên âm trầm.
Lạc Trừng nghe vậy khẽ hừ một tiếng, khoanh tay trước ngực, trừng mắt nhìn Thẩm Ánh: "Cô ấy chỉ đơn giản là một người chết thôi sao? Chẳng lẽ cô ấy không phải là mối tình đầu của anh?!"
Lời nói mang theo chút ghen tuông.
Thẩm Ánh nghe xong sắc mặt lại giãn ra, anh ta bước tới chỗ Lạc Trừng, nắm lấy tay cô: "Chuyện của cô ấy đã qua lâu rồi, người anh yêu bây giờ chỉ có em, sau này cũng chỉ có mình em."
"Nhưng cô ấy là một nữ thần đích thực, em đã xem video cô ấy múa rồi, cô ấy đẹp hơn em, hơn nữa múa lại giỏi như vậy, quan trọng nhất là cô ấy là người đầu tiên anh thích! Cô ấy chết vào thời điểm đẹp đẽ nhất, để lại hình ảnh không bao giờ phai mờ trong lòng anh, em sợ lắm..."
Lạc Trừng nói xong thì buồn bã cúi đầu.
Thẩm Ánh ôm cô vào lòng, khẽ cười một tiếng, rồi dịu dàng an ủi.
Những tình tiết sau đó đan xen giữa quá trình Lạc Trừng tìm kiếm manh mối và những hồi ức của chính cô. Trong hồi ức, mọi người cuối cùng cũng biết được thân phận của cô.
Lạc Trừng từng bị hóa chất làm bỏng giác mạc trong một tai nạn vài năm trước, từng có một thời gian bị mù. Sau đó nhờ được cấy ghép giác mạc của Dung Thiên mới khôi phục lại ánh sáng. Cô và Dung Thiên còn có quan hệ huyết thống, hai người có thể coi là chị em họ.
Không lâu sau khi cấy ghép giác mạc, Lạc Trừng ra nước ngoài. Ban đầu cô không hề nghĩ cái chết của Dung Thiên có ẩn tình, cô chỉ nghe nói Thẩm Ánh đang theo đuổi Khổng Ngọc Nhiên.
Sau khi Dung Thiên qua đời, cảnh sát cũng từng điều tra, nhưng kết luận cuối cùng là cô ấy sảy chân rơi xuống vách đá, chỉ là tai nạn chứ không phải bị mưu sát.
Khi gia đình Dung Thiên đau khổ, Thẩm Ánh còn từng đến tận nhà xin lỗi và an ủi họ. Vì thái độ của Thẩm Ánh rất tốt và là người ưu tú, từ bạn học đến giáo viên không ai nói anh ta không tốt, nên gia đình Dung Thiên càng cảm thấy tiếc nuối về cái chết của con gái, họ không hề giận lây sang Thẩm Ánh, chỉ cảm thấy đáng tiếc.
Lạc Trừng xuất hiện ở trong nước chính là muốn phá hoại chuyện của Thẩm Ánh và Khổng Ngọc Nhiên, cô chỉ đơn giản là không muốn bạn trai cũ của Dung Thiên thay lòng đổi dạ, theo đuổi người khác.
Thế nhưng sau khi tiếp xúc với Thẩm Ánh, cô dần cảm nhận được sự bất thường mà người này mang lại, vì vậy linh tính mách bảo cô nghĩ đến cái chết của Dung Thiên và bắt đầu âm thầm điều tra.
Cô biết được từ bạn bè của Dung Thiên rằng Dung Thiên từng bị một kẻ ngốc dọa sợ, lại còn nghe nói Thẩm Ánh từng muốn vay tiền Dung Thiên... Hạt giống nghi ngờ một khi đã gieo xuống thì muốn xóa bỏ chỉ có cách tìm ra chân tướng.
Chỉ là đáng tiếc, Lạc Trừng căn bản không tìm được bằng chứng xác thực. Cô chỉ có suy đoán như vậy trong lòng, và càng lúc càng cảm thấy sự giả tạo, âm u của con người Thẩm Ánh.
Cô biết tiêu chuẩn chọn bạn gái của Thẩm Ánh là "bạch phú mỹ" (giàu sang, xinh đẹp), hơn nữa dù là Dung Thiên hay Khổng Ngọc Nhiên, anh ta đều đã làm bài tập về nhà trước rồi mới bắt đầu theo đuổi, có thể nói là đã lên kế hoạch và sắp đặt từ sớm.
Còn Chu Quảng đã kể cho Lạc Trừng một chuyện:
"Thực ra không giấu gì cô, tôi cũng thấy Thẩm Ánh có vấn đề. Sau khi Dung Thiên xảy ra chuyện, anh ta ngày đêm không ngủ được, trạng thái rất tệ, thường xuyên giật mình tỉnh giấc trong mơ. Lúc đó tôi chỉ nghĩ anh ta bị kích động, nhưng có một hôm anh ta say rượu đã nói mê trong ký túc xá."
"Nói mê gì?"
"Dung Thiên, đừng tìm tôi, tôi không cố ý, cầu xin cô tha cho tôi." Chu Quảng nhắc lại những gì đã nghe: "Lúc đó tôi chưa ngủ nên nhớ rất rõ. Thực ra câu nói mê này anh ta nói không được rõ ràng lắm, cũng là sau này tôi hồi tưởng lại nhiều lần mới ghép lại được toàn bộ."
Bộ phim đã đi đến nửa sau, không khí ngày càng căng thẳng. Mọi người vừa tò mò cái chết của Dung Thiên rốt cuộc là tai nạn hay bị sát hại, vừa tò mò liệu Lạc Trừng có thể tìm ra bằng chứng hay không.
Hơn nữa nghi phạm gần như đã chốt hạ chính là Thẩm Ánh, nhưng Lạc Trừng hiện tại vẫn đang là người yêu của Thẩm Ánh. Cô phải vừa đối phó với anh ta vừa âm thầm tìm kiếm chân tướng, cốt truyện căng thẳng và kích thích này khiến mọi người đều nín thở.
Nhưng điều mà tất cả mọi người không ngờ tới chính là, Lạc Trừng đã bại lộ.
Lúc đó Lạc Trừng đang ở nhà gọi điện cho Chu Quảng, cô đã đủ cẩn thận, giọng nói hạ rất thấp, lời nói cũng rất mơ hồ, nhưng cô vừa dứt cuộc gọi thì bất ngờ nghe thấy một câu hỏi dịu dàng vang lên sau lưng:
"Em đang làm gì vậy?"
Âm thanh này truyền đến khiến khán giả đều giật bắn mình. Tiếng nói đột ngột vang lên, tựa như trong phim ma đột nhiên có quỷ xuất hiện, khiến nhiều người không nhịn được mà kêu lên.
Và ống kính cũng lia nhanh sang Thẩm Ánh.
Thẩm Ánh đứng trong bóng tối, thân hình cao lớn, đang nhìn chằm chằm vào Lạc Trừng, giọng nói vẫn dịu dàng, nhưng ánh sáng lại khiến anh ta trông như ác ma đang đứng trước cửa địa ngục.
"Không, không có gì, chỉ là hỏi bạn học vài chuyện thôi."
Lạc Trừng cũng cứng đờ người vì sợ hãi, sau đó cô gượng cười, muốn lảng sang chuyện khác.