Những cậu trai ở độ tuổi này tính tình bồng bột, lại mang trong mình chút tư tưởng anh hùng rơm, tự cho rằng đánh Lam Tâm chính là đang thay trời hành đạo. Thế nên, bọn họ ra tay cực kỳ dứt khoát, chẳng hề nương tay, lực đạo vô cùng nặng nề. Lúc này, vì phải hứng chịu sự chửi bới và bạo lực mạng suốt ngày đêm, cả thể xác lẫn tinh thần của Lam Tâm đều đã bị hủy hoại nghiêm trọng. Vốn dĩ cô đã rất suy nhược, chỉ bị đánh một hồi là đã nằm vật ra đó, bất động như một con cá chết.
Chiếc ô sớm đã rơi sang bên cạnh, nước mưa từ trên ô chảy xuống, cuối cùng hòa vào đống nước bẩn trên mặt đất.
Cô đã từng kêu cứu, nhưng tiếng mưa quá lớn, người ở xa không nghe thấy, còn người ở gần sau khi mở cửa sổ nhìn ra xem chuyện gì xảy ra thì vội vàng đóng sầm cửa lại, sợ vướng phải rắc rối.
Mãi cho đến khi có một cậu trai thấy Lam Tâm dường như sắp không xong rồi, trông chẳng khác nào người chết, lúc này bọn họ mới kéo nhau rồi nhanh chóng rời đi.
Sau khi bọn họ đi khỏi, chuyên gia trang điểm giúp Giang Tiểu Bạch hóa trang vết thương rồi tiếp tục quay cảnh cuối cùng.
Giang Tiểu Bạch lại nằm xuống đó, sau khi bắt đầu quay, trước tiên cô nằm im không cử động, rồi mới khẽ động đậy thân mình, ngẩng đầu lên.
Khuôn mặt cô được hóa trang sưng đỏ, trên mu bàn tay cũng có vết thương, lúc ngẩng đầu lên liền để lộ đôi mắt vô hồn, chết lặng.
"Cắt! Tiểu Bạch, những đoạn trước đều ổn, chỉ là ánh mắt cuối cùng này không được tốt lắm."
Đạo diễn Phan nhíu mày đi tới.
"Ánh mắt ạ?"
Giang Tiểu Bạch được Minh Châu và nhân viên khác đỡ đứng dậy, có chút khó hiểu.
"Ừ, cô qua xem lại cảnh quay đi."
Đạo diễn Phan vẫy tay gọi cô, bảo cô xem lại đoạn vừa quay.
Giang Tiểu Bạch nhìn mình trong ống kính, ánh mắt cô đờ đẫn, mang theo sự đau thương chết lặng.
Dường như… chẳng có vấn đề gì cả?
Kịch bản chỉ ghi, lúc này Lam Tâm không khóc, vì những đòn giáng liên tiếp khiến cô đến khóc cũng không khóc nổi nữa. Tuy thân thể đau đớn, nhưng trong lòng còn đau hơn, nên cũng chẳng thấy vết thương đau đến mức nào nữa.
Vì thế, Giang Tiểu Bạch cảm thấy, lúc này Lam Tâm nên là một trạng thái đờ đẫn, giống như bị những đả kích này tàn phá đến mức trở nên tê liệt.
"Lam Tâm đang chịu tổn thương, nhưng tôi nghĩ cô ấy sẽ không chỉ có vẻ đờ đẫn vô hồn, vì trong lòng cô ấy vẫn còn ngọn lửa bất khuất. Tính cách cô ấy thực ra rất kiên cường, cô ấy cũng muốn đòi lại sự trong sạch cho mình, nên sau khi chịu nhục sẽ có chút lửa giận."
Đạo diễn Phan phân tích tâm lý nhân vật cho cô.
Sau khi nghe xong, Giang Tiểu Bạch thấy rất có lý, thế là nằm xuống quay lại.
Biểu cảm này đã quay thêm hai lần nữa, nhưng sau hai lần đó, đạo diễn Phan lại chống cằm suy tư, cảm thấy vẫn thiếu một chút gì đó.
Giang Tiểu Bạch đã thể hiện ra những điểm ông nói, nhưng ông lại cảm thấy vẫn chưa đủ chuẩn xác, mà lại không nói ra được cụ thể là thiếu cái gì.
"Lạ thật, thiếu cái gì nhỉ..."
Ông lẩm bẩm một mình mà không có manh mối gì, đúng lúc này vô tình liếc nhìn Lưu Triều, ánh mắt liền sáng lên.
"Lưu Triều, cậu vừa rồi cũng đứng xem, cậu thấy diễn xuất của Giang Tiểu Bạch thiếu cái gì?" Đạo diễn Phan hỏi.
Lưu Triều là một diễn viên rất nghiêm túc, dù cậu chỉ đến đóng vai khách mời với số lượng cảnh rất ít, nhưng toàn bộ cốt truyện của bộ phim cậu đều đã tìm hiểu trước, nên tình tiết này cậu cũng biết.
Đạo diễn Phan cho rằng Lưu Triều với tư cách là Ảnh đế, có lẽ ánh mắt sẽ sắc bén hơn, có thể nhìn ra những điều ông muốn truyền tải.
Giang Tiểu Bạch nghe vậy cũng đi tới bên cạnh đạo diễn Phan, "Tiền bối Lưu, xin chỉ giáo thêm."
Nói xong, cô nhìn Lưu Triều đầy mong đợi.
Lưu Triều trầm ngâm một chút, rồi đột nhiên thực hiện một động tác.
Chỉ thấy tay phải cậu nắm lại thành quyền, rồi dần dần vung về phía Giang Tiểu Bạch.
Bộp!
Một tiếng động trầm đục khẽ vang lên, nắm đấm của cậu đánh vào vai trái Giang Tiểu Bạch.
Lực của cậu không nặng không nhẹ, không phải kiểu hời hợt chẳng có cảm giác gì, nhưng cũng không làm Giang Tiểu Bạch quá đau.
Nhưng trọng điểm không phải là lực mạnh hay nhẹ, mà là động tác này của cậu...
Giang Tiểu Bạch theo bản năng đưa tay che lấy bờ vai hơi đau, ngơ ngác và khó hiểu nhìn Lưu Triều, vẻ mặt ngẩn tò te.
Minh Châu và Linh Lung vốn đang đầy mong đợi chờ Ảnh đế chỉ dạy cho Giang Tiểu Bạch, hai cô cũng đang lắng nghe để học hỏi, nào ngờ lại thấy cảnh tượng này.
Hai người lúc này: ???
Họ đầy rẫy những dấu chấm hỏi, không biết phải nhả rãnh từ đâu.
Những nhân viên khác nhìn thấy động tác này cũng ngơ ngác —
Cậu nói xem người này sao có thể như vậy chứ, chỉ là hỏi cậu có chỗ nào chỉ dạy được không, cậu có cần phải ra tay đánh người không?
Không muốn nói thì thôi, có ai ép cậu đâu!
Hừ, tin tức xem ra không sai, cậu quả nhiên là một kẻ biến thái!
Trác Hi thật là đáng thương!
"Lưu Triều? Cậu đây là..."
Người khác ngẩn người, đạo diễn Phan cũng ngẩn người.
"Chính là biểu cảm này."
Lưu Triều nhìn Giang Tiểu Bạch, nói.
Giang Tiểu Bạch chớp chớp mắt, vẫn chưa hoàn hồn.
"Cô và tôi vốn không quen biết, không có ân oán, nhưng tôi lại ra tay đánh cô, cho nên cô mới ngơ ngác và khó hiểu."
Lưu Triều thấy cô không hiểu, liền giải thích: "Lam Tâm cũng vậy, cô ấy không quen biết mấy cậu trai đó, cô ấy cũng không làm sai điều gì, nhưng bọn họ lại ra tay tàn nhẫn đánh cô ấy. Cô ấy có phẫn nộ, nhưng đồng thời cũng có sự nghi hoặc, thậm chí cảm thấy... có chút buồn cười."
"Buồn cười..."
Đạo diễn Phan lẩm bẩm, dường như nghĩ đến điều gì đó.
"Đúng vậy, chỉ nghe đồn đại thôi mà đã trở thành lý do để bọn họ tấn công người khác. Hơn nữa buồn cười hơn là, bọn họ làm vậy là để làm anh hùng, điều này chẳng phải rất nực cười sao?"
Lưu Triều nói đến đây, hơi nhếch môi đầy giễu cợt, "Từ bao giờ việc thay kẻ ác hành đạo lại có thể được gọi là anh hùng chứ?"
Giang Tiểu Bạch sững sờ, còn đạo diễn Phan thì không kìm được vỗ đùi một cái, "Đúng, chính là cái này!"
Đây chính là cảm giác ông muốn truyền tải!
"Lưu Triều, thật sự cảm ơn cậu, cậu đúng là một báu vật!"
Đạo diễn Phan kích động vỗ vai Lưu Triều.
Lưu Triều cười nhạt, không nói gì.
"Cảm ơn tiền bối, tôi hiểu rồi."
Giang Tiểu Bạch nhìn sâu vào Lưu Triều một cái, gật đầu ghi nhớ.
Nhờ sự chỉ dẫn lần này của Lưu Triều, Giang Tiểu Bạch quay cảnh đó vô cùng thuận lợi, lần đầu chưa đạt, lần thứ hai liền qua ngay.
Quay xong cảnh này, đạo diễn Phan hỏi Giang Tiểu Bạch: "Thể lực còn ổn không, có thể bắt đầu cảnh tiếp theo không?"
"Tôi ổn, không vấn đề gì ạ." Giang Tiểu Bạch gật đầu.
"Vất vả cho cô rồi, tối nay tôi mời, chúng ta ăn một bữa ngon, sáng mai cho cô nghỉ nửa buổi để dưỡng sức." Đạo diễn Phan gật đầu.
"Vậy cảm ơn đạo diễn Phan, xem ra tối nay tôi phải ăn nhiều một chút rồi."
Vừa nói vừa cười, mọi người lên xe, đi đến địa điểm quay cảnh "nhận cơm hộp" (cảnh cuối cùng của nhân vật).
Giang Tiểu Bạch hầu như không nghỉ ngơi, tẩy bỏ lớp hóa trang vết thương, trang điểm lại từ đầu, thay bộ quần áo cũ, rồi tiếp tục quay phim.
Cảnh quay cuối cùng này thực ra không phức tạp, chỉ cần đảm bảo tính thẩm mỹ của ống kính, nên khi thực hiện động tác sẽ có những yêu cầu khắt khe, vì phải quay được góc độ đẹp nhất khi vào khuôn hình.