Nói về chuyện yêu đương, bảo rằng "người ngoài cuộc sáng suốt" cũng có lý, mà bảo "như người uống nước, nóng lạnh tự biết" cũng chẳng sai. Giang Tiểu Bạch thấy Vân Kỳ là người thông minh, cô ấy chọn Ứng Bách Xuyên chắc chắn có lý do riêng của mình. Hôm sau, trong lúc nghỉ giữa giờ làm việc, Trần Hi Sơn tới.
Anh ta đến để nộp bài tập, đồng thời cũng đợi Giang Tiểu Bạch dạy cho mình phù chú mới, nên lúc tới trông vô cùng mong đợi, gương mặt như đang tỏa sáng.
"Tôi vẽ cho anh xem, sau đó anh tự lĩnh hội đi, có vấn đề gì thì hỏi tôi sau."
Giang Tiểu Bạch không tìm chỗ nào khác, mấy ngày nay khối lượng công việc của cô khá lớn, không dễ gì có lúc rảnh rỗi, nên cô dạy trực tiếp cho Trần Hi Sơn ngay tại phim trường.
Cô chọn một góc khuất, xung quanh tương đối yên tĩnh, sẽ không có ai nhìn về phía này.
Trần Hi Sơn ngồi cạnh Giang Tiểu Bạch như một đứa trẻ ngoan, dán mắt vào từng cử động của cô, đồng thời còn lấy điện thoại ra quay lại để tiện về nhà học tập.
Vẽ phù rất nhanh, Giang Tiểu Bạch loáng cái đã vẽ xong, cô đưa lá bùa giấy cho Trần Hi Sơn tự xem, còn mình thì lại lao vào công việc.
Trần Hi Sơn không rời đi, anh ngồi trên một chiếc ghế đẩu nhỏ, mắt nhìn chằm chằm vào tờ giấy, ánh mắt di chuyển theo đường nét của họa tiết như đang ghi nhớ hình dáng của nó.
Mặc dù đoàn làm phim ồn ào, chiếc ghế đẩu cũng chẳng thoải mái gì, nhưng anh đang trong trạng thái tập trung cao độ, những gì Giang Tiểu Bạch vừa làm anh đều có thể nhớ lại rõ ràng. Thừa thắng xông lên mới đạt hiệu quả cao, nếu giờ lái xe về nhà thì trạng thái này sẽ vơi đi quá nửa, muốn nhập tâm lại như vậy đâu phải chuyện dễ.
Trần Hi Sơn vừa xem vừa vẽ, vẽ xong lại nhíu mày vì không hài lòng, rồi lại nhìn tờ giấy Giang Tiểu Bạch vẽ, xem xong lại lấy điện thoại ra xem video vừa quay, bận rộn vô cùng.
Trong lúc bận rộn, anh không hề để ý có một ánh nhìn vẫn luôn dán chặt vào mình.
Không biết đã qua bao lâu, người kia có lẽ thấy không đợi nổi nữa, cuối cùng lấy hết can đảm đi về phía này.
"Chào anh, anh là Trần Hi Sơn phải không?"
Hách Tư Tư nhỏ giọng hỏi, mặt hơi ửng hồng, có chút ngượng ngùng.
Thế nhưng sự ngượng ngùng đó lại thành công cốc, bởi vì Trần Hi Sơn đang toàn tâm toàn ý lo việc của mình, căn bản không để ý có người tới gần, càng không biết cô ta đang nói chuyện với mình.
Hách Tư Tư đợi một lát không thấy động tĩnh gì, nhìn lại thì thấy Trần Hi Sơn thậm chí còn chẳng ngẩng đầu lên, không khỏi sững sờ.
Sau đó cô ta cắn môi, giọng lớn hơn một chút: "Chào anh, anh là Trần Hi Sơn phải không?"
Lần này Trần Hi Sơn đã nghe thấy, dù sao anh cũng là người có tai.
"Tôi đây, cô là ai?"
Trần Hi Sơn nhíu mày, vẻ mặt thiếu kiên nhẫn.
Người phụ nữ này ở đâu ra vậy? Không thấy mình đang bận sao? Lại không có mắt nhìn mà tới làm phiền anh.
Phiền chết đi được.
"Tôi là phó đạo diễn của đoàn phim, tên là Hách Tư Tư." Hách Tư Tư vội vàng giải thích, "Tôi hình như từng gặp anh ở buổi đấu giá năm ngoái, anh là người đã mua chiếc nhẫn ngọc cổ đó phải không?"
Cô ta cũng nhận ra sự thiếu kiên nhẫn của Trần Hi Sơn nên không dám chậm trễ, trực tiếp bày tỏ thân phận.
Trần Hi Sơn nhất thời không nhớ ra.
Buổi đấu giá?
Buổi đấu giá nào cơ?
Anh tham gia không biết bao nhiêu buổi đấu giá, mua đồ cũng tùy hứng, có món mua xong tiện tay tặng người khác, có món về nhà rồi không biết vứt xó nào, ngoài một vài món cực kỳ yêu thích ra, mấy thứ khác anh chẳng mấy khi để tâm.
Huống chi đó là chuyện đã xảy ra từ năm ngoái.
Cũng giống như người bình thường vậy, bạn có nhớ nổi món ăn mình tiện tay gắp trong một bữa tiệc từ năm ngoái không?
E là trừ những món cực ngon hoặc cực dở, còn lại bạn chẳng nhớ rõ đâu nhỉ?
"Ồ, ra là vậy, thế cô có việc gì không?"
Mặc dù chiếc nhẫn ngọc gì đó anh không nhớ ra, người trước mắt cũng không quen, nhưng vì phép lịch sự xã giao cơ bản, Trần Hi Sơn vẫn gật đầu, giả vờ như đã nhớ lại.
"Chiếc nhẫn đó lúc trước tôi cũng muốn đấu giá, nhưng bị anh mua mất. Chúng ta thích cùng một món đồ, chắc cũng là cái duyên, nên lúc đó tôi có chút ấn tượng với anh. Lần trước thấy anh tới đoàn phim, tôi chỉ thấy quen quen, về nhà suy nghĩ kỹ mới biết là từng gặp anh ở đó."
Hách Tư Tư mỉm cười nói.
Chỉ một thoáng nhìn lướt qua ở buổi đấu giá, cô ta đã ấn tượng sâu sắc với người này, hơn nữa lúc đó còn nghe người ta nhắc đến thân thế của Trần Hi Sơn, biết anh xuất thân hiển hách nên càng nhớ kỹ hơn.
Nhưng thời gian trôi qua quá lâu, lâu đến mức nhất thời cô ta không nhớ nổi tên anh. Sau này nhờ Giang Tiểu Bạch nói anh họ Trần, về nhà cô ta ngẫm lại mới nhớ ra cái tên đó.
Chỉ nhớ tên thì chẳng ích gì, nhà họ Trần gia thế quá lớn, không phải người cô ta muốn nói chuyện là nói được. Nhưng Hách Tư Tư không nản lòng, vì Trần Hi Sơn từng đến tìm Giang Tiểu Bạch, chứng tỏ quan hệ hai người không tệ, có lần đầu thì có thể có lần hai, chỉ cần đợi là có cơ hội gặp lại Trần Hi Sơn.
Quả nhiên, hôm nay anh ta đã tới.
Hách Tư Tư nhìn thấy anh thì vô cùng mừng rỡ, sau khi xong việc cứ đứng ở nơi dễ thấy quan sát anh, hy vọng anh có thể nhận ra ánh mắt của mình mà nhìn qua, như vậy cô ta mới dễ dàng bắt chuyện.
Ai ngờ cô ta nhìn hồi lâu, mắt cũng mỏi nhừ mà Trần Hi Sơn chẳng có phản ứng gì, không còn cách nào khác, cô ta đành phải chủ động đi tới.
"Ồ, vậy cũng là có duyên." Trần Hi Sơn tùy ý gật đầu, "Cô Hạ phải không? Tôi còn có việc bận, hay là..."
Nói rồi anh dùng ánh mắt ra hiệu.
"Tôi họ Hách, Hách trong Hách Tư Tư." Hách Tư Tư vội vàng đính chính.
"Ồ, cô Hách, thế cô còn việc gì khác không?" Trần Hi Sơn hỏi.
Tâm trí anh đều đặt vào lá bùa, chỉ thấy người trước mắt chẳng biết ý tứ gì cả, nói nửa ngày chỉ toàn những chuyện không đâu.
Nếu không có việc gì thì làm phiền mình làm gì? Nếu làm hỏng việc học phù của mình, cô ta có đền nổi không!
"Tôi không..." Nụ cười của Hách Tư Tư hơi cứng lại, cô ta nhận ra Trần Hi Sơn đang đuổi khách, nhưng không muốn dễ dàng bỏ lỡ cơ hội này.
Lần này anh đi rồi, lần sau không biết bao giờ mới tới, nếu lúc đó phim đã đóng máy thì cơ hội càng mong manh hơn.
Thế là cô ta nảy ra ý định, nghĩ đến "việc khác".
"Có ạ, tôi rất thích chiếc nhẫn ngọc đó, muốn mua tặng bố tôi, nên có thể nhờ anh nhượng lại cho tôi được không?" Hách Tư Tư nhìn anh đầy mong đợi.
Ở buổi đấu giá năm ngoái, chiếc nhẫn đó cô ta đúng là có muốn mua tặng bố thật, nhưng đã lâu thế rồi, ý định đó sớm không còn, thậm chí chiếc nhẫn trông như thế nào cô ta cũng chẳng nhớ rõ nữa.
Nhưng đây lại là cái cớ tuyệt vời!
Mua nhẫn?
Trần Hi Sơn nhíu mày: "Cái này e là không được, nhẫn tôi tặng người khác rồi."
Chiếc nhẫn đã sớm không nhớ nổi, dùng lý do tặng người khác để từ chối là hợp lý nhất.
"À, ra là vậy..." Hách Tư Tư vô cùng thất vọng.
Thế này thì ngay cả cái cớ này cô ta cũng không còn nữa!