Cari Mora

Lượt đọc: 369 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG MƯỜI BỐN

Nửa tiếng trước khi mặt trời lặn, xe tải dịch vụ hồ bơi của Antonio tấp vào làn xe chạy cách biệt thự Escobar hơn một khối nhà. Cari Mora lái xe.

"Tuần nào tôi cũng dọn hồ bơi cho mấy người này," Antonio nói. "Đến cuối tháng Chín họ mới quay lại Miami Beach."

Anh xuống xe bấm mã mở cổng.

Cari nghĩ cổng mở chậm quá. Cô muốn hỏi Antonio mật mã phòng trường hợp phải mở cửa mà không có anh. Cô không muốn hỏi.

Anh nhìn ra điều ấy trên mặt cô. "Từ bên trong thì cửa sẽ mở khi cô lái xe lại gần." Anh vẫy cho cô vào. Cô quay đầu xe trong sân cho đến khi đầu xe xoay về cổng.

"Đợi ở đây đến khi thấy tôi nhé, hoặc là tôi gọi cô."

Cô xuống xe đứng cạnh anh. "Nhỡ anh gặp rắc rối thì sao? Tôi giúp được," cô nói. "Tôi có thể bơi cùng. Ta có thể bỏ súng ngắn vào túi zip và tôi yểm trợ anh từ dưới cầu cảng nhà bên. Tôi có thể giữ chân chúng xa đê biển nếu chúng phát hiện ra anh."

"Không được," Antonio đáp. "Cảm ơn cô, Cari, tôi đã nhờ cô đến giúp tôi - ta sẽ làm chuyện này theo cách của tôi, được chứ?"

"Antonio, sẽ tốt hơn nếu tôi yểm trợ anh."

"Cari, cô muốn làm theo cách của tôi hay muốn đi về? Cứ lo việc của cô thôi, tôi lo việc tôi. Ở yên trên xe. Nghe này - tôi sẽ gọi cho cô nếu phải ra khỏi nước gần đây." Anh giơ chiếc điện thoại để trong túi zip. "Nếu có tên nào đuổi theo tôi trên phố, hãy đến nhanh. Dừng sát xe bên cạnh tôi. Tôi nhảy vào phía sau. Cô phóng xe đưa ta ra khỏi đấy. Đừng lo. Cùng lắm là ba mươi phút nữa tôi sẽ quay lại."

Anh lấy đồ lặn từ sau xe.

Antonio thấy má Cari ửng đỏ. Anh thò tay vào hộp đựng găng tay và lấy ra một phong bì.

"Đây là vé xem Juanes ở Hard Rock. Nếu cô không đi với Antonio già nua tội lỗi thì cứ dẫn chị họ đi." Anh nháy mắt với cô rồi vòng qua tòa nhà, khuất tầm mắt mà không nhìn lại.

Antonio núp dưới bờ giậu đeo bình dưỡng khí với mắt kính vào. Phía xa, anh thấy được mấy chiếc tàu hưởng tuần trăng mật tỏa khói lên trong khu Government Cut. Ở cạnh Cari, Antonio có chút nóng người và anh nghĩ động cơ của mấy chiếc tàu đi tuần trăng mật thậm chí có khi không chạy còn khói là từ phòng ngủ bốc lên.

Bầu trời phía Tây rực sắc cam, nắng tắt trên mặt

1. Một kênh vận chuyển nhân tạo giữa Miami Beach và đảo Fisher, cho phép tiếp cận cảng Miami dễ dàng hơn.

nước nhưng tụ lại bên dưới cây nho biển thành từng mảng lốm đốm cỡ bằng bàn tay.

Từ chỗ neo tàu thuộc căn nhà bỏ không, Antonio trèo xuống thang trườn vào trong nước. Anh nhổ nước bọt vào bên trong cái mặt nạ và lấy tay xoa một vòng. Máy ghi hình buộc vào cổ tay.

Anh bơi một trăm năm mươi thước dọc đê biển, ngụp dưới các cầu cảng, duy trì khoảng cách hai mét dưới mặt nước. Anh ngoi lên dưới cầu cảng kế bên tòa nhà Escobar. Mặt trời đang lặn phản chiếu ánh nắng rung rinh dưới cầu cảng. Anh phải cẩn thận tránh mớ đinh đóng xuống mấy tấm ván. Mạng nhện mắc vào tóc. Anh lặn xuống một lúc để nhỡ đâu có nhện trên đầu. Cốc nhựa dùng một lần và mấy chai nhựa xả đầy trên cỏ theo thủy triều lùa vào cùng một tàu lá cọ nhấp nhô dài bằng một con cá sấu nước ngọt. Nắp một thùng giữ nhiệt lềnh bềnh trôi ngang, che chắn mấy chú cá nhỏ khỏi bầu trời.

Chúng đang khoan tầng hầm tòa nhà Escobar. Mateo và đồng bọn đang bóc thạch cao với xi măng trên tường tầng hầm. Khó mà bóc ra. Chúng có búa hơi, đục, đòn bẩy và một cái cưa Sawzall. Bụi dày đặc trong không khí.

Hans-Peter Schneider theo dõi từ cầu thang, lau cái sọ trắng nhỡn bằng khăn tay thêu.

Chúng bắt đầu từ trên cùng và trong nửa ngày đã bóc xuống đủ để lộ trước hết một vầng hào quang, rồi đến dung mạo một vị thánh, một người phụ nữ được vẽ trên mặt tủ hướng vào đất liền. Hình ảnh ấy nhìn chúng qua lớp thạch cao và xi măng nứt. Mateo nhận ra bà. Gã làm dấu thánh giá. "Nuestra Senora de Caridad del Cobre," gã nói.

Trong sân vườn bên hồ của tòa nhà Escobar, Bobby Joe không thể nhìn về phía Tây bên kia sông nếu không che mắt trước mặt trời đang lặn. Đàn cò quăm bay qua, quay về tổ trong lùm cây trên đảo Bird Key. Bobby Joe bắn vài phát súng hơi vào đàn cò, mong bắn gãy một cánh và có chim để chơi thế mà chẳng trúng gì. Umberto ngồi ghế trên ban công tầng hai, cẳng tay để trên lan can, khẩu AR-15 bên người.

Mặt trời lặn làm tòa nhà sáng rực sắc cam, và mây bắt đầu sáng lên.

Bobby Joe cố dùng ná bắn một con cá nhưng nó lặn mất dưới bè cỏ. Bobby Joe nguyền rủa mặt trời làm gã chói mắt.

Núp dưới bè cỏ bập bềnh, Antonio tiến gần đến đê biển của tòa nhà Escobar, nép trong mảng tối chuyển động bên trên bờ đá lẫn phù sa. Anh ở dưới mặt nước hai mét. Một đàn cá đối bơi ngang, trong bóng tối có màu bạc sẫm nhưng lúc ra nắng thì trở lại màu bạc sáng. Hai con chim cốc vút qua trên đầu, đuổi sát đàn cá.

Một du thuyền lớn đi xuôi vịnh cách đó chừng năm mươi thước, di chuyển rất nhanh qua vùng có lợn biển, đánh một đuôi sóng lớn. Mấy cô gái ở boong trước và

1. Đức Mẹ Nhân Ái của Cobre. (Tiếng Tây Ban Nha) một cô ở boong sau. Các cô ở boong trước thả rông ngực và mặc độc một chiếc quần bikini.

Umberto dõi theo từ ban công tầng trên. Một tay gã điều chỉnh ống nhòm nhìn gái, một tay vuốt chỗ kín.

Gã huýt sáo gọi Bobby Joe dưới kia.

Dưới mặt nước, Antonio nghe tiếng thuyền ro ro. Đuôi sóng quét qua khiến anh lộn nhào. Bè cỏ nhấp nhô như tấm thảm rách rồi một trong hai chân vịt của Antonio nổi lên mặt nước, kẹt trong đám cỏ.

Nhìn thấy chân vịt, Umberto đưa hai ngón tay lên miệng huýt sáo lần nữa gọi Bobby Joe và giơ tay chỉ. Umberto nói vào bộ đàm. Gã chộp lấy khẩu súng trường xung kích rồi chạy ra cầu thang.

Bobby Joe đứng trên đê biển mà tè vào nước, hy vọng mấy gái sẽ nhìn thấy. Gã vừa nhảy xuống đất vừa mò mẫm khóa kéo.

Ở dưới nước, Antonio tiến gần đến cái hố dưới đê biển. Anh thấy cái hố. Bùn cát bị sóng đánh trồi lên và đám cỏ biển gần đấy đung đưa khi nước vào ra qua hố. Hố khá to, bề rộng lớn hơn chiều cao, bên trong tối thui. Một con bọt biển màu da cam án ngữ trước miệng hố. Antonio chụp vài tấm.

Rồi anh thấy đạn phóng xuyên mặt nước, vèo vèo sát rạt.

Umberto và Bobby Joe đứng trên đê biển. Chúng bắn mấy phát vào bè cỏ, đường đạn rít xuyên mặt nước, các thao tác súng lạch cạch còn ồn hơn mấy phát bắn giảm thanh. Bobby Joe chạy đi lấy nỏ.

Antonio bị chảy máu ở chân, màn máu đỏ chuyển thành xám ở trong nước. Cái hố trước mặt anh nhòe đi. Nhiều đường đạn bắn xuống nước. Anh nghiêng người bơi đến đê biển, cố núp sâu.

Đứng trên đê biển, Bobby Joe thấy bong bóng nổi lên qua bè cỏ. Gã sướng rơn, cầm nỏ nhắm bắn. Sợi dây gắn vào mũi nỏ căng ra, nước phụt lên.

Chân vịt của Antonio thôi nhúc nhích. Bè cỏ bên trên nhấp nhô theo sóng động, phập phồng như lồng ngực Antonio.

Cari, đợi trong xe tải cách đấy hơn một khối nhà, dán mắt vào đồng hồ.

Bốn mươi phút trôi qua, cô gọi vào di động của Antonio. Antonio không bắt máy. Cô gọi lần nữa.

Trong nhà hồ bơi của tòa nhà Escobar, một chiếc điện thoại trong túi nhựa dính máu đang nằm trên bàn cạnh cái máy cưa Sawzall rthóp nháp. Điện thoại trong túi rung lên di chuyển sang ngang.

Bàn tay máu me của Bobby Joe cầm điện thoại lên. Gã nhón hai ngón tay móc nó ra khỏi túi và giơ lên để trả lời.

"Chào," Bobby Joe nói.

"Antonio? Xin chào?" Cari đáp.

"Hí hí hí. Antonio lúc này đi vắng rồi," Bobby Joe đáp. "Gã đang bú cu bọn này rồi. Có muốn nhắn lại không?"

Bobby Joe cúp máy, cười phá lên. Đám xung quanh cũng cười. Bobby Joe lau máu trên tay bằng chiếc áo thun dịch vụ hồ bơi.

Trời nắng đổ mưa nhanh, roi nặng hạt lên xe của Antonio, lốp đốp trên nóc. Cầu vồng theo sau tan ngay lập tức.

Ở trong xe là Cari.

Đồng hồ đeo tay của cô tích tắc. Kim giây nhích về trước chứ không thật sự kêu tích tắc. Tiếng tích tắc trong đầu cô. Xe tải nhỏ có cửa sổ quay tay; cô quay cửa xuống. Gió ướt lạnh thổi qua.

Cô thấy mắt cay cay, nhưng cô không khóc. Cây nguyệt quế mọc trên tường khu nhà riêng nơi cô đợi Antonio, và cô có thể ngửi thấy hương hoa nguyệt quế ngào ngạt sau mưa.

Rồi nó tan đi và cô thấy vị hôn phu cùng dàn phù rể chết giữa đường, tất cả đều ở trong xe và xe đang cháy, bị bọn cầm súng bắn cháy. Hàng xóm đến nhà thờ nơi cô đang chờ với bó hoa nguyệt quế trong tay. Họ đến báo tin rồi cô chạy đến chỗ họ, chạy đến chỗ vị hôn phu. Chàng trai tóc đỏ ngồi sau tay lái mặc sơ mi guayabera ren trắng và chết giữa đường. Cửa sổ xe lỗ chỗ vết đạn, cô lấy hòn đá trên đường dập một lỗ trên mặt kính lởm chởm và cố lôi cậu ra. Cô thò tay qua cửa kính vỡ cố lôi cậu ra và đỡ lấy cậu. Những người gan dạ trong đám đông cố kéo cô ra còn cô thì ôm cậu khư khư, người ta lôi kéo nên mảnh kính vỡ cứa vài đường lên cánh tay cô, rồi bình xăng phát nổ thổi bay cô lên không trung. Máu trên váy cưới khô lại thành màu nâu.

Trong túi đeo hông, Cari mang theo ít bánh baleada phô mai thịt phòng khi cô và Antonio đói bụng. Cô nhìn mấy miếng baleada. Thức ăn còn ấm, hơi nóng bốc lên mờ túi zip. Cô đổ thức ăn đựng trong túi ra sàn xe. Cô thò tay xuống dưới ghế lấy khẩu Sig Sauer .40 bỏ vào túi đeo hông. Cari xuống xe. Cô hít sâu vài hơi như thể lấy can đảm từ hoa nguyệt quế. Cô thấy chóng mặt.

Cari cuốc bộ hơn một khối nhà đến cổng chính tòa nhà Escobar. Cô lấy một đống tờ rơi với thư rác trong hộp thư. Cô sẽ bảo đến lấy séc.

Cô bấm mật mã ở cổng cho người đi bộ. Giữa bờ giậu cao và tường chắn trong khu biệt thự có khoảng hở. Dây cáp điện chạy dọc bức tường đá với mấy hộp cầu dao của đèn đóm và hệ thống dẫn nước trong sân. Cô có thể đi giữa bờ giậu và tường.

Mưa lấp lánh trên mạng nhện cua hưởng ánh nắng từ bầu trời đỏ hồng và lung linh trên đầu Cari khi cô đi băng qua bên dưới, nép sát tường.

Trên lối xe chạy, Mateo đang gập hẳn ghế ngồi thứ ba trên chiếc Escalade của Hans-Peter rồi trải các bao nhựa lớn vào khoang hành lý. Gã không thấy cô.

Cari núp sau bờ giậu rồi cũng đến được vườn bên hồ sau nhà.

Ngưỡng cửa nhà hồ bơi sáng đèn có vệt máu. Cari không núp nữa mà đi băng qua khoảng vườn lộ thiên. Cô đẩy mở cửa vào nhà hồ bơi. Cô thấy các cẳng chân, cô thấy các chân vịt. Một xác người nằm trên bàn ăn trong nhà hồ bơi. Cặp chân vịt chĩa về phía cô. Cô đã nhiều lần nhìn chân Antonio lúc anh làm việc ở hồ bơi và cô cũng từng nghĩ về chúng. Đây là chân Antonio. Đấy là thân mình Antonio. Không đầu.

Cô tìm cái đầu ở dưới sàn, nhưng không thấy gì ngoài một vũng máu, đen đặc lại ở rìa.

Mặt cô tê dại nhưng tay thì không. Cô để tay lên lưng Antonio. Nó vẫn chưa lạnh.

Bobby Joe bước vào nhà hồ bơi.

Gã đang vác một cuộn vải nhựa bọc, dây bện, mấy cây kéo tỉa bờ giậu dùng để cắt ngón tay Antonio. Gã phải tháo mớ đồ bị vướng vào cửa lưới nên nhất thời không nhìn thấy Cari.

Thân trước Bobby Joe dính đầy máu. Gã thả bọc nhựa xuống, nhe răng cười khi thấy Cari. Đôi mắt vàng của gã chăm chú nhìn cô, nhìn cô từ đầu đến chân. Nếu có thể ngăn cho cô không la làng lên thì gã sẽ mây mưa được vài lần trước khi những tên khác phát hiện và Hans-Peter một mực đòi giết cô. Đúng rồi, vẫn có thời gian để phang lẹ khi cô còn ngon lành ấm nóng, rồi thì cả bọn kia nếu muốn có thể bôi trơn con hàng và phang khi cô chết rồi.

Cảm thấy cả người tê dại khoan khoái, gã giơ kéo tỉa lên, bước một bước dài đầu tiên và cô bắn hai phát vào ngực gã. Bobby Joe lộ vẻ sửng sốt cho đến khi bị cô bắn vào mặt.

Hai chân gã vẫn còn nhúc nhích khi cô bước qua người gã. Cô nghe tiếng la hét từ tòa nhà lúc cô đút súng vào túi đeo hông rồi gọn gàng nhảy từ trên đê biển xuống nước, cỏ lẫn bọt biển nhấp nhô như một tấm da sủi bọt bên dưới cô lúc cô trên đà rơi xuống, túi đeo đập vào người khi cô đáp mặt nước, cỏ mắc vào tóc lúc cô ngụp sâu vào nước.

Xuyên qua mớ lềnh bềnh màu xanh, cô thấy có gì đấy chuyển động và cô bơi cật lực, xuống đến dưới cầu cảng nhà bên mới ngoi lên, hít sâu hai hơi rồi lại ngụp xuống. Cô thấy cái bóng đen dài chuyển động xuyên qua dòng nước tối, ở phía trái bên dưới cô. Cô bơi nhanh hết mức, nhưng cái túi ghìm cô lại. Cô đang ngoi lên lấy hơi và hít được nửa hơi thì cảm thấy mắt cá chân bị chộp lấy. Cô bị kéo xuống nước, cỏ dính lên mặt mũi tóc tai, và cô xoay người lại đưa cánh tay chùi mặt. Nhưng rồi mắt cá chân bên kia cũng bị tóm lấy và cô bị kéo xuống.

Cô phải thở và tìm cách ngoi lên. Lại bị kéo xuống. Cô gạt cỏ ra khỏi tầm nhìn; lồng ngực cô bắt đầu phập phồng, cô sẽ uống nước sớm thôi. Một mảng sáng màu trong đám bè cỏ, và cô nhìn ra đấy là Umberto mặc đồ lặn, mặt nạ to bản, bọt nổi lên. Gã định dìm cô xuống. Giữ khoảng cách với cô rồi dìm cô xuống, cứ mỗi lần cô cố thở là gã nắm mắt cá chân kéo cô xuống. Cô cho tay vào trong túi. Gã tóm chặt hai bên mắt cá chân nhưng cô gập người lại, lợi dụng việc gã túm chân cô và gã xoay người chậm do bình dưỡng khí.

Cô dí túi vào người gã và bắn xuyên qua túi hai phát, khí ga bốc lên trong người gã như vòng đạn súng bắn lao. Cô đạp chân đẩy gã xuống để ngoi lên. Cô ngoi lên mặt nước, ngực căng tức, hít lấy hít để không khí lẫn bụi nước, ho và thở hổn hển. Cô bám vào thang chỗ cầu cảng, chà hai tay lên đám hàu biển, thở hổn hà hổn hển.

Đi thêm trăm thước nữa mới đến chỗ đậu xe.

Cô ngồi trong xe, lạnh run, tay nắm chặt lớp vải ghế phụ lái. Dưới bàn tay cô, nó mang lại cảm giác như cái áo guayabera ren nơi máu khô lại thành nâu.

Cô hổn hển hít bầu không khí đậm hương nguyệt quế. Cô không khóc.

« Lùi
Tiến »