Chánh thanh tra Chris Hudson lái chiếc Ford Focus của mình trên con đường dài và rộng dẫn đến Coopers Chase. Tình hình giao thông không tệ chút nào và anh ấy hy vọng việc này sẽ không mất quá nhiều thời gian.
Khi quan sát xung quanh, Chris tự hỏi tại sao nơi này lại cần nhiều lạc đà tới vậy. Không có chỗ trống trong bãi đậu xe cho khách ghé thăm, vì thế, anh ta đỗ chiếc Focus bên bờ sông và bước ra ngoài, trong ánh nắng vùng Kent.
Chris từng đến các cộng đồng hưu trí trước đây, và nơi này hoàn toàn không giống những gì anh ấy hình dung. Nơi này là cả một ngôi làng. Anh ta lang thang qua một trận đấu bóng gỗ, rượu vang được đặt trong thùng lạnh ở hai đầu sân. Một trong những người chơi là một bà già đang hút tẩu. Anh ta đi theo một con đường ngoằn ngoèo, qua một khu vườn kiểu Anh hoàn hảo, hai bên vườn là những chung cư ba tầng. Có những người nói chuyện phiếm trên hiên và ban công, tận hưởng ánh nắng mặt trời. Những nhóm bạn ngồi trên mấy chiếc ghế dài, ong vo ve quanh bụi cây, những cơn gió nhẹ tạo nên âm thanh vui tai khi vờn quanh những xô đá lạnh. Chris thấy khó chịu với tất cả những điều này. Anh ta là mẫu đàn ông của gió và mưa, một người đàn ông luôn dựng thẳng cổ áo khi mặc măng-tô. Nếu Chris có thể hành động theo đúng ý mình, anh sẽ chọn ngủ đông trong mùa hè. Anh ấy đã không còn mặc quần đùi kể từ năm 1987.
Chris băng qua bãi đậu xe của cư dân, đi qua một hộp thư màu đỏ trông hoàn hảo như trong một cuốn sách ảnh, khiến bản thân càng thêm khó chịu, và tìm thấy Khu Wordsworth.
Trên bảng chuông, anh ấy bấm chuông căn hộ 11: Ông Ibrahim Arif.
Sau khi bấm chuông và đi ngang qua một hành lang trải thảm đẹp đẽ, bước lên một cầu thang cũng được trải thảm đẹp đẽ tương tự, và gõ vào cánh cửa làm từ gỗ sồi nguyên tấm, Chris bước vào căn hộ của Ibrahim Arif, ngồi đối diện với người đàn ông chủ nhà và cũng đối diện với Ron Ritchie.
Ron Ritchie. Chà, một điều thú vị phải không? Chris đã sửng sốt một lúc khi họ tự giới thiệu. Đó là cha của người mà Chris đang điều tra—chuyện gì vậy chứ? May mắn ư? Hay một âm mưu nào đó? Chris quyết định cứ để mọi sự diễn ra. Anh ấy tin rằng, nếu có gì sơ hở, anh ấy sẽ phát hiện được.
Tuy nhiên, thật kỳ lạ khi Ron Đỏ rốt cuộc lại đến nơi này. Thiên địch của những ông chủ, Quái thú của Leyland nước Anh, người đàn ông Thép của nước Anh, và bất cứ thứ gì khác của nước Anh mà bạn dám đề cập đến. Sống giữa cây kim ngân và những chiếc Audi của Coopers Chase? Thành thật mà nói, Chris gần như không nhận ra ông ta. Ron Ritchie đang mặc một bộ đồ ngủ cọc cạch, một chiếc áo khoác thể thao không kéo khóa và đi giày tây. Ông ta đang nhìn xung quanh với ánh mắt trống rỗng, miệng há hốc. Ông ấy trông như một mớ hỗn độn và Chris cảm thấy khó xử, như thể anh đang phá ngang một cuộc trò chuyện riêng tư.
Ibrahim giải thích tình hình với chánh thanh tra Chris Hudson.
“Những người cao tuổi có thể trở nên rất căng thẳng khi nói chuyện với các nhân viên cảnh sát. Cậu đừng nghĩ rằng đó là lỗi của mình. Đây là lý do tại sao tôi đề nghị cậu tiến hành cuộc thẩm vấn ở đây.”
Chris nhẹ nhàng gật đầu, vì anh ấy đã được huấn luyện. “Tôi có thể đảm bảo với ông rằng, ông Ritchie sẽ không gặp rắc rối, nhưng nếu đúng như ông nói, rằng ông ấy có thông tin, tôi sẽ cần hỏi ông ấy một vài câu.”
Ibrahim quay sang Ron.
“Ron, cậu ấy chỉ muốn hỏi ông về cuộc tranh cãi mà ông đã thấy. Còn nhớ chứ, chúng ta đã nói về nó rồi?” Ibrahim quay lại nhìn Chris. “Ông ấy hay quên thứ này thứ kia. Ông ấy già lắm rồi, chánh thanh tra ạ. Một người đàn ông rất, rất già.”
Ron nói: “Được rồi, Ibrahim.”
Ibrahim vỗ vào tay Ron và chậm rãi nói với ông ấy.
“Tôi nghĩ là mọi chuyện đều ổn, Ron ạ. Chúng ta đã thấy thẻ cảnh sát của quý ông này. Tôi đã bấm vào số điện thoại trên đó, sau đó tôi đã tìm tên anh ta trên Google. Nhớ chứ?”
“Tôi chỉ là… tôi không nghĩ là mình có thể làm được,” Ron nói. “Tôi không muốn dây vào bất kỳ rắc rối nào.”
“Sẽ không có bất kỳ rắc rối nào, ông Ritchie,” Chris nói. “Tôi đảm bảo vậy. Chỉ là, có thể ông có vài thông tin quan trọng.” Ron Đỏ chỉ còn là cái bóng của chính ông ta trước đây và Chris ý thức được rằng anh phải xử lý chuyện này một cách cẩn thận. Chắc chắn là chưa thể đề cập đến Jason ngay. Dự định đánh chén bữa trưa nay ở quán rượu sau cũng nhanh chóng biến mất. “Ông Arif nói đúng, ông có thể nói với tôi bất cứ điều gì.”
Ron nhìn Chris, rồi quay lại nhìn Ibrahim để tìm kiếm dấu hiệu trấn an. Ibrahim siết chặt cánh tay của bạn mình và Ron nhìn Chris một lần nữa, rồi nghiêng người về phía trước.
“Tôi nghĩ tôi sẽ an lòng hơn nếu được nói chuyện với quý cô kia.”
Chris đang nhấp ngụm trà bạc hà đầu tiên mà Ibrahim đã pha cho anh. “Quý cô kia?” Anh ta nhìn Ron rồi nhìn Ibrahim. Ibrahim liền hỏi Ron giúp anh.
“Quý cô nào, Ron?”
“Cô gái trẻ ấy, Ibra. Người đã đến và nói chuyện với chúng ta. Sĩ quan nữ.”
“Ồ đúng rồi!” Ibrahim nói. “Hạ sĩ De Freitas! Cô ấy thường đến nói chuyện với chúng tôi, chánh thanh tra. Về khóa cửa sổ. Cậu có biết cô ấy không?”
“Tất nhiên rồi. Đúng vậy, cô ấy là một thành viên trong nhóm của tôi.” Chris đang cố nhớ xem cô nàng hạ sĩ trẻ tuổi với dây giày không tồn tại có phải là Donna De Freitas hay không. Anh khá chắc là cô ấy. Cô ấy đến từ Sở Cảnh sát London mà không ai biết tại sao. “Công việc của chúng tôi liên quan mật thiết với nhau.”
“Tức là cô ấy cũng là một phần của cuộc điều tra? Một tin tuyệt vời.” Ibrahim cười rạng rỡ. “Chúng tôi rất yêu quý hạ sĩ De Freitas.”
Chris nói: “Thật ra thì, cô ấy không phải là thành viên chính thức của nhóm điều tra, ông Arif. Cô ấy đang thực hiện những nhiệm vụ quan trọng khác. Bắt tội phạm và… kiểu vậy.”
Ron và Ibrahim không nói lời nào, họ chỉ nhìn Chris đầy mong đợi.
“Nhưng đó là một ý hay. Tôi rất muốn cô ấy có mặt trong đội,” Chris nói, cố gắng nghĩ ra ai là người mà anh sẽ phải nhờ vả để xử lý chuyện này. Là ai mà đang nợ anh một lần giúp đỡ nhỉ?
“Cô ấy là một sĩ quan giỏi,” Ibrahim nói. “Cô ấy giúp anh được tiếng tốt.”
Ibrahim nghiêm túc trở lại và quay sang Ron.
“Vậy, nếu chàng thám tử đẹp trai ở đây và người bạn hạ sĩ De Freitas của chúng ta cùng đến nói chuyện với ông thì sao? Ông có hài lòng không, Ron?”
Ron nhấp ngụm trà đầu tiên.
“Vậy thì hoàn hảo, Ibra. Tôi thích vậy. Tôi cũng sẽ nói chuyện với Jason.”
“Jason?” Chris hỏi, đề cao cảnh giác.
“Cậu có thích đấm bốc không, con trai?” Ron hỏi.
Chris gật đầu. “Rất thích, ông Ritchie.”
“Con trai tôi là một võ sĩ quyền Anh. Tên là Jason.”
Chris đáp: “Tôi biết, thưa ông. Ông hẳn phải rất tự hào.”
“Chỉ là, nó cũng ở cạnh tôi khi chuyện xảy ra, vì vậy nó nên có mặt ở đây. Nó cũng nhìn thấy vụ tranh cãi.”
Chris gật đầu. Chà, tin thú vị đây. Chuyến đi không hoàn toàn phí công rồi. “Được rồi, tôi chắc chắn sẽ quay lại và nói chuyện với cả hai người.”
“Và cậu sẽ đưa cả hạ sĩ De Freitas đến, đúng không? Thật là tuyệt!” Ibrahim nói.
“Tất nhiên rồi,” Chris đáp. “Bất cứ điều gì giúp chúng ta tìm ra sự thật.”