Con đường lên đồi hướng tới Khu vườn của Sự An nghỉ Vĩnh hằng là một dải ruy-băng nhạt màu trong ánh chiều tà. Bogdan đưa ra một cánh tay và Elizabeth nắm lấy nó.
“Stephen không khỏe ư?” Bogdan nói.
“Không, ông ấy không khỏe.”
“Tôi nghĩ bà đã bỏ thứ gì đó vào cà phê của ông ấy? Khi chúng ta rời đi?”
“Chúng ta đều dùng thuốc vì lý do gì đó, cậu bạn thân mến.”
Bogdan gật đầu, anh ta hiểu.
Họ đi ngang qua băng ghế nơi Bernard Cottle thường ngồi phần lớn thời gian trong ngày của mình. Elizabeth đã suy nghĩ nhiều hơn về Bernard, đặt mình vào trong hoàn cảnh của ông. Bà luôn có cảm giác ông ấy đang canh gác cho nghĩa trang. Rằng bằng cách nào đó, ông đang làm nhiệm vụ canh gác trên băng ghế của mình. Ông sẽ không tiến vào, nhưng ông cũng không bao giờ rời xa. Bernard sẽ thiệt hại gì nếu việc phát triển khu đất này được triển khai? Bà sẽ phải nói chuyện với ông ấy vào một lúc nào đó, hoặc, có lẽ tốt hơn, nhờ Ron và Ibrahim nói chuyện với ông. Điều đó có nghĩa là bà sẽ phải giấu chuyện này với Joyce.
“Ông ấy đã không chơi cờ vua trong một thời gian dài, Bogdan. Thật tuyệt vời khi được nhìn thấy hai người chơi với nhau.”
“Ông ấy khá giỏi. Ông ấy là một kỳ thủ khó nhằn đối với tôi.”
Họ đã đến được cánh cổng sắt trước Khu vườn của Sự An nghỉ Vĩnh hằng. Bogdan đẩy một bên cổng ra và dẫn Elizabeth đi vào nghĩa trang.
“Cậu hẳn phải chơi khá lắm?”
“Cờ vua khá dễ chơi,” Bogdan nói, tiếp tục đi bộ giữa những nấm mồ và bật đèn pin lên. “Chỉ cần luôn luôn đi những nước cờ tốt nhất.”
Elizabeth nói: “Ồ, tôi cho rằng cũng đúng. Tôi chưa bao giờ nghĩ về nó như thế. Nhưng nếu như không biết nước cờ tốt nhất là gì thì sao?”
“Vậy thì sẽ thua.” Bogdan dẫn bà ấy đi thêm vài bước trước khi dừng lại bên một ngôi mộ cũ ở góc trên cùng.
Bogdan nói: “Bà đã nói là tôi có thể tin tưởng bà, đúng chứ?”
“Tuyệt đối,” Elizabeth nói.
“Mặc dù bà đúng là Elizabeth, vì tôi đã nhìn thấy các hóa đơn trong phòng làm việc?”
“Xin lỗi,” Elizabeth nói. “Nhưng ngoài điều đó ra, tôi tuyệt đối đáng tin.”
“Được thôi, bà làm thế nào cũng được. Nhưng nếu tôi cho bà xem một số thứ này, bà sẽ không báo cảnh sát, bà cũng sẽ không nói với ai chứ?”
“Tôi hứa.”
Bogdan gật đầu. “Bà ngồi đi trong khi tôi đào.”
Thật là một buổi tối dễ chịu, khi Elizabeth ngồi trên bậc thềm của tượng Chúa Kitô và vui vẻ nhìn Bogdan, bên trái bà, bắt đầu đào mộ trong ánh đèn pin mờ ảo. Bà tự hỏi anh ta đã phát hiện ra thứ gì. Anh ta sắp tiết lộ bí mật nào đây? Bà lướt qua những khả năng trong đầu. Câu trả lời hiển nhiên nhất là tiền. Sẽ có một chiếc va-li, hoặc một chiếc túi thể thao vải, và Bogdan sẽ nâng nó lên và đặt nó dưới chân bà. Tiền giấy, hoặc vàng, một lượng lớn, được chôn giấu bởi ai và khi nào thì chỉ có Chúa mới biết. Và là một lượng thật sự đáng kể, không thì tại sao Bogdan lại kéo bà lên đây vào lúc nửa đêm? Đủ để ai đó sẵn sàng giết người? Nếu là một vài ngàn bảng thì chắc hẳn Bogdan sẽ chỉ cần lấy đi là xong? Người tìm được có quyền giữ, không có hại gì. Nhưng, một chiếc va-li đầy những từ năm mươi bảng, chắc chắn sẽ—
“Được rồi, bà tới đây xem đi.” Bogdan nói, đứng trong ngôi mộ, gác xẻng trên vai.
Elizabeth đẩy mình đứng dậy, đi tới ngôi mộ và nhìn thấy những gì Bogdan đã thấy vào buổi sáng mà Ian Ventham bị sát hại. Bà cho rằng, trong số tất cả những thứ có thể tìm được trong một ngôi mộ, thì một thi thể phải là thứ ít gây ngạc nhiên nhất. Khi chiếc đèn của Bogdan chiếu lên chỗ xương và nắp quan tài nơi người ta yên nghỉ, bà phải thừa nhận đây không giống như điều bà ấy mong đợi.
Bogdan nói: “Bà nghĩ là tiền phải không? Có lẽ tôi đã tìm thấy một khoản tiền hoặc thứ gì đó và không biết phải xử lý thế nào?”
Elizabeth gật đầu. Tiền hay cái gì đó tương tự. Bogdan thật giỏi.
“Tôi hiểu rồi. Xin lỗi, không có tiền đâu. Được thế thì đã tốt. Thay vào đó là xương. Một bộ xương bên trong quan tài. Bộ xương còn lại, thuộc về người khác, bên ngoài quan tài.”
“Và cậu đã tìm thấy những thứ này vào ngày hôm qua, đúng không Bogdan?” Elizabeth hỏi.
“Ngay thời điểm Ian bị giết, đúng vậy. Tôi không biết phải làm gì. Tôi muốn có một ngày để suy nghĩ. Có lẽ cũng chẳng có ý nghĩa đặc biệt gì, bà thấy sao?”
Elizabeth nói: “Tôi e rằng cái này có thể quan trọng đấy, Bogdan.”
“Đúng, có thể là một sự vụ gì đó,” Bogdan đồng ý một cách ủ rũ.
Elizabeth ngồi xuống và đung đưa chân vào trong mộ. Bà nhìn xuống nắp quan tài. “Vậy là cậu đã mở quan tài?”
“Tôi đã nghĩ làm vậy là tốt nhất. Để kiểm tra.”
“Đúng vậy,” Elizabeth đồng ý. “Và cậu có chắc có một thi thể khác nằm bên trong đó không?”
Bogdan nhảy xuống mộ và kéo mất một phần nắp quan tài, để lộ chỗ xương bên trong. “Đúng vậy. Xương ở đúng nơi xương nên ở. Xưa cũ hơn nhiều.”
Elizabeth gật đầu và nghĩ. “Vậy là, có hai thi thể. Một cái nằm đúng vị trí, và một cái khác, mới hơn nhiều, ở nơi nó không thuộc về?”
“Có lẽ tôi nên báo cảnh sát, nhưng tôi không biết nữa. Bà biết cảnh sát như thế nào đấy.”
“Tôi biết, Bogdan. Cậu đã đúng khi tới tìm tôi. Sau cùng thì chúng ta có thể vẫn cần phải nói chuyện với cảnh sát, nhưng tôi nghĩ bây giờ chưa thích hợp.”
“Vậy ta phải làm sao?”
“Hãy lấp lại đi, Bogdan, nếu cậu không phiền? Tạm thời để như vậy trong lúc này. Hãy cho tôi một chút thời gian suy nghĩ.”
“Tôi đào, tôi lấp, tôi đào, tôi lấp. Cứ theo ý bà, sao cũng được, chỉ cần mọi chuyện êm xuôi thôi, Elizabeth.”
“Chúng ta cùng hội, Bogdan,” Elizabeth nói và nghĩ rằng mình phải gọi Austin. Ông ấy sẽ biết phải làm gì với tất cả những chuyện này.
Bà nhìn xuống những ánh đèn từ ngôi làng. Bây giờ, các ngọn đèn gần như đều đã tắt, nhưng ánh sáng trong căn hộ của Ibrahim vẫn bật. Ông ấy luôn nỗ lực thi hành nhiệm vụ. Một người đàn ông tử tế.
Bà quay lại nhìn Bogdan, đang xúc đất xuống mồ, người đầy bụi bẩn và mồ hôi. Trượt chiếc nắp đã vỡ của quan tài, để đậy lại một thi thể, trong khi cẩn thận tránh làm phiền thi thể còn lại. Bà nghĩ anh chính xác là hình mẫu con cái mà bà muốn có.