Câu Lạc Bộ Án Mạng Ngày Thứ Năm

Lượt đọc: 3301 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 66

Ron nói: “Họ luôn luôn dính líu. Luôn luôn như vậy. Dù chuyện có là gì, Giáo hội sẽ luôn có phần.”

“Kể cả thế,” Ibrahim nói.

Ibrahim và Ron đang thảo luận xem ai có thể sát hại Ian Ventham.

Họ đang xem xét danh sách ba mươi cái tên, cân nhắc các khả năng. Tối nay sẽ chỉ có hai người đàn ông. Joyce đón Joanna đến thăm và Elizabeth thì không xuất hiện. Vào thời điểm này của buổi tối, điều đó thật đáng ngờ, nhưng họ quyết định không để tâm và tiếp tục việc của mình.

Ron nhất quyết phải đánh giá tất cả mọi người theo thang điểm mười, và càng uống nhiều whisky, điểm số mà ông đưa ra càng cao. Maureen đến từ Larkin vừa đạt điểm bảy, chủ yếu là do bà ấy từng chen hàng trước mặt Ron trong một bữa tối, một điều thay ngàn lời nói .

“Cha Mackie là người có điểm mười đầu tiên của chúng ta, Ibbsy, hãy ghi lại. Đầu danh sách. Ông ấy hẳn đã chôn thứ gì đó trong một ngôi mộ nào đó. Đảm bảo, chắc chắn. Vàng, hoặc một cái xác, hoặc ấn phẩm khiêu dâm. Hoặc cả ba. Ông ấy lo rằng họ sẽ đào nó lên.”

“Không có khả năng đó đâu, Ron,” Ibrahim nói.

“Chà, ông biết Sherlock Holmes nói gì rồi đấy, ông bạn già. Nếu bạn không biết ai là hung thủ, vậy thì… gì gì đó.”

Ibrahim nói: “Hẳn rồi, quả thực là những lời khôn ngoan. Và sao Cha Mackie lại không tự mình đào thứ ấy lên luôn, hả Ron? Vào một thời điểm nào đó? Để đỡ phải lo lắng?”

“Ông ấy bị mất xẻng chăng, tôi không biết. Nhưng cứ nhớ lời tôi,” Ron nói, những từ ông nói bắt đầu trở nên líu nhíu, nhẹ giọng và trầm hơn. Đêm khuya, rượu whisky, một điều gì đó để làm sáng tỏ, đây đúng là cuộc sống. “Tôi sẽ chấm một điểm mười.”

“Đây không phải là Strictly Come Poisoning , Ron,” Ibrahim hoàn toàn không đồng ý với hệ thống tính điểm của Ron, nhưng vẫn viết số 10 bên cạnh tên của Cha Mackie. Nhân đó, Ibrahim cũng hoàn toàn không đồng ý với hệ thống tính điểm của Strictly Come Dancing , cho rằng họ quá đề cao số phiếu của khán giả khi so sánh với đánh giá của các giám khảo. Ông từng viết một bức thư về vấn đề này cho BBC và nhận lại được một câu trả lời thân thiện, nhưng không có lời cam kết nào. Ông ấy nhìn vào cái tên tiếp theo trong danh sách.

“Tiếp đến là Bernard Cottle, Ron. Thế nào nhỉ?”

“Với tôi thì cũng là một cái tên đáng chú ý.” Ron cử động bàn tay cầm ly rượu, khiến viên đá trong ly tạo nên những tiếng leng keng. “Thấy ông ấy đã hành xử thế nào vào buổi sáng hôm đó chứ?”

“Ông ấy kích động hơn hẳn, tôi đồng ý.”

Ron nói: “Và chúng ta biết ông ấy thường xuyên ngồi trên băng ghế dài đó, giống như đang đánh dấu lãnh thổ của mình vậy. Ông ấy từng ngồi đó với vợ, phải không? Vì vậy, vị trí ấy là nơi ông ta tìm thấy sự bình yên, đúng chứ? Không thể tước đoạt điều đó khỏi một người đàn ông, đặc biệt là ở độ tuổi của chúng ta. Thay đổi quá nhiều là không được.”

Ibrahim gật đầu, “Có quá nhiều thay đổi, đúng vậy. Rồi sẽ tới lúc mà sự tiến bộ và phát triển chỉ dành cho những người khác.”

Đối với Ibrahim, một trong những nét đẹp của Coopers Chase là nó rất sống động. Đầy rẫy những ủy ban lố bịch và nền chính trị lố bịch, đầy những lý lẽ và tranh biện, những trò vui và những chuyện tầm phào. Tất cả những người mới đến, mỗi người lại thay đổi văn hóa nơi này một cách tinh tế, nhẹ nhàng. Tất cả những lần chia tay cũng vậy, sẽ nhắc nhở bạn rằng nơi này không bao giờ có thể vẹn nguyên như cũ được nữa. Đây là một cộng đồng, và theo ý kiến của Ibrahim, là cách con người ta sống trên đời. Tại Coopers Chase, bất cứ lúc nào bạn muốn ở một mình, bạn chỉ cần đóng cửa lại, và bất cứ lúc nào bạn muốn ở bên mọi người, bạn chỉ cần mở cửa ra. Nếu có một công thức của sự hạnh phúc nào tốt hơn thế, thì Ibrahim hẳn vẫn chưa được biết. Nhưng Bernard đã mất đi người vợ thân yêu và không có dấu hiệu gì là đã tìm ra cách để vượt qua nỗi đau của mình. Và vì vậy, ông ấy cần phải ngồi ở cầu tàu Fairhaven, hoặc trên một băng ghế dài trên đồi, và không một ai cần hỏi tại sao.

Ibrahim hỏi: “Ông thì thế nào, Ron? Ông tìm thấy sự bình yên của mình ở đâu?”

Ron mím môi rồi bật cười. “Nếu ông hỏi tôi một câu như vậy vài năm trước, tôi sẽ cười lớn và bỏ đi, đúng không?”

“Đúng vậy,” Ibrahim đồng ý. “Tôi đã thành công thay đổi ông.”

“Tôi nghĩ,” Ron bắt đầu nói, khuôn mặt tỉnh táo, đôi mắt sống động, “Tôi nghĩ…” Ibrahim nhìn thấy khuôn mặt của Ron giãn ra khi ông ấy quyết định tiết lộ sự thật, thay vì chỉ giữ trong lòng. “Thành thật mà nói ấy hả? Tôi đang lướt qua tất cả mọi thứ trong đầu, tất cả những điều hợp lý để nói. Nhưng nghe này. Có thể điều đó là ngồi ở đây trên chiếc ghế này, với ông bạn của mình, uống rượu whisky của ông ấy, bên ngoài trời tối mịt, với điều gì đó để bàn luận.”

Ibrahim đan hai tay vào nhau và chờ Ron nói.

“Hãy nghĩ đến tất cả những người không có ở đây, Ibbsy. Những người đã không thể có mặt? Và chúng ta đây, một anh chàng đến từ Ai Cập và một anh chàng đến từ Kent, chúng ta đã vượt qua tất cả, và rồi ai đó ở Scotland đã làm món rượu whisky này cho ta uống. Cũng ra gì đấy, phải không? Chính là nơi này, phải không, ông bạn già? Chính là nơi này.”

Ibrahim gật đầu đồng ý. Nơi bình yên của ông thực ra là bức tường hồ sơ ngay sau lưng mình, nhưng ông không muốn phá hỏng khoảnh khắc này. Ron đã ngừng nói, và Ibrahim có thể thấy ông ấy đã chìm vào một cõi nào đó sâu thẳm bên trong chính mình. Lạc vào ký ức. Ibrahim biết giữ im lặng, để Ron đi tới nơi cần tới. Để suy nghĩ những gì ông ấy cần nghĩ. Một điều mà Ibrahim đã chứng kiến rất nhiều lần trong nhiều năm, với những người ngồi trên chiếc ghế bành đó. Đây là điều ông ấy yêu thích nhất trong công việc của mình. Nhìn thấy ai đó chìm vào thế giới nội tâm để tìm về những thứ mà họ chưa bao giờ biết là có tồn tại. Ron ngẩng đầu lên, ông ấy đã sẵn sàng tiếp tục nói chuyện. Ibrahim rướn người về phía trước, chỉ chạm nhẹ một cái. Ron vừa lạc trôi ở đâu?

Ron nói: “Ông có nghĩ rằng Bernard đang hẹn hò với Joyce không, Ibbsy?”

Ibrahim ngả người ra sau. “Tôi chưa thực sự nghĩ về chuyện ấy, Ron.”

“Có đấy, tôi biết ông có nghĩ. Thưa ngài bác sĩ tâm lý. Tôi cá là Joyce đang hẹn hò với ông ấy, gã may mắn. Tất cả những cái bánh đó và mấy thứ kiểu thế. Ông vẫn có thể làm…, ông biết đấy, nếu như đến thời điểm?” Ron hỏi.

“Không, từ vài năm gần đây rồi.”

“Giống tôi, cũng vậy thôi. Một phước lành theo cách nào đó. Dù sao thì, tôi cho rằng ông ta phải chín điểm, phải không? Bernard già nua? Ông ta đã ở đó, ông có thể thấy ông ta không muốn nơi ấy bị san bằng, và ông ta từng làm việc trong lĩnh vực khoa học hay gì đó phải không?”

“Tôi nghĩ là ngành hóa dầu.”

“Đấy, fentanyl. Chín điểm.”

Ibrahim có vẻ đồng ý. Bernard dường như chưa hoàn toàn sống trong miền an yên. Ông viết số 9 bên cạnh tên của Bernard Cottle.

Ron nói: “Tất nhiên, nếu họ đang qua lại, Joyce sẽ không thích điểm 9 đó.”

“Joyce cũng có thông tin như chúng ta. Bà ấy hẳn phải biết ông ấy sẽ bị chấm chín điểm.”

Ron đồng ý: “Bà ấy không hề ngu ngốc. Còn cô gái sống trên đỉnh đồi kia? Con gái của ông nông dân, biết về máy tính?”

Ibrahim nói: “Karen Playfair.”

“Cô ấy ở đó, đúng không?” Ron hỏi. “Ở tâm điểm vụ việc. Có thể biết một hai điều về ma túy. Xinh đẹp nữa, và đó luôn là một vấn đề.”

“Phải vậy không?”

“Luôn luôn,” Ron nói. “Dù sao thì với tôi là vậy.”

“Còn động cơ?” Ibrahim hỏi.

Ron nhún vai. “Ngoại tình? Quên cái nghĩa địa đi, nó thường là chuyện ngoại tình.”

“Có lẽ là bảy điểm?” Ibrahim nói. “Hoặc có lẽ là số bảy với dấu sao và kèm chú thích rằng dấu hoa thì có nghĩa là cần được điều tra thêm?”

“Bảy điểm với dấu sao,” Ron đồng ý, và ông phát âm từ dấu sao theo một cách rất đỗi đặc trưng. “Và thế là chỉ còn lại chúng ta, hả? Những người duy nhất còn lại trong danh sách?”

Ibrahim nhìn xuống danh sách và gật đầu.

“Có nên chấm điểm?” Ron hỏi.

“Ông nghĩ có khả năng một người trong chúng ta là hung thủ?”

Ron nói: “Tôi không làm, đó là điều chắc chắn. Mấy tay đó có thể cứ phát triển những gì họ thích, càng vui hơn, đấy là ý của tôi.”

“Thế mà ông vẫn dẫn đầu làn sóng phản đối trong cuộc họp công khai, ông vận động hội đồng và ông khơi mào để tạo ra rào chắn. Tất cả đều để ngăn chặn quá trình phát triển.”

“Tất nhiên,” Ron đáp, như thể người bạn của mình đã mất trí. “Không ai có quyền quyết định mà không hỏi ý tôi. Và liệu ông còn có cơ hội nào gây ra một chút rắc rối khi đã gần tám mươi nữa chứ? Nhưng ông bạn, hãy nghĩ đến phí dịch vụ, cơ sở vật chất mới. Hẳn là phải tạm dừng rồi. Không đời nào tôi giết ông ta, đó là tự giẫm chân mình. Cho tôi bốn điểm.”

Ibrahim lắc đầu. “Ông nhận điểm bảy. Ông rất hiếu chiến, ông nóng nảy, thường đánh mất lý trí, ông đã ở trung tâm cuộc ẩu đả và ông thường xuyên sử dụng insulin, vì vậy ông biết cách sử dụng kim tiêm. Cộng hết lại.”

Ron gật đầu, rất công bằng. “Được rồi, vậy thì cho tôi sáu điểm.”

Ibrahim gõ bút vào cuốn sổ của mình bảy lần, trước khi nhìn lên. “Và con trai của ông, tôi nghĩ, có lẽ cũng quen biết sơ sơ Tony Curran. Cộng lại thành bảy điểm.”

Ron không còn ở nơi bình yên của mình nữa và những viên đá trong ly rượu của ông ấy giờ đang nhảy nhót. Ông ấy vẫn im lặng, nếu không muốn nói là bình tĩnh. “Đừng lôi Jason vào vụ này, Ibrahim. Ông hiểu chuyện hơn vậy.”

Thật thú vị, Ibrahim nghĩ, nhưng không nói gì. “Chúng ta đang tự chấm điểm bản thân, Ron, hay chúng ta sẽ không chấm nữa?”

Ron nhìn chằm chằm vào người bạn của mình một lúc lâu. “Được rồi, được rồi, ông đúng. Nếu tôi bảy điểm thì ông cũng bảy điểm.”

“Ổn thôi,” Ibrahim nói và viết con số vào cuốn sổ của mình. “Có lý do gì không?”

Rất nhiều lý do, ông bạn à, Ron nghĩ. Bây giờ ông ấy đang mỉm cười, sự căng thẳng đã không còn. “Quá thông minh, đó là một điều. Ông có thể sẽ muốn ghi lại những điều này. Ông là một kẻ rối loạn nhân cách chống đối xã hội. Chữ viết tay xấu khủng khiếp, đó là một dấu hiệu chắc chắn. Ông là người nhập cư và tất cả chúng ta đều biết về người nhập cư rồi. Có một bác sĩ tâm thần người Anh tội nghiệp nào đó, một tay da trắng, đang phải ngồi ở nhà không có việc làm, bởi vì ông. Ngoài ra, có lẽ ông đang tức giận vì tóc của mình ngày một mỏng đi, người ta từng giết người vì những nguyên do nhỏ nhặt hơn thế.”

Ibrahim nói: “Tóc tôi không hề mỏng đi. Hỏi Anthony về tóc của tôi đi. Anh ta còn ngưỡng mộ.”

“Ông đã ở đó, ngay giữa vụ việc, như thường lệ. Và ông chính xác là kiểu người trong phim, kiểu người sẽ thực hiện một vụ giết người hoàn hảo chỉ để xem liệu mình có thể thoát tội hay không.”

“Đó là sự thật,” Ibrahim đồng ý.

“Kiểu vai diễn của Omar Sharif,” Ron nói thêm.

“À, vậy chúng ta đã đồng ý rằng tôi có tóc. Được rồi, tôi bảy điểm. Bây giờ tới Joyce và Elizabeth.”

Ibrahim hào hứng với ý tưởng nói chuyện đến khuya. Một khi Ron rời đi, tất cả những gì ông có thể làm là đọc, lập thêm các danh sách, rồi ép mình nằm trên giường, chờ một giấc ngủ mà luôn phải mất quá nhiều thời gian mới đến. Có quá nhiều giọng nói muốn ông chú ý. Có quá nhiều người vẫn lạc lối trong bóng tối, cầu cứu ông.

Ibrahim biết ông thường là người cuối cùng vẫn còn thức ở Coopers Chase, và tối nay ông rất vui khi có đồng bọn. Hai ông già, chống chọi với bóng đêm.

Ibrahim lại mở tập giấy ra và nhìn ra ngoài cửa sổ, về phía căn hộ của Joyce. Bóng tối khắp mọi nơi. Ngôi làng đã chìm trong giấc ngủ.

Tất nhiên, Elizabeth là một người quá chuyên nghiệp, nên sẽ không có chuyện bà bật đèn chiếu sáng trên đường đi bộ trở về từ trên ngọn đồi.

1980Novel (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »