Jason Ritchie ngồi ở một chiếc bàn trong góc, ăn xong bữa trưa. Cá thầy tu và thịt xông khói pancetta, đều là nguyên liệu trong vùng.
Anh không biết phải làm gì.
Jason ngạc nhiên trước những thay đổi ở Cầu Đen. Bây giờ, nó là một quán rượu lại nhà hàng có tên là Le Pont Noir , với tên quán được viết bằng màu đen pha xám, sử dụng phông chữ viết thường tối giản. Một số mặt gai góc thực sự đã bị mài mòn khỏi Fairhaven trong những năm qua, một số góc tối đã biến mất.
Và mình cũng vậy, Jason nghĩ, khi anh nhấp một ngụm món đồ uống có ga của mình.
Jason đang nghĩ về bức ảnh. Anh sẽ cảm thấy an toàn hơn rất nhiều nếu có một khẩu súng, điều mà vào hai mươi năm trước là một chuyện thật dễ dàng. Anh sẽ đi bộ vào Cầu Đen, nói chuyện với Mickey Landsdowne, người sẽ gọi điện cho Geoff Goff, và trước khi anh uống hết pint bia của mình, một thằng nhóc đi xe đạp BMX sẽ giao một bưu kiện màu nâu tới quầy bar ở quán rượu, rồi nó sẽ được đưa cho một gói khoai tây chiên giòn và hai mươi điếu B&H vì đã không ngại phiền phức.
Thời buổi dễ dàng.
Giờ đây, Mickey Landsdowne đang quấy phá ở Wandsworth và bán Viagra giả tại mấy cái chợ đồ cũ.
Geoff Goff từng cố gắng mua lại Câu lạc bộ bóng đá Fairhaven, bị mất tiền khi thị trường bất động sản lao dốc, rồi lại kiếm được một khoản đáng kể nhờ bán đồng từ phế thải kim loại ăn cắp được, và cuối cùng bị bắn chết trên một chiếc mô-tô nước.
Và những đứa oắt bây giờ thậm chí có còn đi BMX nữa không nhỉ?
Bức ảnh nằm trên bàn, trước mặt Jason. Được chụp ở Cầu Đen từ rất lâu. Từ những ngày xưa trước khi món pancetta và bánh mì chưa xuất hiện.
Băng nhóm, như chỉ mới hôm qua. Cười như thể chẳng có rắc rối nào quanh đây.
Kể từ lúc ngồi xuống, Jason đã cố gắng tìm lại chính xác vị trí trong quán mà Tony Curran đã bắn chết tên buôn ma túy đến từ London, kẻ đang định thử vận may ở Fairhaven yên ả. Vào khoảng năm 2000, phải không? Thật khó vì người ta đã di dời một bức tường, nhưng anh ấy nghĩ nơi đó ở bên lò sưởi tái chế, với những khúc gỗ được khai thác ngay trong vùng.
“Cà phê nhé, thưa ông?” Người phục vụ nói. Jason gọi một tách flat white.
Jason nhớ rằng viên đạn đã bắn qua bụng của gã kia, xuyên thẳng qua bức tường mỏng như giấy và ra tới bãi đậu xe, bắn vào thân trước chiếc Cosworth RS500 của tay Gianni Thổ Nhĩ Kỳ. Gianni khó chịu, bạn có thể thấy rõ điều đó, nhưng người bắn là Tony, vậy thì hắn ta còn dám làm gì khác được?
Gã Thổ Nhĩ Kỳ Gianni. Jason đã suy nghĩ về hắn ta rất nhiều. Anh chắc chắn Gianni đã chụp bức ảnh để lại bên thi thể Tony. Hắn luôn mang theo cái máy ảnh đó. Cảnh sát có biết không? Gianni đã trở lại thị trấn chưa? Bobby Tanner đã quay lại chưa? Jason có phải là người tiếp theo trong danh sách của chúng không?
Cuối cùng thì cái thằng mà bị Tony bắn cũng chết. Hồi ấy chúng thường dạt về đây từ London. Đôi khi là từ phía Nam London, đôi khi là phía Bắc. Các băng nhóm muốn mở rộng, tìm thị trường mới dễ dàng nhúng tay hơn.
Cô phục vụ mang ra cốc cà phê sữa của anh. Với một chiếc bánh quy hạnh nhân.
Jason vẫn nhớ thằng nhóc mà Tony đã bắn. Nó chỉ là một đứa trẻ. Nó đề nghị bán một gói cocain cho Steve Georgiou, ở quán Oak bên bờ biển. Steve Georgiou là một gã người Síp, thường quanh quẩn bên rìa mấy băng đảng xã hội đen, không muốn dính líu sâu hơn nhưng cũng đủ trung thành. Giờ đây hắn sở hữu một phòng gym. Steve Georgiou đã gài bẫy thằng nhóc, bảo gã buôn ma túy trẻ tuổi thử vận may ở Cầu Đen. Nó đã làm vậy, trước khi nhanh chóng nhận ra là chẳng có vận may nào cả.
Nó chảy rất nhiều máu, Jason nhớ thế, và chuyện đó không vui chút nào, anh cũng nhớ như vậy. Nghĩ lại, thằng nhóc chắc khoảng mười bảy tuổi, có vẻ là trẻ con nếu xét theo thời buổi bây giờ, nhưng hồi đó thì không. Ai đấy đã đặt nó vào chiếc xe van Viễn thông Anh quốc cũ kỹ của Bobby Tanner, và một gã lái xe mà Tony thích sử dụng trong những tình huống tương tự thế này đã đưa nó đến chỗ biển hiệu Chào mừng đến với Fairhaven trên đường A2102 rồi vứt nó ở đó. Người ta tìm thấy nó vào sáng hôm sau. Quá muộn với thằng nhóc, nó đã chết từ lâu, nhưng hẳn nó cũng đã lường trước được kết cục. Tay lái xe cũng bị bắn, bởi Tony nghĩ rằng, cẩn tắc vô áy náy.
Đó là dấu chấm hết đối với Jason. Đúng hơn là một kết thúc cho tất cả bọn họ. Không còn là những chàng trai trẻ tìm cách kiếm tiền, hay bạn bè vui vẻ với nhau, giả làm Robin Hood, hay bất cứ điều gì anh nghĩ vào thời điểm đó. Đó là súng đạn và xác chết, cảnh sát và những người cha người mẹ đau buồn. Anh là một tên ngốc. Anh chỉ phát hiện ra tất cả khi cả quá muộn.
Bobby Tanner rời đi ngay sau đó. Em trai của gã, Troy, đã chết trên một chiếc thuyền ở eo biển Manche. Đang cố mang ma túy vào ư? Jason sẽ không bao giờ biết được. Gianni cũng đã bỏ trốn, ngay sau khi tay lái xe bị bắn. Vậy đấy. Chỉ cần thế thôi, một viên đạn, và những ngày đó không còn nữa. Giải thoát cho tất cả.
Họ nói rằng hai anh em đến từ St Leonards hiện đang điều hành mọi thứ ở Fairhaven. Chúc bọn chúng may mắn, Jason nghĩ. Anh vẫn thích người bản địa.
Anh bước tới lò sưởi rồi cúi người xuống. Đúng, đây chính là nơi ấy. Anh lướt ngón tay trên những viên gạch giả cổ. Dỡ gạch ra, tiếp tục cạo và bạn sẽ tìm thấy một lỗ nhỏ mà Mickey Landsdowne đã lấp và sơn cách đây hơn hai mươi năm. Một viên đạn đã thay đổi mọi thứ.
Bây giờ không còn gì ở đây, ở Cầu Đen, những ký ức về nó và món trà xanh với nhân sâm. Tất cả các thành viên trong băng nhóm đã không còn nữa. Tony Curran, Mickey Landsdowne, Geoff Goff. Chiếc xe Cosworth bị bắn một lỗ, bây giờ ở đâu nhỉ? Gỉ sét tại một nơi nào đó trên một cánh đồng? Và Bobby Tanner thì ở đâu? Gianni nữa? Làm thế nào anh có thể tìm thấy họ trước khi họ tìm thấy anh?
Jason ngồi xuống và nhấm nháp ly cà phê của mình. Anh cho rằng, mình có lẽ đã biết câu trả lời cho câu hỏi đó. Vẫn luôn biết.
Jason thở dài, nhúng chiếc bánh quy vào cốc cà phê và gọi cho bố mình.