Câu Lạc Bộ Án Mạng Ngày Thứ Năm

Lượt đọc: 3318 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 76

Elizabeth nói: “Bây giờ chúng ta có thể xử lý chuyện này bằng một trong hai cách. Anh có thể làm ầm lên và nguyền rủa chúng tôi về với Chúa, và chúng ta sẽ lãng phí rất nhiều thời gian. Hoặc anh có thể chấp nhận những gì đã xảy ra để chúng ta có thể thưởng thức rượu sherry và tiếp tục với câu chuyện. Mời anh.”

Chris nín lặng trong giây lát. Anh nhìn bốn người họ. Sau đó nhìn lên không trung, rồi nhìn xuống sàn. Cố tìm kiếm những từ ngữ mà anh không muốn thốt ra. Anh giơ lòng bàn tay ra trước mặt mình, muốn thực tại dừng lại dù chỉ một khoảnh khắc. Nhưng anh không may mắn như thế.

“Mọi người…” anh bắt đầu nói, chậm rãi, “Mọi người… đào lên một thi thể?”

Ibrahim nói: “Chính xác mà nói, chúng tôi không đào nó lên.”

Chris nói:” Ừ thì một thi thể đã được đào lên, phải không?”

Elizabeth và Joyce gật đầu. Elizabeth thì nhấp một ngụm rượu sherry.

Joyce xác nhận: “Đó là câu tóm gọn lại vấn đề.”

“Và sau đó mọi người phân tích pháp y bộ xương?”

“À, một lần nữa, không phải chúng tôi đã trực tiếp làm điều đó. Và chỉ xét nghiệm một vài mẩu xương thôi.” Ibrahim nói.

“Ồ, được rồi. Chỉ vài mẩu xương?” Chris cất cao giọng và Donna nhận ra đây là lần đầu tiên cô chứng kiến điều này. “Vậy thì tôi chúc tất cả mọi người một buổi tối tốt lành. Chẳng còn gì để nói nữa.”

Elizabeth nói: “Tôi biết anh sẽ bị kích động mà. Chúng ta có thể tua nhanh qua chuyện này và tập trung vào việc chính không?”

Donna quyết định xen vào.

“Kích động?” Cô ấy nói thẳng với Elizabeth. “Elizabeth, bà vừa đào lên một thi thể và không báo cảnh sát. Chuyện này không giống như việc giả vờ làm một nữ tu bị trộm túi xách đâu.”

“Nữ tu gì thế?” Chris hỏi.

“Không có gì,” Donna nhanh chóng nói. “Đây là một hành vi nghiêm trọng. Elizabeth, tất cả mọi người có thể phải ngồi tù.”

“Vớ vẩn,” Elizabeth nói.

Chris nói: “Không hề. Các ông các bà đang làm cái quái gì vậy? Tôi cần mọi người suy nghĩ thật kỹ về những gì định nói tiếp theo. Tại sao mọi người lại đào xác? Hãy trả lời thật cẩn thận đấy.”

“Chà, như tôi vừa nói xong, chúng tôi không đào xác. Nhưng chúng tôi chú ý đến thực tế là một thi thể đã được đào lên,” Ibrahim nói.

Ron nói: “Và theo lẽ tự nhiên, chúng tôi rất tò mò.”

“Sự chú ý của chúng tôi đã bị hút vào chuyện đó,” Ibrahim đồng ý.

Joyce nói thêm: “Tính thêm vụ Ian Ventham bị sát hại, thì đây có vẻ như là một chi tiết rất quan trọng.”

Chris hỏi: “Và bà nghĩ rằng Donna và toi sẽ không quan tâm đến chuyện này ư?”

Elizabeth nói: “Trước hết, Donna và tôi , Chris ạ. Và ai biết được xương đó là gì? Chúng tôi không muốn lãng phí thời gian của anh cho đến khi chắc chắn được chúng tôi đang phải xử lý thứ gì. Điều gì sẽ xảy ra nếu chúng tôi gọi anh ra và đống đó chỉ là xương bò? Chẳng phải lúc đó chúng tôi sẽ trông như những kẻ ngu ngốc ngớ ngẩn sao?”

Ibrahim đồng ý: “Chúng tôi không muốn làm mất thời gian của anh. Chúng tôi biết anh đang bận bịu với hai vụ giết người rồi.”

“Nhưng những mảnh xương đã được đưa đi phân tích.” Elizabeth tiếp tục. “Và kết quả, xương người, thật tốt khi xác nhận được điều đó, lại còn không tốn tiền thuế của dân chúng. Nam giới, chết vào khoảng những năm 1970, có một vết thương ở chân do đạn bắn, nhưng không thể xác định đó có phải là thứ đã giết anh ta hay không. Giờ đây, mời Chris và Donna xem qua, và chỉ huy mọi chuyện từ thời điểm này. Kéo các chuyên gia vào việc. Tôi đã nghĩ rằng anh sẽ cảm ơn chúng tôi cơ đấy.”

Chris cố gắng đưa ra một phản ứng thích hợp. Donna quyết định rằng đây có thể là trách nhiệm của mình.

“Chúa ơi, Elizabeth, hãy dừng lại một giây đi. Bà có thể ngưng diễn với bọn cháu. Ngay giây phút bà đào thi thể đó lên, bà thừa biết nó là xương người, bởi cháu nghĩ bà có thể phân biệt được. Joyce, bà đã làm y tá bốn mươi năm, bà có biết sự khác biệt giữa xương người và xương bò không?”

“À, có,” Joyce thừa nhận.

“Ngay cái khoảnh khắc bà làm điều đó, Elizabeth, bà và cả băng nhóm của bà…”

“Chúng tôi không phải băng nhóm của Elizabeth.” Ibrahim ngắt lời.

Donna nhướn mày với Ibrahim, người ngay lập tức giơ tay lên nhượng bộ. Cô ấy tiếp tục. “Hội các ông bà, ngay từ lúc đó, đã dính vào rắc rối, rắc rối lớn. Đây không phải là một mưu mẹo vô hại và tinh ranh. Mọi người có thể đánh lừa cả thế giới, nhưng không lừa được cháu đâu. Mọi người không phải là những kẻ yếu thế gan dạ hay những tay nghiệp dư hữu ích. Đây là một tội nghiêm trọng. Còn hơn cả một tội nghiêm trọng. Và chuyện này không kết thúc với việc tất cả chúng ta cười đùa khúc khích bên một ly rượu sherry đâu. Nó sẽ kết thúc trong một phòng xử án. Sao mọi người có thể ngu ngốc như vậy? Cả bốn người? Chúng ta là bạn bè và mọi người đối xử với cháu như thế này đây.”

Elizabeth thở dài. “Đó chính xác là ý tôi muốn nói đấy, Donna. Tôi biết cả hai người sẽ làm ầm lên.”

“Làm ầm cơ đấy!” Donna hoài nghi lên giọng.

Elizabeth đáp: “Đúng, làm ầm lên. Và tôi rất hiểu, trong hoàn cảnh này.”

“Mấy người chỉ là đang làm theo bổn phận,” Ron đồng ý.

“Thật đáng ngưỡng mộ, nếu mọi người muốn nghe ý kiến của tôi,” Ibrahim nói thêm.

Elizabeth nói: “Nhưng mọi chuyện ầm ĩ kết thúc ở đây nhé. Nếu hai người định bắt chúng tôi, hãy bắt chúng tôi đi. Đưa bốn người chúng tôi đến đồn cảnh sát đi, tra hỏi chúng tôi suốt đêm. Và sẽ nhận được cùng một câu trả lời suốt đêm.”

Ron nói: “Miễn bình luận.”

Ibrahim nói: “Miễn bình luận.”

Joyce nói: “Giống như trong chương trình 24 Hours in Police Custody.”

“Hai người sẽ không biết ai đã đào cái xác lên và sẽ không nhận được câu trả lời từ bất kỳ ai trong chúng tôi,” Elizabeth tiếp tục. “Hai người cũng không biết ai đã lấy xương đi phân tích và cũng sẽ không moi được điều đó từ chúng tôi. Vào cuối buổi tối hôm nay, hai người có thể cố gắng giải thích với cấp trên rằng bốn người bảy mươi, tám mươi tuổi đã không khai báo về việc đào được một cái xác. Để làm gì? Hai người có bằng chứng nào không, ngoại trừ lời thú nhận không chính thống mà hai người nhận được từ chúng tôi tối nay? Đối với bốn nghi phạm, tất cả chúng tôi đều khá vui vẻ dù phải đến tòa, mỉm cười hạnh phúc và giả vờ nhầm lẫn thẩm phán là cháu gái của họ, rồi hỏi tại sao cô cháu gái không thường xuyên đến thăm. Toàn bộ quá trình này sẽ rất lằng nhằng, tốn kém và mất thời gian, trong khi không đạt được kết quả gì. Không ai đi tù, không ai bị phạt, thậm chí không ai phải làm công ích, đi nhặt rác ven đường.”

Ron nói: “Không phải với cái lưng của tôi.”

“Hoặc,” Elizabeth tiếp tục, “hai người có thể bỏ qua và tin tưởng chúng tôi, khi chúng tôi nói rằng chúng tôi đang cố gắng giúp đỡ. Cho chúng tôi xin lỗi vì đã nhiệt tình quá mức, bởi chúng tôi biết việc mình làm là sai, nhưng dù sao thì chuyện cũng đã rồi. Chúng tôi biết hai người đã trải qua hai mươi bốn giờ mù tịt thông tin và chúng tôi biết là đang mắc nợ các bạn. Và nếu tha thứ cho chúng tôi, thì ngày mai, với một linh cảm kỳ lạ nào đó, hai bạn có thể xin được lệnh lục soát Khu vườn của Sự An nghỉ Vĩnh hằng. Các bạn có thể khai quật thi thể, có thể gửi nó cho nhóm pháp y của riêng mình. Họ sẽ cho các bạn biết đó là một người đàn ông, gần như chắc chắn được chôn cất vào đầu những năm 1970 và sau đó, tất cả chúng ta sẽ đều hài lòng.”

Có một khoảnh khắc im lặng.

“Vậy là,” Chris hỏi một cách chậm rãi, “mọi người đã chôn lại bộ xương rồi à?”

“Chúng tôi nghĩ đó là cách tốt nhất,” Joyce nói. “Để dành vinh quang các bạn.”

“Tôi sẽ đặt nó ở khu vực phía trên, bên phải, gần ngôi mộ thứ tư hoặc thứ năm, nếu tôi là anh,” Ron nói. “Không muốn quá lộ liễu.”

“Và trong khi chờ đợi,” Elizabeth tiếp tục, “tất cả chúng ta có thể có một buổi tối vui vẻ và không phải la hét nữa. Chúng tôi có thể cho hai bạn biết tất cả những gì chúng tôi tìm hiểu được. Để hai người có thể bắt tay vào việc khi trời sáng.”

Ibrahim cho biết thêm: “Các bạn thậm chí có thể chia sẻ một chút thông tin với chúng tôi nếu cho rằng làm vậy là phù hợp.”

“Vậy, một chút thông tin về việc các ông các bà có nguy cơ bị phạt giam vì gây cản trở quá trình phá án thì sao? Hoặc vì tội xâm phạm một ngôi mộ?” Chris nói. “Lên đến mười năm, nếu mọi người quan tâm.”

“Ôi, chúng ta vừa mới nói những chuyện này mà, Chris,” Elizabeth thở dài. “Hãy dừng ra vẻ và thu cái tôi của anh lại đi. Ngoài ra, chúng tôi không gây cản trở, chúng tôi đang giúp đỡ.”

“Tôi nhận thấy trong hai người, chẳng ai đào lên được cái xác.” Ron nói thêm với Chris và Donna.

Ibrahim nói: “Chúng tôi chắc chắn đã làm được rất nhiều việc, tính đến nay.”

“Tóm lại là tôi nghĩ thế này,” Elizabeth xác nhận lại. “Hoặc là các bạn có thể bắt chúng tôi, một quyết định mà tất cả chúng tôi đều hiểu, và thực tế là, tôi nghĩ Joyce sẽ hứng thú với việc đó lắm đấy.”

“Miễn bình luận,” Joyce nói, vui vẻ gật đầu.

“Hoặc là, các bạn không bắt chúng tôi và chúng ta có thể dành phần còn lại của buổi tối nay để thảo luận về lý do một người nào đó lại chôn một thi thể, trên sườn đồi này, vào khoảng những năm 1970.”

Chris nhìn Donna.

Elizabeth nói: “Và chúng ta cũng có thể bàn về việc liệu có phải cũng chính người đó vừa sát hại Ian Ventham để giữ bí mật hay không.”

Donna nhìn Chris. Chris có một câu hỏi.

“Vậy, bà nghĩ rằng có thể cùng một người đã thực hiện hai vụ giết người? Nhưng cách nhau gần năm mươi năm?”

“Đó là một câu hỏi thú vị, phải không?” Elizabeth hỏi.

Chris nói: “Đó là một câu hỏi thú vị mà chúng tôi đã có thể hỏi vào đêm qua.”

Donna cho biết thêm: “Sẽ rất hữu ích nếu chúng cháu biết rằng mình đang cần tìm kiếm một người đã ở đây vào những năm 1970 và hiện vẫn đang ở đây.”

Joyce nói: “Chúng tôi thực sự xin lỗi. Nhưng Elizabeth kiên quyết giữ bí mật, và cô biết Elizabeth đấy.”

“Hãy tiếp tục nào,” Elizabeth nói. “Để chuyện này lại sau.”

Chris hỏi: “Chúng tôi có được lựa chọn không, Elizabeth?”

“Lựa chọn là thứ được đánh giá quá cao, anh sẽ học được điều đó sau khi sống đủ lâu,” Elizabeth nói. “Bây giờ, vào việc nhé. Tôi tự hỏi anh nghĩ gì về vị linh mục? Cha Mackie? Có thể ông ấy đã ở đây từ khi nơi này còn là một tu viện?”

Chris nói: “Dựa theo câu hỏi này, tôi cho rằng bà chưa tìm hiểu được gì về Cha Mackie? Tôi không ngờ bà lại mặc một bộ áo giáp có sơ hở đấy.”

Elizabeth nói: “Tôi vẫn đang tìm kiếm thêm thông tin.”

Donna nói: “Không cần đâu, Elizabeth, chúng cháu đã xử lý vấn đề này cho bà. Ông ấy là bác sĩ Mackie. Không phải là một linh mục, chưa từng, và sẽ không bao giờ là linh mục. Một bác sĩ ở Ireland, chuyển đến đây vào những năm chín mươi.”

Elizabeth nói: “Tò mò thật. Tại sao lại phải giả làm linh mục chứ?”

“Tôi đã nói là ông ta rất đáng ngờ mà,” Ron nói với Ibrahim.

Donna nói: “Vậy là ông ta có thể đã giết Ian Ventham. Và ông ta chắc chắn đang âm mưu gì đó. Nhưng cháu không nghĩ lý do là bởi bộ xương.”

Chris nói: “Tôi có cần nhấn mạnh rằng tất cả những điều ta vừa nói đều là thông tin mật không?”

“Làm việc với chúng tôi khá an toàn. Anh biết vậy, đúng chứ? Không có tin tức gì lọt ra ngoài căn phòng này đâu.” Elizabeth nói. “Chúng ta có thể bỏ qua mấy chuyện vừa rồi không, chuyện về bộ xương và mấy thứ liên quan, để cùng chia sẻ thông tin của các bên?”

Donna nói: “Cháu nghĩ chúng cháu đã đưa ra đủ thông tin cho hôm nay rồi, Elizabeth.”

“Ồ, vậy ư?” Elizabeth nói. “Và cô thậm chí còn chưa nói với chúng tôi về bức ảnh của Tony Curran. Chúng tôi đã phải tự mình tìm hiểu.”

Donna và Chris đều nhìn Elizabeth. Chris thở dài một cách rất kịch.

Ibrahim lên tiếng: “Coi như là một lời cầu hòa nhé, hai người có muốn biết ai đã chụp bức ảnh không?”

Chris nhìn lên trời. Hoặc là nhìn lên trần nhà kiểu Artex của Joyce. “Tôi thực sự muốn biết điều đó, vâng.”

Ron nói: “Một anh chàng tên là Gianni Thổ Nhĩ Kỳ.”

Joyce nói thêm: “Mặc dù anh ấy không phải là người Thổ Nhĩ Kỳ.”

Donna hỏi: “Ông đã xem bức ảnh chưa, Ron?”

Ron gật đầu.

“Một bức ảnh đẹp của Jason, nhỉ?”

Ron nói: “Muốn biết quan điểm của tôi hả? Các bạn hãy đi tìm Gianni Thổ Nhĩ Kỳ hoặc Bobby Tanner, khi đó, các bạn sẽ tìm thấy kẻ đã sát hại Tony Curran.”

Chris nói: “Vậy, nếu như chúng ta cùng ngửa bài, thì Jason đã giải thích về mấy cuộc điện thoại của anh ta tới Tony Curran vào buổi sáng xảy ra vụ án mạng chưa? Và anh ấy đã giải thích về việc chiếc xe của mình xuất hiện quanh hiện trường vào đúng thời điểm Tony Curran bị sát hại chưa?”

Elizabeth nói: “Rồi. Đủ để chúng tôi tin tưởng.”

Donna hỏi: “Bà có muốn chia sẻ gì không?”

“Nghe này, để tôi bảo nó gọi cho anh và giải thích tất cả, đừng có lo,” Ron nói. “Nhưng chúng ta sẽ bắt đầu tìm kiếm anh chàng Gianni và Bobby Tanner chứ?”

Chris nói: “Hãy để chuyện đó lại cho chúng tôi.”

Elizabeth nói: “Tôi nghĩ chúng tôi không thể để một mình anh lo liệu chuyện đó, Chris. Tôi rất xin lỗi.”

“Hai người có muốn một ít rượu sherry không?” Joyce hỏi. “Đó chỉ là rượu ở siêu thị Sainsbury, nhưng là dòng sản phẩm Taste the Diffirence đấy.”

Chris ngồi lại xuống ghế, nhượng bộ.

“Nếu bất kỳ điều gì trong số này lên tới tai cấp trên của tôi, tôi sẽ đích thân bắt giữ và đưa ông bà ra tòa. Tôi thề trên cái mạng mình.”

Elizabeth nói: “Chris, sẽ không ai phát hiện ra. Anh có biết tôi từng làm gì để sống không?”

“Chà, không hẳn, thành thật mà nói.”

“Chính xác.”

Khi một sự im lặng của nhóm người đồng lõa bao trùm căn phòng, có vẻ như buổi uống rượu ban tối đã có thể thực sự bắt đầu.

Ibrahim nói: “Tôi rất tự hào về việc tất cả chúng ta làm việc cùng nhau đúng như một đội. Nâng ly nào.”

1980Novel (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »